Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 281: Chỉ nhìn vào đức
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:20
Lượt xem: 218
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Trường Canh hừ một tiếng: “Mấy họ nếu thật lòng cho gia của ngươi, thì thể hiện thực lực thật sự trong khoa cử, c.h.é.m g.i.ế.c tiến tam giáp. Những thứ khác đều là hư ảo. Quyền lực và thực lực mới là vương đạo."
Tề Lâm: “......"
Thẩm Trường Canh liếc gã một cái, trong lòng nghĩ: với kẻ hồ đồ như ngươi cũng uổng công.
"Đi, tìm đưa tin cho Hạo vương."
"Trời ạ!" Tề Lâm vỗ trán, chẳng lẽ sốt ruột quá mà quên mất Thập nhị gia?
Thập nhị gia nắm trọng binh trong tay, quyền thế ngút trời, lời trọng lượng ngàn vàng, đến cả ngai vàng cũng dè chừng ba phần.
Đây mới là thật sự thể quyết định đại cục!
*
Thủy Tịch điện.
Tạ Thái y bắt mạch bình an xong thì cúi cáo lui, mới bước khỏi nội điện thì bên trong vang lên một tiếng vỡ chói tai, khỏi siết chặt lòng, bất đắc dĩ lắc đầu.
Tô Uyển Nhi giữa đống bừa bộn, run rẩy vì tức giận.
Cố Trường Bình Cố Trường Bình, vốn tưởng ngươi là thông minh, ai ngờ ngu ngốc đến mức . Vì mấy tên giám sinh mà tự tay hủy hoại tiền đồ của .
Khi ngươi đập vỡ chiếc bình mỹ nhân đó, từng nghĩ đến đang chịu đựng ngày tháng khổ cực nơi thâm cung ?
Bao nhiêu tính toán, vì ngươi mà lo toan suốt bao lâu!
Lúc , Thẩm cô cô bước từ ngoài điện, thấy một mảnh hỗn độn lập tức vội vàng kéo trong nội điện để chuyện.
"Nương nương, lão nô dò la rõ ràng . Đêm qua, Hoàng thượng đến cung nào, nghỉ ở thư phòng. Sáng sớm hôm nay, Hoàng hậu bế công tử đến thư phòng, mời Hoàng thượng sang cung nàng dùng điểm tâm."
"Người đàn bà đó tám phần là vì chuyện của Cố Trường Bình. Nàng còn mong Cố Trường Bình mất chức để tiền triều, hậu cung đều do nhà họ Vương một tay che trời."
Tô Uyển Nhi tâm trạng rối bời, lời cũng mạnh mẽ và cay độc.
Thẩm cô cô : “Lão nô còn một chuyện khác. Quan chức nước Tô Lục trong buổi triều sớm hôm nay dâng tấu, yêu cầu Hoàng thượng điều tra rõ chân tướng, nghiêm trị những liên quan, cho Tô Lục vương một lời giải thích."
Tô Uyển Nhi xong càng thấy rối ren, tâm trí phiền loạn.
Thẩm cô cô sắc mặt nàng, cẩn trọng lên tiếng: “Nương nương, chuyện e là ."
Chẳng những mà là cực kỳ tệ hại.
Cha chỉ dạy học, ca ca ngoài việc nghĩ đến Mai thị thì trong lòng chẳng chứa nổi điều gì khác. Chỉ Cố Trường Bình là chỗ dựa duy nhất của nàng nơi tiền triều.
Nếu như đổ, thì nàng còn địa vị gì trong hậu cung ?
"Người của Cố Trường Bình giờ đang ở ?" nàng hỏi.
"Hồi bẩm nương nương, đang ở cùng Cao công tử, cụ thể tra . Miệng lão già Vương Trung kín như ngao ."
"Dù , nhất định bảo vệ !"
Và cũng nhất định giữ !
Tô Uyển Nhi tới lui trong nội điện vài vòng, bỗng dừng hỏi: “Bây giờ chỉ còn thể nhờ thôi."
Thẩm cô cô lập tức hiểu ngay: “Nương nương minh. Cố Trường Bình và Hạo vương là đồng môn sư . Hạo vương lúc đang ở kinh thành, nếu để mặt, nhất định thể bảo cho Cố Trường Bình."
“Cô cô, mài mực!" Tô Uyển Nhi thở một dài: “Ta tự tay thư cho Quân Tiện ca."
*
Tại trang viên suối nước nóng.
Thị vệ ngoài cửa bẩm báo: “Vương gia, Cố phủ đại nhân gửi thư đến."
"Đem ."
Thư mở , chỉ vài dòng ngắn ngủi, đại ý là cầu xin giúp đỡ Cố Trường Bình. Phía cuối thư ký tên là Tề Lâm và Cố Dịch.
Hạo vương đặt thư xuống, hỏi: “Trong cung tình hình thế nào?"
"Hồi bẩm vương gia, bốn , ở ba viện khác . Cố đại nhân và Cao công tử ở cùng một chỗ. Phác Chân Nhân và Vương công tử mỗi một viện."
"Triều sớm thì ?"
"Trừ phía Tô Lục, của Vương Quốc Công đều dâng tấu hạch tội Cố đại nhân."
"Có ai giúp ?"
"Chỉ Định Bắc hầu và Tuyên Bình hầu."
Hạo vương nhạt: “Tử Hoài chẳng lòng là mấy nhỉ!"
"…"
"Thế nhân thì lắm kẻ bỏ đá xuống giếng, dám đưa than trong tuyết chẳng mấy ai. Nhà họ Vương đang như mặt trời ban trưa, tiền triều, hậu cung đều nắm trong tay, ai dám mở miệng chứ?"
Lý Mẫn Trí dâng chén tẩm sâm đến tay : “Vương gia, chuyện triều chính dám xen , chỉ là liên quan đến Cố đại nhân, mặt dày thêm vài lời. Năm đó trang viên đạo tặc đột nhập, nếu nhờ Cố đại nhân, e rằng còn mạng. Xin vương gia giúp một tay."
Hạo vương cầm lấy chén , im lặng .
"Vương gia!" Nội thị ngoài cửa gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-281-chi-nhin-vao-duc.html.]
"Chuyện gì?"
"Lại mật thư đến!"
"Đem ."
Mở thư , hương thơm dìu dịu tỏa . Sắc mặt Lý Mẫn Trí biến đổi rõ ràng, là thư từ một nữ nhân.
Hạo vương xong thư, nhét tay áo, : “Người , chuẩn xe, hồi kinh!"
"Vương gia!" Nữ nhân nhẹ nhàng gọi .
Hạo vương vuốt nhẹ cằm Lý Mẫn Trí, dịu giọng: “Ta chẳng đang giúp ?"
Lý Mẫn Trí ngẩng cằm lên, ánh mắt lưu luyến mà cố kìm nén: “Vậy vương gia lên đường cẩn thận, ban đêm nhớ dặn hạ nhân đun nước nóng ngâm chân."
Hạo vương gật đầu.
Lý Mẫn Trí đích khoác áo choàng cho , thắt nút xong thì thị vệ mang thêm một phong mật thư .
Hạo vương mở thư, sắc mặt đại biến.
"Sao ?" Lý Mẫn Trí lo lắng hỏi.
"Tử Hoài bảo án binh bất động."
"Hả?" Lý Mẫn Trí thốt lên kinh ngạc.
Là thư của Cố Trường Bình ?
Hắn điên ?
"Ngươi ngoài ." Hạo vương tháo áo choàng, ném tay Lý Mẫn Trí, sang thị vệ dặn: “Mau mời vài vị mưu sĩ đến thư phòng."
"Dạ!"
Một lát , trong phòng yên tĩnh trở .
Lý Quân Tiện lấy hai bức thư từ trong tay áo, đặt song song bàn.
Một là Uyển Nhi cầu xin tay giúp đỡ Cố Trường Bình;
Một là Tử Hoài bảo án binh bất động.
Vì ?
Mình nên theo ai đây?
*
Lúc , Cố Trường Bình đang tự đấu cờ với chính . Tay trái cầm cờ trắng, tay cầm cờ đen, từng nước.
Nhân sinh như bàn cờ.
Tiến một bước, lùi một bước tưởng chừng chỉ là trong gang tấc, thực ẩn chứa huyền cơ.
Giống như hiện giờ, chỉ thể lùi, thể tiến.
Không Thập Nhị lang lĩnh ngộ ?
Thiên mệnh, lòng , chỉ đức.
Trụ vương thiên hạ nhưng vẫn mất nước;
Thang vương chỉ bảy mươi dặm mà hưng thịnh, điểm mấu chốt là ở đức.
Tân đế lên ngôi hai năm, ngoài tính tình nhu nhược thì gì lớn, là tiên đế chỉ định truyền ngôi, danh chính ngôn thuận.
Làm khiến đ.á.n.h mất đức?
Chỉ thể dựa nhà Vương Quốc Công!
Hai năm qua, nhà họ Vương dựa trung cung và đích trưởng hoàng tử, ngang ngược kiêu ngạo, coi ai gì.
Lần diệt trừ , giẫm đạp phủ Trưởng công chúa xuống bùn, e rằng thế lực sẽ càng bành trướng, chẳng xem ai gì.
Người trong phủ vốn hành sự chẳng đắn, nay đẩy lên như dầu sôi lửa bỏng, phô trương sắc , ắt sẽ những chuyện hoang đường hơn nữa.
Tính tình Hoàng đế dễ dung túng, ngày qua ngày khác, sớm muộn cũng gây nên chuyện trời giận dân oán.
Nội quyến trong phủ thường dùng chiêu , gọi là "dâng cao để g.i.ế.c".
"Chát!"
Cố Trường Bình đặt một quân trắng lên bàn cờ, năm ngón tay quét một cái, khiến bàn cờ rối tung.
Vẻ ôn nhã thường ngày biến mất , đó là sự cứng rắn và quyết đoán, tựa như mài giũa qua năm tháng khắc nghiệt của vận mệnh.
lúc , thái giám Vương Trung bước , sững .
là oán khí tích tụ lâu ngày bộc phát, khí thế và thần sắc kìa, Cố Trường Bình đúng là liều mạng !
"Cố đại nhân, Cao công tử, Hoàng thượng truyền chỉ!"
Vương Trung phất trần một cái!