Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 272: Bọ ngựa rình ve

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:10
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uống xong ba chén với Cao Triều, Tĩnh Bảo say khướt, nhưng vẫn còn tỉnh táo phần nào, dựa men mà lớn tiếng gọi mấy tiếng "A Nghiễn".

A Nghiễn bước , thấy gia nhà lắc lư vững, vội vàng cõng lên lưng: “Các vị công tử, gia nhà say , đưa về .”

“Ta cùng các ngươi!” Cao Triều dậy.

A Nghiễn: “…”

“Tiên sinh bảo chăm sóc cho , thể phụ lòng dặn dò của !”

Cao Triều đảo mắt, mặt đầy vẻ chán ghét, cứ như thiệt thòi to tát lắm.

A Nghiễn vội : “Vậy phiền Cao công tử .”

Phác Chân Nhân thì sốt ruột, định ngăn , nhưng ánh mắt của Vương Uyên ngăn cản: “Chân nhân, trời còn sớm nữa, chúng cũng thôi!”

Có Cao Triều ở đây thì khó mà tay , chi bằng giả vờ rút lui, âm thầm theo dõi, chờ cơ hội hành động.

Một bàn sáu , thoáng cái rút lui bốn, chỉ còn Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh .

Tiền Tam Nhất thở dài một : “Vừa mấy chén rượu coi như uổng công, bạc cũng lừa !”

Đáng đời!

Uông Tần Sinh thèm để ý đến , trong lòng mừng thầm cho Tĩnh Bảo.

“Đi, chúng hậu hoa viên hát kịch!”

“Không , hậu hoa viên là nữ quyến, lỡ va chạm thì !”

“Đồ ngốc, hậu hoa viên ngoài nữ quyến còn bọn hát tuồng nữa.”

Tiền Tam Nhất vuốt cằm: “Ta đang nghĩ nên tìm chủ gánh hát chuyện một chút .”

“Nói chuyện gì?”

“Nói xem những kịch bản do trạng nguyên tương lai sẽ giá bao nhiêu?”

Uông Tần Sinh: “…”

Người đắm chìm trong tiền bạc, hết t.h.u.ố.c cứu !

“Tiểu Thất! Tiểu Thất!”

Lục Hoài Kỳ đỏ hoe hai mắt vì rượu, chạy tới: “Uông công tử, Tiểu Thất ?”

Uông Tần Sinh vội : “Lục công tử, Văn Nhược uống nhiều quá, A Nghiễn cõng về !”

Về ?

Cũng , khỏi lo lắng nữa!

Lục Hoài Kỳ ợ một cái, nghĩ A Nghiễn ở đó thì Tiểu Thất chắc chắn !

Buổi chiều, hai chiếc xe ngựa lăn bánh.

Vừa rẽ khỏi khúc quanh thứ hai, chợt “rắc” một tiếng, bánh xe bên của xe ngựa Tĩnh phủ đột nhiên gãy lìa.

“Bánh xe đang yên đang lành gãy?”

Cao thúc lái xe hơn nửa đời cũng từng thấy chuyện lạ như , vội nhảy xuống kiểm tra, phát hiện ai đó cố ý bẻ gãy, tức đến mức c.h.ử.i ầm lên: “Tên trời đ.á.n.h tim đen gan thối, bản lĩnh thì đường đường chính chính đến Tĩnh phủ gây chuyện, ông đây còn nể ngươi là tên đàn ông! Còn cái kiểu lén lút bỉ ổi thế , nguyền rủa ngươi sinh con hậu môn!”

“Trời ơi!” Cao mỹ nhân hổ che nửa mặt bằng quạt, vén rèm xe, liếc mắt hiệu với Tiểu Thất.

Tiểu Thất hiểu ý, lập tức nhảy xuống xe, tươi tiến gần: “Ông đừng c.h.ử.i nữa, ồn quá kinh động đến Thất gia và gia nhà .

Cũng , phía biệt viện của Cao phủ, gia nhà thỉnh thoảng vẫn nghỉ đó.

A Nghiễn, gia nhà bảo ngươi cõng Thất gia đến đó nghỉ ngơi. Trời lạnh thế , lỡ lạnh quá sinh bệnh thì .

Lát nữa bảo Tiểu Cửu tìm bánh xe mới , đến lúc đó gia nhà ngươi cũng tỉnh rượu, chẳng đôi bên .”

A Nghiễn từng trải qua sinh tử cùng Tiểu Thất, Tiểu Cửu, họ là đáng tin, nghi ngờ gì, vội cõng gia từ xe xuống.

Nguyên Cát thì thuận tay khoác áo choàng lên gia, cả nhóm cùng đến biệt viện của Cao phủ.

“Gia, bánh xe Tĩnh phủ phá.”

“Phá?” Vương Uyên nhíu mày: “Ai phá?”

“Tiểu nhân !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-272-bo-ngua-rinh-ve.html.]

“Thế giờ họ ở ?”

“Ở biệt viện Cao phủ.”

Vương Uyên cau mày chặt hơn: “Sao quanh đây biệt viện Cao phủ?”

“Bẩm gia, là nhà bỏ , chỉ vài lão bộc trông coi thôi.”

“Cao Triều đưa đến đó?” Vương Uyên đạo nhân Phác, tự hỏi tự trả lời: “Ngươi xem, cũng cùng suy tính như chúng ?”

Phác Chân Nhân đảo mắt: “Khó lắm... Hay là, theo tới xem thử? Biết trò !”

Nghe , Vương Uyên lập tức hứng khởi: “Đi cửa , bỏ ít bạc đút lót gác cổng.”

Phác Chân Nhân dâm: “May mắn thì bắt quả tang tại trận.”

Vương Uyên hào hứng xoa tay: “Nếu bắt thật, Cao Triều với Từ Thanh Sơn coi như xong đời.”

“Từ Thanh Sơn cũng đừng mơ tưởng đến tên họ Tĩnh nữa.”

Máu huyết trong Phác Chân Nhân dồn lên, vỗ tay cái “bốp”: “Đi, xem trò vui!”

Biệt viện lớn, chỉ vài gia nhân lo quét dọn.

Cao Triều chỉ một viện nhỏ phía tây: “Để Tĩnh Thất nghỉ ở viện đó, nơi đó ở, yên tĩnh.”

A Nghiễn vội cõng tới đặt lên giường, xin hai chậu than đặt cạnh giường, để Nguyên Cát canh chừng ngoài cổng viện, còn thì cùng Tiểu Thất tìm bánh xe mới.

Nguyên Cát thấy Thất gia ngủ ngon, bèn kéo ghế trúc giữa viện .

Hắn cũng uống chút rượu lúc trưa, ánh nắng mùa đông chiếu ấm áp, chẳng bao lâu lim dim ngủ gật.

Lúc , Cao Triều dẫn Tiểu Cửu lặng lẽ bước . Nguyên Cát cảm thấy gì đó, lập tức mở bừng mắt Cao Triều giật , bước chân khựng , tim đập thình thịch.

“Cao công tử, ngài đến đây?”

Cao Triều che miệng ho khan hai tiếng, Tiểu Cửu lập tức bước tới : “Gia nhà đến xem các ngươi cần gì ? Có cần chuẩn chút nóng cho Thất gia ? Uống rượu nhiều dễ khô miệng.”

“Cần, cần!”

“Phủ ít hầu, gia nhà từng nấu ăn ở đây, là... ngươi theo nhà bếp nhỏ đun nước?”

Nguyên Cát định “Gia đang ngủ, thể rời ”, thì Tiểu Cửu lên tiếng: “Nói thật, chỉ hầu hạ gia ăn mặc, nhóm lửa, ngươi nhóm lửa về ngay.”

“Chuyện …”

“Lắm lời! Ta trong viện phơi nắng một lát, giúp ngươi trông Thất gia, nhanh về!” Cao Triều bắt đầu cáu, sắc mặt cũng sa sầm.

Nguyên Cát sợ đến mức dám hó hé, liên tục cảm ơn Cao Triều líu ríu theo Tiểu Cửu .

Lão phu xe ở tiền viện;

A Nghiễn thì Tiểu Thất trông chừng;

Nguyên Cát Tiểu Cửu giữ chân!

Ha ha ha!

Không còn ai chướng mắt nữa! Cao Triều phấn khích đến mức ngửa mặt dài. Hắn hít sâu một , nhấc chân bước qua bậu cửa.

Ánh nắng chiều xuyên qua song cửa, nghiêng nghiêng chiếu xuống đất.

Thiếu niên giường cuộn tròn trong chăn, lộ nửa cái đầu, mái tóc đen là khuôn mặt trắng như ngọc, chiếc mũi thanh tú, đó là đôi môi đỏ mọng.

Lại gần hơn chút nữa, còn thể thấy rõ hàng mi dài cong vút.

Quả nhiên là khó phân biệt nam nữ!

Cao Triều hít sâu một , lấy một chiếc bình sứ nhỏ, bên trong là chút ít mê hương chuẩn từ .

Say rượu thì đủ, nhỡ đang cởi đồ mà tỉnh thì hỏng hết!

Hắn đúng là “ tật giật ”.

Cao Triều mở nắp bình, đưa tới mũi Tĩnh Bảo, còn bản thì bịt chặt mũi miệng.

Chỉ mấy thở , Tĩnh Bảo mê man.

Cao Triều thở hắt một , tới bên giường, run rẩy vén chăn lên từng chút một.

Tim đập, ngày càng dồn dập!

 

Loading...