Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 280: Cơ hội ngàn năm có một

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:18
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cổng phụ Tô phủ, Tĩnh Bảo dúi hai lượng bạc tay tiểu đồng canh cổng.

“Tiểu ca, phiền ngươi bẩm báo với đại gia nhà ngươi một tiếng, tử của Cố Tế tửu, chuyện gấp gặp.”

“Giờ thì...”

“Là chuyện hệ trọng liên quan đến tính mạng.”

Tiểu đồng cân nhắc trọng lượng của thỏi bạc, gật đầu: “Vậy ngươi chờ một lát!”

A Nghiễn ghé sát , hạ giọng hỏi: “Gia, chẳng tìm Tô Thái phó , đổi ý tìm Tô đại gia?”

Tĩnh Bảo trả lời: “Ta đoán tình cảm giữa Tô đại gia và sâu đậm hơn.”

A Nghiễn: “...”

Chưa đợi bao lâu, Tĩnh Bảo mời thư phòng.

Tô Bỉnh Văn liếc nàng một cái, lạnh nhạt : “Ngươi đến vì chuyện của Cố Trường Bình ?”

Tĩnh Bảo: “Vâng ạ!”

Tô Bỉnh Văn: “Muốn thông qua để chuyển lời đến cha, nhờ giúp cho Cố Trường Bình.”

Tĩnh Bảo: “Vâng ạ!”

Tô Bỉnh Văn: “Ngươi cầu xin những ai ?”

Tĩnh Bảo: “Người thể nhờ vả, đều nhờ cả .”

Tô Bỉnh Văn cúi đầu uống , trong lòng thầm kinh ngạc. Mới chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi, tên nhóc cầu xin đủ thể nhờ đến, hành động thật nhanh gọn, đúng là uổng công Tử Hoài nàng bằng con mắt khác.

“Hồi phủ !” Hắn .

“Ta , ngài còn cho một lời chắc chắn.” Tĩnh Bảo vẫn yên, nhúc nhích.

Tô Bỉnh Văn khỏi tức buồn , đặt chén cái cạch xuống bàn: “Ngươi , gặp cha !”

Nói xong lập tức phất tay áo bỏ .

Cứ thế mà thật?

Cũng sợ nàng tiện tay cầm cái gì mang !

Tính tình giống y chang , chẳng trách em vợ , còn thể bạn, thật độ lượng!

Tô Bỉnh Văn một mạch về chính phòng hướng Đông. Gần tới cửa lớn thì đột nhiên khựng “giờ nên để cha mặt.

Quan hệ giữa ông và tân đế là lớp bảo hiểm cuối cùng của Cố Trường Bình, đến thời khắc then chốt, tuyệt đối thể tùy tiện sử dụng.

“Người , chuẩn xe.”

“Đại gia, muộn thế ngài ạ?”

“Đến Tạ phủ, tìm Tạ Lan!”

Tạ thái y mỗi ngày đều cung bắt mạch bình an cho , nhờ ông truyền lời để thăm dò thái độ của Hoàng thượng , mới định liệu bước tiếp theo.

...

Phủ Vương Quốc công, đèn đuốc sáng trưng.

Mưu sĩ đặt một quân cờ trắng xuống. Vương Quốc công bàn cờ một lát, ném quân cờ trong tay : “Ta thua .”

Mưu sĩ : “Ngược về năm nước , khi đó Quốc công gia mềm lòng. Gọi là ‘cơ hội ngàn năm một, thời gian trở ’. Đánh cờ quan, đều thể mềm lòng.”

Vương Quốc công ông : “Ngươi gì?”

Mưu sĩ: “Ta , nhân cơ hội hiếm , hãy kéo Cố Trường Bình xuống ngựa. Một khi ngã, Tô Thái phó thực quyền, chẳng đáng lo ngại. Ngôi Trung cung, sẽ còn ai thể lay chuyển.”

Vương Quốc công nhíu mày .

Mưu sĩ tiếp tục: “Nếu chúng mưu tính , ngay cả phủ Trưởng công chúa cũng thể giẫm chân, báo thù năm xưa.”

Vương Quốc công hỏi: “Ngươi kế sách gì ?”

Mưu sĩ ghé sát : “Chìa khóa ở hai . Một là Phác Chân Nhân, thứ hai là Hoàng hậu nương nương. Chỉ cần Phác Chân Nhân kiên quyết Cố Trường Bình công tư bất phân, thêm lời bên gối của nương nương, Hoàng thượng sẽ thể xử nhẹ. Còn về phủ Trưởng công chúa, thì xem Quốc công gia dám ‘g.i.ế.c địch tám trăm, tự tổn một ngàn’ thôi.”

Ánh mắt Vương Quốc công lóe lên.

Mưu sĩ lập tức cúi đầu: “Hiện giờ thịnh hành nam phong, từ Quốc Tử Giám cho đến triều đình, công tử nhà tránh nổi, Cao Triều càng ! Đến lúc đó, chúng dâng tấu vạch tội Cố Trường Bình quản lý nghiêm, chỉ e đến chức Tế tửu cũng giữ nổi. Quốc công gia, một mũi tên b.ắ.n ba con nhạn, cơ hội ngàn năm một đấy!”

“Hay lắm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-280-co-hoi-ngan-nam-co-mot.html.]

Vương Quốc công mừng rỡ vỗ bàn dậy: “Lập tức nghĩ cách truyền tin cho nương nương và Phác Chân Nhân!”

“Thuộc hạ lập tức !”

Đợi , Vương Quốc công sung sướng xoa tay mấy cái.

Trừ khử Cố Trường Bình và Trưởng công chúa, ép Hoàng thượng lập Thái tử, tiền triều do nhà họ Vương hộ giá, hậu cung do Hoàng hậu chưởng quản. Vinh hoa phú quý nhà họ Vương thể hưng thịnh mãi mãi!

Nuôi dưỡng Phác Chân Nhân bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đất dụng võ, ha ha ha ha, ông trời quả thật đang giúp nhà họ Vương!

Tham vọng to lớn bùng cháy trong lòng Vương Quốc công!

...

Tĩnh Bảo về đến phủ thì thành Tứ Cửu giới nghiêm.

A Man thấy nàng trở về, vội sai chuẩn nước nóng, nước tắm xong xuôi, phòng thì thấy gia nhà co giường ngủ mê man.

Nàng xót xa giúp nàng cởi giày tất, đắp chăn gấm, thổi tắt nến, khàng khép cửa lui .

A Nghiễn ngoài cửa chờ nàng, thấy em thì vẫy tay gọi .

“Ca, chuyện gì ?” A Man ngáp dài bước tới.

A Nghiễn ấp úng một hồi.

“Nói , ấp a ấp úng cái gì chứ!”

“A Man, thấy gia chúng ...”

“Gia ạ?”

A Nghiễn im lặng chốc lát, lắc đầu: “Thôi, .”

“Ơ, ca nửa chừng bỏ !”

A Nghiễn ngoái đầu , chỉ khoát tay một cái.

Không chứng cứ, nửa câu ?

Chẳng lẽ : dựa trực giác, cảm thấy gia hình như đối với Cố đại nhân gì đó giống thường, bao giờ sốt ruột như cả.

Thôi , chuyện của chủ tử, phận hạ nhân tư cách bàn luận, gia việc chắc chắn chừng mực.

Tĩnh Bảo ngủ một mạch tới sáng, mộng mị gì, dùng xong bữa sáng lập tức vội vã tới Cố phủ chờ tin.

Vừa thư phòng thấy Thẩm Trường Canh đang trong, thấy nàng lập tức mắng ngay: “Mấy đứa các ngươi đúng là lũ phá gia chi tử, uống rượu mừng thôi mà cũng gây chuyện, xem là lúc nào , còn nghĩ tới khoa cử nữa hả?”

Tĩnh Bảo cúi đầu mặc mắng. Không lâu , ba cũng tới, bốn xếp hàng ngay ngắn chịu trận.

Thẩm Trường Canh mắng đời, mắng mệt, thì sai Tề Lâm dâng mới.

Nhân lúc nghỉ, cả bốn báo cáo tình hình, nhưng ai tiến triển rõ rệt, ai nấy đều ủ rũ cụp đầu xuống.

Chỉ Uông Tần Sinh nghiêng đầu.

Uông công tử nhẹ nhàng biểu đạt: do gối đêm qua cứng quá, vẹo cổ.

Thẩm Trường Canh uống vài ngụm nóng, thấy bốn đứa vẫn còn đó, càng thêm tức giận: “Còn mau cút về Quốc Tử Giám học hành, phạt quỳ chắc?”

Cả bốn ngẩng đầu, với vẻ tin nổi.

Tiên sinh và Cao Triều còn thế nào, mà học hành cho ?

“Nhìn cái gì mà , trong đám các ngươi ai đến Hộ bộ Thượng thư, chỉ cần một cái rắm cũng đủ chấn động thiên hạ , còn lăn lộn khắp nơi như ruồi mất đầu cầu xin thế ?”

Cả bốn: “...”

“Đi trễ, trốn học, đ.á.n.h gây rối, coi Quốc Tử Giám là nhà các ngươi mở ?”

Cả bốn: “...”

Nước bọt của Thẩm Trường Canh b.ắ.n đầy mặt bốn đứa: “Còn mau cút, ông đây lấy d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t từng đứa bây giờ!”

Bốn , chuồn lẹ.

Coi như , ở thêm nữa chỉ sợ Thẩm sẽ liều mạng với họ thật.

“Thẩm cũng thật là, bốn đứa nhỏ đó lo cho gia cả đêm, công thì cũng khổ mà.”

Tề Lâm nhịn lên tiếng bênh. Quên mất hôm qua cũng chẳng ưa gì bọn chúng.

“Lo thì cái gì!” Thẩm Trường Canh lạnh lùng khẩy.

 

Loading...