Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 277: Chuyện này có gì đó mờ ám

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:15
Lượt xem: 209

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phác Chân Nhân là cháu của vua Tô Lục. Chưa tới việc Đại Tần và Tô Lục đang giao hảo, thể tùy tiện thương, chỉ riêng chuyện ân oán giữa nhà họ Cố và nhà họ Phác năm xưa, nếu để kẻ lòng mang cớ, e là sẽ khiến vu tội tư thù công báo.”

Giọng Tĩnh Bảo trong trẻo, điềm đạm, lời , mạch lạc rõ ràng.

Trưởng công chúa nheo mắt: “Ngươi còn nhỏ như thế, chuyện cũ của Cố phủ?”

“Nghe dân gian đồn thôi ạ.”

“Chuyện qua truyền miệng, ngươi cũng dám đoán ?”

“Trưởng công chúa chỉ cần với đoán đúng đoán sai là .”

Trưởng công chúa chẳng đúng, cũng chẳng sai, chỉ gõ nhẹ lên bàn một cái: “Vậy ngươi đoán thêm xem, kẻ lòng là ai?”

Chuyện còn cần đoán ?

Tĩnh Bảo dõng dạc trả lời: “Vương Quốc Công!”

“Tại ?”

“Tiên sinh từng theo học Tô Thái phó, mà con gái Thái phó ở trong hậu cung. Vương Quốc Công sẽ bỏ lỡ cơ hội thế để chèn ép . Trưởng công chúa, thấy đúng ?”

Trưởng công chúa , khỏi sững .

Vốn dĩ nàng thử xem đứa nhỏ nông sâu thế nào, ngờ phản đòn một cú đau điếng.

Sau đó, nàng mỉm , tay tướng tài thể binh dở, quả nhiên là đại tử của Cố Trường Bình.

“Ngươi Phác Chân Nhân kinh con tin ?”

Lần dù Tĩnh Bảo lanh lợi đến cũng đoán nổi, đành thành thật lắc đầu.

“Những con tin kinh đều là hoàng tử tư chất nhất tuyển trong các vương tử. Họ đến Đại Tần là để học hỏi và rèn luyện, chuẩn cho việc kế vị vương vị khi về nước.”

Trưởng công chúa nghiêng về phía : “Mà lý do Đại Tần đồng ý cho con tin đến, là vì những theo họ đều do triều đình chúng cẩn thận chọn lựa, khi con tin trở về, họ cũng sẽ theo về nước, trợ giúp vị đó kế vị ngai vàng.”

Nghe đến đây, Tĩnh Bảo mới hiểu vì trưởng công chúa giúp .

Phác Chân Nhân là một cánh diều trong tay Đại Tần. Dù bay cao đến , xa đến mấy, dây vẫn trong tay hoàng đế Đại Tần.

Giờ Cố Trường Bình hư một mảnh của cánh diều . Nếu thể vá thì vẫn là cánh diều đó, nhưng nếu , thì e rằng Phác Chân Nhân sẽ Tô Lục vương thế.

Như , sợi dây trong tay hoàng đế Đại Tần sẽ đứt!

Chuyện còn là cuộc đấu giữa các quan trong triều nữa, mà là cuộc đọ sức giữa hai quốc gia. Việc quá lớn, trưởng công chúa dẫu là phụ nữ, cũng thể chen tay .

Tĩnh Bảo bệt xuống đất. Khó trách Tề Lâm chờ mãi ở cửa mà đến mặt trưởng công chúa cũng chẳng gặp.

chỉ giúp gì, mà vì trong chuyện còn liên quan đến con trai , chỉ đành im lặng mà thôi.

Làn sương tan khỏi mắt mờ mịt tràn về.

Tĩnh Bảo âm thầm than trong lòng: Tiên sinh ơi , tay đ.á.n.h vỡ cả xương bánh chân của ?

Sao thể nhẹ tay một chút chứ!

Tĩnh Bảo thất thần bước qua bậc cửa.

Tề Lâm lạch bạch chạy tới: “Trưởng công chúa ?”

“Xong !”

Mắt Tề Lâm tối sầm, suýt nữa đổ vật đất: “Sao xong ? Con bà …”

“Im miệng!”

Tĩnh Bảo trừng một cái: “Chỗ tiện chuyện, ngoài !”

Tề Lâm bóng lưng , hận đến mức xé tim cho hả.

Tên công tử bột thối dám bảo câm miệng, đến gia còn từng dám như thế!

A Nghiễn dùng khuỷu tay huých huých : “Đi thôi, Tề gia!”

“Đi!”

Tề Lâm nghiến răng bật một từ.

Ba theo thị vệ tới cửa hông. Cửa chỉ mở một khe nhỏ. Tĩnh Bảo thầm nghĩ trưởng công chúa cũng tuyệt tình, bắt họ trèo tường về.

Bước qua khe cửa, ngẩng đầu, nàng lập tức sững .

Dưới ánh trăng ba , chẳng là Từ Thanh Sơn và hai .

Tĩnh Bảo thấy ấm lòng: “Mọi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-277-chuyen-nay-co-gi-do-mo-am.html.]

Từ Thanh Sơn hừ: “Tưởng bọn ngốc chắc?”

Tiền Tam Nhất trợn trắng mắt: “Không ở đây, mấy gây họa nhanh thật đấy!”

Uông Tần Sinh thở dài: “Suốt cả ngày hôm nay, mí mắt của cứ giật mãi. Mắt trái giật là phát tài, mắt giật là gặp họa. Quả nhiên, ứng nghiệm còn gì!”

Tĩnh Bảo: “…”

Ba cái đầu thối, cộng cũng thành Gia Cát Lượng. Tĩnh Bảo lập tức quyết định: “Đã đến cả thì đừng nữa, tìm chỗ nào bàn chuyện. Chuyện nghiêm trọng.”

Mọi , trong lòng cùng lúc trầm xuống.

Từ Thanh Sơn: “Tới bàn?”

Tiền Tam Nhất: “Tĩnh phủ!”

Tĩnh Bảo: “Không , phủ giờ đông .”

Uông Tần Sinh: “Vậy đến ?”

Tĩnh Bảo đảo mắt một vòng, xoay liếc Tề Lâm: “Cố phủ.”

Tề Lâm: “…”

Tĩnh Bảo ngang qua , thuận tay vỗ vỗ vai: “Ta đói , chút đồ nhẹ cho đỡ đói.”

Từ Thanh Sơn: “Ta bận cả ngày, cũng đói c.h.ế.t , cho ăn nữa!”

Tiền Tam Nhất: “Ta uống của , của thầy ngon!”

Uông Tần Sinh nhịn mãi mới lên tiếng: “Cho một bát hoành thánh , đang tuổi lớn.”

Tề Lâm nãy còn xúc động rơi nước mắt, nghĩ bụng mấy đứa đồ của gia thật uổng công dạy dỗ, ngay giây gần như gào lên.

Các ngươi đến Cố phủ để bàn chuyện, đến ăn chực uống nhờ hả?

Má... nó…

Chửi thì chửi, nhưng cơm trắng, hoành thánh, thức ăn nóng, nóng đều đủ.

Tề Lâm còn sợ đám nhóc con lạnh, sai Cố Dịch bê ba chậu than hồng . Cố phủ như phủ trưởng công chúa, nhà giàu mà phòng nào cũng lắp địa long.

Ăn xong, cả bọn quanh chậu than. Tĩnh Bảo kể cuộc chuyện với trưởng công chúa. Căn phòng vốn còn ồn ào, giờ yên tĩnh như tờ.

Không ai ngờ cái tên Phác Chân Nhân mặt mốc đó là nhân vật quan trọng như .

Người đầu tiên lên tiếng là Uông Tần Sinh: “Ta thấy giờ chúng cần rõ một chuyện, vì Cao Triều và Vương Uyên đ.á.n.h , và trong tình huống thế nào mà vỡ đầu gối Phác Chân Nhân.”

Câu đúng là nhắm trúng trọng điểm.

Nếu hai tên Vương và Tề thật sự ý đồ g.i.ế.c phóng hỏa, thì đừng vỡ đầu gối, vỡ sọ cũng đáng đời.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tĩnh Bảo.

“Nhìn gì?”

Tĩnh Bảo quýnh lên: “Ta thật sự mà.”

Từ Thanh Sơn: “Chuyện lớn thế, chẳng lẽ ngươi thấy gì ?”

Tiền Tam Nhất: “Ngươi chỉ say, c.h.ế.t !”

Uông Tần Sinh: “Văn Nhược, ngươi nghĩ kỹ xem.”

Tĩnh Bảo cụp mắt, rà soát từng ngóc ngách trong trí nhớ, đến cả một mảnh ký ức vụn cũng , chỉ đành bất lực lắc đầu.

“Ta cảm thấy chuyện gì đó mờ ám.”

Tiền Tam Nhất lựa lời: “Cái trục xe đang yên gãy? Rồi vì Vương Uyên và Phác Chân Nhân tìm đến biệt viện? Tiên sinh thì đường tới đó?”

Soạt soạt soạt.

Tất cả ánh mắt sang Tề Lâm và Cố Dịch.

Cố Dịch: “Hôm nay gia mừng thọ, cho theo.”

Tề Lâm: “Còn thì theo, nhưng đám hạ nhân đều đang ăn uống ở ngoại viện.”

Từ Thanh Sơn chợt nhớ hai : “Tiểu Thất và Tiểu Cửu theo Cao Triều ?”

Tề Lâm: “Theo công tử cung , Vương Uyên và Phác Chân Nhân cũng đang trong cung.”

Vậy nên, mấy nhân vật then chốt đều nhốt cả trong cung, ai trong phòng biệt viện rốt cuộc xảy chuyện gì. Muốn điều tra cũng chẳng bắt đầu từ .

Tĩnh Bảo hỏi: “Ta kết cục tệ nhất của chuyện là gì?”

 

Loading...