Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 278: Vẫn chưa đến đường cùng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:16
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uông Tần Sinh mặt mày rũ rượi: “Có tịch biên gia sản ?”

Tiền Tam Nhất lập tức gõ một cái thật đau lên trán : “Ngươi nghĩ gì thế, tịch biên dễ như . Cùng lắm cách chức, Cao Triều thì đuổi khỏi Quốc Tử Giám.”

Tim Tĩnh Bảo như rơi thẳng xuống đáy vực.

Cao Triều rời Quốc Tử Giám, vẫn còn phủ Trưởng công chúa, vẫn thể tham gia khoa cử.

Còn thì ?

Hắn còn thể gì?

Lẽ là vị Thượng thư trẻ tuổi nhất, đầy triển vọng nhất của Đại Tần, tiền đồ rực rỡ.

“Dù cũng gì đó chứ?” Tĩnh Bảo âm thầm thở dài: “Không thể cứ chờ thế .”

Uông Tần Sinh mặt mày như : “Có , đến cả Trưởng công chúa còn dám lên tiếng!”

Tĩnh Bảo dứt khoát : “Từ Thanh Sơn, ngươi nhờ Lão hầu gia, bảo ông dùng mối quan hệ trong cung, dò hỏi tình hình bên trong!”

Từ Thanh Sơn: “Được!”

“Tiền Tam Nhất, ngươi cũng nghĩ cách gì đó, đến phủ Quốc công moi chút tin tức về.”

“Thế ngân lượng ?”

Tiền Tam Nhất theo phản xạ chìa tay . Tĩnh Bảo lập tức rút ngân phiếu đó Thịnh Vọng lấy , đập mạnh lên bàn: “Đủ ?”

Tiền Tam Nhất nghiêm mặt căm phẫn: “Tĩnh Thất, ngươi coi Tiền gia là hạng gì!”

Tĩnh Bảo: “…?”

Tiền Tam Nhất: “Ngươi chỉ cần đưa cái túi tiền thu hôm nay cho .”

Tĩnh Bảo giận đến mức rút túi tiền ném mạnh , hận thể ném c.h.ế.t luôn!

Tiền Tam Nhất chờ cả ngày mới cái túi tiền , nhận xong lập tức thấy nhẹ nhõm, sang Uông Tần Sinh gật đầu: “Đi thôi!”

“Ta cũng ?” Uông Tần Sinh sang Tĩnh Bảo, chờ nàng lên tiếng.

Tĩnh Bảo: “Đi , đừng quên còn hầu của Phác Chân Nhân nữa.”

Từ Thanh Sơn: “Tên ẻo lả! Chúng đây, ngươi ở nghỉ ngơi !”

“Ta cũng ngoài!” Tĩnh Bảo chống tay tay vịn ghế lên.

“Ngươi định ?”

“Chưa đến đường cùng, vẫn còn một thể cứu họ.”

“Ai?”

“Tô Thái phó!”

“Ẻo lả!”

“Ừ?”

Từ Thanh Sơn mắt Tĩnh Bảo: “Nếu xảy chuyện, ngươi cũng sẽ cuống cuồng như thế, chạy khắp nơi để cứu chứ?”

“Sẽ!”

Tĩnh Bảo dứt khoát đáp một chữ, như c.h.é.m đinh chặt sắt.

Chớp mắt, hết, trong phòng chỉ còn ba lò than lặng lẽ đặt ở giữa nhà, lửa cháy hừng hực, cái còn rực hơn cái .

Tề Lâm ở cửa, bầu trời tối đen, trong lòng lo xót.

Lo là lo cho gia, xót là xót cho Tĩnh Thất.

Hắn coi như , tên nhóc Tĩnh Thất , thật sự để tâm đến gia nhà !

Gia gia, nếu thể bình an trở về, Tề Lâm nhất định sẽ mắt nhắm mắt mở!

Hai các thì tùy!

Cung đình màn đêm như một con sư tử ngủ say.

Trong ngự thư phòng, ấm áp như mùa xuân;

Chỉ cách một cánh cửa, gió lạnh buốt xương.

Ánh đèn lồng cao chiếu xuống, in bóng hai yên lặng.

Cửa son két một tiếng mở , thái giám Vương Trung tay cầm phất trần bước qua ngưỡng cửa, cúi : “Hoàng thượng chỉ, mời Cố đại nhân và Cao công tử công ở điện bên nghỉ tạm một đêm.”

“Chà, còn mời chúng một đêm nữa kìa!”

Cao Triều khẩy, ngẩng giọng gọi trong: “Hoàng thượng, ngài thật quá nhiệt tình !”

Vương Trung thấy vẫn cái dáng vẻ chẳng hối cải, bèn đầu sang Cố Trường Bình: “Cố đại nhân, mời !”

“Đa tạ công công dẫn đường.” Cố Trường Bình gật đầu, động tác mời.

Vương Trung phẩy phất trần, bước xuống bậc.

Cố Trường Bình ngược , nắm chặt lấy tay Cao Triều, kéo cùng.

Cao Triều giãy nhưng thoát nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-278-van-chua-den-duong-cung.html.]

Cố Trường Bình nhấc mắt liếc một cái cụp xuống, động tác nhỏ như chỉ là mi mắt rung, tim Cao Triều khựng , ngoan ngoãn theo.

Ngay khi ba khuất khúc quanh, Thịnh Vọng bước điện.

“Hoàng thượng?”

Tân đế một cái: “Miễn lễ, cứ .”

“Tạ hoàng thượng!”

Thịnh Vọng thẳng , chỉnh áo mũ, : “Mọi chuyện chút manh mối.”

“Nói !”

“Khởi bẩm, nguyên nhân là do một giám sinh tên là Tĩnh Văn Nhược.”

“Khoan , cái tên trẫm thấy quen quen.”

“Hồi hoàng thượng, Tĩnh Văn Nhược nhì khoa thi mùa thu.”

“Bảo quen.”

“Người Định Bắc hầu mời đến dự tiệc thọ, tiệc chuốc rượu quá chén, say khướt. Cao Triều rời tiệc cùng , nửa đường thì xe gãy bánh, đành nghỉ biệt viện của Cao phủ.”

Thịnh Vọng đến đây thì rút từ n.g.ự.c áo một bình sứ, dâng lên: “Xin hoàng thượng xem, thần nhặt thứ trong phòng ở biệt viện.”

Tân đế cầm lên xem tới xem lui: “Trong là gì?”

“Hồi hoàng thượng, là t.h.u.ố.c mê.”

“Thuốc mê?”

“Vâng. Thần hỏi Tĩnh Văn Nhược nhớ gì khi say rượu , bảo nhớ gì cả, cũng thấy động tĩnh gì. Rõ ràng là hạ thuốc.”

“Ai hạ?”

“Rất thể là Cao Triều.”

“Đồ hỗn xược!” Sắc mặt tân đế biến đổi.

“Cao Triều hạ thuốc, định chuyện bất chính thì Vương Uyên và Phác Chân Nhân tới kịp, mới xảy ẩu đả trong phòng. Hai dùng năm lượng bạc mua chuộc lão già giữ cửa Cao phủ để lẻn , mục tiêu là Tĩnh Văn Nhược.”

“Quá hồ đồ!”

Tân đế tức giận ném vỡ lọ sứ xuống đất. Giám sinh lo học hành, còn sinh thói đoạn tụ tranh giành, thật thể chấp nhận .

Thịnh Vọng vẫn điềm tĩnh: “Mà Cố đại nhân theo tới là vì thấy tùy tùng của Vương Uyên và Phác Chân Nhân trong phủ Định Bắc hầu, tiện miệng hỏi một câu ‘Chủ các ngươi ?’, tùy tùng lập tức hoảng hốt, khiến Cố đại nhân sinh nghi, sợ chuyện nên mới chạy đến đó.”

“Vậy đầu gối Phác Chân Nhân rốt cuộc là ?”

“Khởi bẩm, theo lời Phác Chân Nhân, là do Cố đại nhân vì hận , cố ý đập bình mỹ nhân chân .”

“Còn Cố Trường Bình thì ?”

“Cố đại nhân biện hộ gì, chỉ là lỡ tay.”

“Lỡ tay ?”

Tân đế hừ, chau mày dậy vài vòng, dừng mặt Thịnh Vọng.

“Lỡ tay mà suýt gây họa.”

Thịnh Vọng dám thẳng hoàng nhan, cúi mặt.

“Ngươi trẫm hỏi , là vì chuyện xưa giữa Cố gia và Phác gia? Hay còn ẩn tình nào khác?”

“Dạ!”

Bên , ba tới cánh cửa son rộng lớn, bước qua ngưỡng cửa thấy tám thị vệ đeo đao thành hai hàng.

“Là ý gì, nhốt chúng ?” Sắc mặt Cao Triều biến đổi.

Vương Trung chẳng thèm liếc một cái: “Cố đại nhân, lão nô đưa đến đây thôi.”

“Công công vất vả , mời thong thả.”

Giọng Cố Trường Bình vẫn bình thản như đang tiễn khách tại nhà .

Vương Trung nhướn mí mắt, nhạt rời .

Lúc Cố Trường Bình mới buông tay Cao Triều, mắt liếc ngang liếc dọc, thẳng trong.

Vừa còn giữ tay kéo , giờ đột nhiên thả , Cao Triều nhất thời quen, sững gì.

Tỉnh thì Cố Trường Bình xa mấy trượng.

Cao Triều nổi m.á.u ngang bướng, bèn nữa, xem thử đầu lấy một cái .

Rốt cuộc chẳng đầu .

Khi vạt áo khuất cánh cửa, Cao Triều nghiến răng c.h.ử.i thầm một tiếng “ nó!”, sải bước đuổi theo.

Tên đàn ông , đúng là chẳng chịu nuông chiều chút nào!

Vào phòng, Cố Trường Bình giường lò sưởi, mặt là một chiếc bàn nhỏ, đó bày vài món nóng hổi và một bình rượu ấm, hai cung nữ hầu bên cạnh.

Cao Triều chỉ tay lệnh: “Các ngươi… cút ngoài hết!”

 

Loading...