Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 276: Gặp Trưởng công chúa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:14
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Nghiễn đầu tiên thấy vẻ mặt hoảng loạn hiện lên gương mặt gia nhà , vội vàng khuyên: “Thất gia, đừng hoảng, giữ vững tinh thần!”
Tĩnh Bảo thở dài trong lòng.
Không giữ nữa !
Không từ bao giờ, gieo xuống lòng nàng một hạt giống, dần dần bén rễ, đ.â.m chồi, lớn lên thành một cây đại thụ vươn tới trời xanh.
Mẹ nàng từng : “Một khi con qua núi sông vạn năm, tầm mắt sẽ trở nên kén chọn, nhiều thứ từ đó chẳng còn lọt nổi mắt.”
Nàng từng khắp núi sông vạn năm, chỉ từ Lâm An đến kinh thành, giữa nơi phồn hoa rộn ràng, đông xe ngựa , mắt nàng chẳng thể rời nổi nữa.
Là !
“Đến phủ Trưởng công chúa!” Nàng lạnh giọng .
“Gia?” A Nghiễn kinh hãi thôi. Phủ Trưởng công chúa và Tĩnh phủ gia khác nào trời với đất, xưa nay chút liên hệ, giờ tùy tiện đến đó, chịu gặp còn là vấn đề.
“Sẽ gặp thôi. Chuyện liên quan đến Cao Triều, còn dính đến phủ Quốc công.”
Tĩnh Bảo bước đến cửa, đón lấy ánh mắt kinh hoảng y hệt của A Man và Nguyên Cát, : “Người vẫn trâu non mới sinh sợ hổ, thử xem còn giữ chút gan trâu nào .”
…
Một vầng trăng khuyết lặng lẽ treo bầu trời.
Tĩnh Bảo vén rèm xe lên, ánh mắt cảnh giác mấy chiếc lồng đèn đằng xa, hạ lệnh: “Bỏ xe, bộ.”
A Nghiễn vội bảo Cao thúc dừng xe, đỡ Thất gia xuống.
Chủ tớ hai tới phủ, Tĩnh Bảo chỉ cánh cổng lớn, dứt khoát lệnh: “Gõ cửa.”
A Nghiễn định bước tới, thì bất ngờ một từ tượng sư tử đá . Nhìn kỹ , hóa là Tề Lâm.
“Sao các tới đây?”
“Còn ngươi ở đây?”
Hai giọng gần như vang lên cùng lúc.
Tề Lâm liếc qua lưng A Nghiễn, mắt bốc lửa chằm chằm.
Mẹ kiếp, là cái tên công tử bột , gia nhất định vì nên mới tay nặng với Phác Chân Nhân!
Hồ ly tinh!
Không đúng, là họa thủy mới !
Cũng đúng, mấy từ đó dùng để chỉ nữ nhân, tên công tử bột còn chẳng xứng!
Khi Tề Lâm còn đang vò đầu nghĩ xem nên gọi Tĩnh Bảo là gì, Tĩnh Bảo hất cằm với A Nghiễn: “Xem bằng cửa chính, chúng tìm chỗ nào đó trèo tường thôi.”
“…” A Nghiễn ngây , há hốc mồm.
Tề Lâm như điện giật, nhảy dựng lên: “Ngươi, ngươi, ngươi đang gì ? Giữa thanh thiên bạch nhật, trời đất quang minh, đây là phủ Trưởng công chúa đấy, ngươi tưởng…”
Tĩnh Bảo: “Bằng thì ? Ngươi ?”
Tề Lâm: “…” Không , gõ cửa nãy giờ, chẳng ai thèm trả lời.
Tĩnh Bảo: “Hay ngươi cách nào hơn?”
Tề Lâm: “…”
Tĩnh Bảo: “Đã gì, thì chỉ thể theo !”
Tề Lâm: “…”
Tĩnh Bảo: “A Nghiễn, tìm chỗ nào cây!”
Tề Lâm: “…”
Tề Lâm cảm thấy sức nhẫn nại của đến cực hạn. Chờ cứu gia , nhất định tìm cách xử cái tên công tử bột cho hả giận.
Còn trèo cây nữa chứ?
Trời đ.á.n.h c.h.ế.t mới là lạ!
Sau vườn phủ Trưởng công chúa vài cây liễu, giữa mùa đông lá rụng trơ trụi, đúng là thứ tiện cho việc trèo tường.
Tĩnh Bảo bám lưng A Nghiễn, lúc A Nghiễn chạm đất, nàng lập tức nhảy xuống, đầu hỏi: “Đi hướng nào, ngươi dẫn đường!”
“Sao là ?” Tề Lâm nghển cổ lên, cái tên công tử bột còn cửa, mà bày dáng vẻ bà chủ.
Tĩnh Bảo nhíu mày, hai hàng lông mày túm chặt . Tên hôm nay ăn t.h.u.ố.c nổ mà câu nào cũng nồng mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g thế
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-276-gap-truong-cong-chua.html.]
Đã chẳng quen ai, cũng còn cách nào khác.
“Người ! Có trộm! Mau bắt trộm!”
Tiếng gọi giữa đêm khuya gà bay ch.ó sủa, thị vệ trong phủ lập tức ùa , ba vây chặt đến chẳng còn khe hở.
Tề Lâm tức đến đỏ bừng mặt mũi, hận thể nhổ thẳng một ngụm nước bọt mặt tên công tử bột , nhưng giữa bao ánh mắt chằm chằm, còn giữ thể diện của “kẻ trộm”.
Tĩnh Bảo chắp tay với những đến, tươi rói: “Giám sinh Tĩnh Văn Nhược, cùng công tử phủ các ngươi là bạn học ở cùng một phòng, vị là thị vệ cận của Tế tửu Cố đại nhân, bọn cầu kiến Trưởng công chúa, phiền thông báo một tiếng.”
Các thị vệ đều c.h.ế.t lặng.
là sống lâu mới thấy đủ chuyện đời.
Hóa thật sự cái gọi là “ ăn cươp la làng”!
…
Một lúc , ba đồng loạt quỳ bồ đoàn.
Tĩnh Bảo nhân cơ hội quan sát xung quanh, thầm than trong lòng: sự phú quý của hoàng tộc quả nhiên lời suông. Chỉ riêng hệ thống sưởi đất đang phát nóng , trong cả kinh thành cũng chẳng mấy nhà dám dùng.
Tiếng bước chân vang lên lưng.
Tề Lâm và A Nghiễn lập tức cúi gằm đầu xuống, chỉ Tĩnh Bảo vẫn ngẩng cao đầu.
Một nữ nhân quý phái hai nha dìu , tiến nội thất. Khi bốn mắt giao , tim Tĩnh Bảo bỗng khựng .
Nàng bỗng hiểu , vì Cao Triều một gương mặt họa quốc ương dân đến .
Trưởng công chúa lên chiếc ghế mềm, mỉm , vẻ như thần tiên thoát tục. Dám trèo tường phủ Trưởng công chúa, đứa nhỏ Tĩnh gia gan cũng nhỏ.
Tĩnh Bảo nụ của bà ép đến nghẹn trong ngực.
Con trai bà còn sống c.h.ế.t rõ trong cung, thế mà còn thể . Người hoàng tộc đúng là gan to bằng trời!
“Người liên quan, lui .”
Tề Lâm và A Nghiễn cúi đầu một lúc lâu vẫn thấy động tĩnh xung quanh, đưa mắt , mới nhận liên quan là hai bọn họ.
Cả hai vội vã hành lễ rút lui. Tề Lâm lúc đến cửa vẫn quên ngoái đầu Tĩnh Bảo một cái.
Các nha cũng lượt lui xuống. Trong đại sảnh ấm áp chỉ còn hai . Tĩnh Bảo ngoài mặt tỏ bình thản, nhưng mồ hôi lạnh lưng ngừng túa .
Nói căng thẳng là dối lòng, sống mười bảy năm, đây là đầu tiên nàng gặp trong hoàng thất.
Nàng dập đầu ba cái, hít sâu một : “Uy nghi của công chúa, Văn Nhược dám mạo phạm. Chỉ vì lo lắng cho sự an nguy của và Cao sinh trong cung, mới mạo xông , mong công chúa lượng thứ.”
Trưởng công chúa tự rót uống, chẳng hề để ý tới nàng.
Tĩnh Bảo nghĩ, mở lời , dù bà đáp, nàng cũng tiếp.
“Vừa Cẩm y vệ đến Tĩnh phủ, Văn Nhược nghĩ nếu chuyện nghiêm trọng, điều động đến Cẩm y vệ, trong lòng thấy phần kỳ lạ, nên nhờ công chúa dò la giúp.”
“Ai chuyện nghiêm trọng?”
Đầu óc Tĩnh Bảo như nổ tung, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Trưởng công chúa đặt chén xuống: “Chuyện giúp , ngươi về !”
“Công chúa!” Tĩnh Bảo thể cam lòng: “Cao Triều là con trai ruột của , cũng đang giam trong cung, chẳng lẽ lo ?”
“Ta nó gặp chuyện ?”
“Người chẳng …”
Tĩnh Bảo đột nhiên khựng .
Cao Triều , là gặp chuyện . Sao thế ? Rõ ràng chỉ tay can ngăn, vướng họa?
Tĩnh Bảo thể tin nổi, phụ nữ sang quý mặt. Trong đôi mắt sáng như lưu ly dường như phủ một tầng sáng lạnh mùa đông, mờ mờ ảo ảo.
Dần dần, trong mắt bà hiện lên tia sáng mờ nhạt.
Nàng quỳ bất động, nhưng Trưởng công chúa vẫn nhận , tầng sương mờ trong mắt nàng dần tan , cuối cùng hiện lên vẻ hiểu rõ.
“Vì thương là Phác Chân Nhân đúng ạ?” Tĩnh Bảo hỏi.
Khóe môi đầy đặn của Trưởng công chúa cong lên thành một nụ nhỏ.
Năm đồ của Cố Trường Bình, con trai , hai nhà họ Từ và họ Tiền bà đều nắm rõ nặng nhẹ, nhà họ Uông đần, chỉ đứa Tĩnh gia là khó đoán.
Giờ xem , cũng là đứa thông minh.
“Vì ngươi ?” Trưởng công chúa cố tình thử tài nàng.