Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 287: Độc dược xuyên ruột
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:26
Lượt xem: 200
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ trong thoáng chốc, Tĩnh Bảo như rơi trạng thái vô niệm, lý trí vụt tắt. Nàng , ngơ ngác , nửa chữ cũng thốt nên lời.
“Sao tay lạnh thế ?” Hắn hỏi.
“…”
Tĩnh Bảo lúc mới giật , nhận tay vẫn đang trong tay , hoảng hốt như bỏng, lập tức rụt tay .
Cố Trường Bình thấy tay trống , nhịn bật , : “Đưa tay đây.”
Khi , mày mắt tuấn tú rạng rỡ như gió xuân. Tĩnh Bảo cuống lên lắp bắp: “Làm… gì chứ?”
“Giúp ngươi sưởi tay.”
“…”
Cố Trường Bình nắm lấy tay nàng, áp giữa hai bàn tay , nhẹ nhàng xoa xoa.
“Chờ… chờ …”
Mặt Tĩnh Bảo đỏ bừng như than hồng, m.á.u sôi ùng ục nơi lồng ngực.
Hắn… thể nắm tay nàng, chịu buông chứ!
Như … như thật hợp quy củ!
Cố Trường Bình ý định buông tay, tay nàng lật tới lật lui trong lòng bàn tay… tay càng lúc càng ấm, tay nàng cũng .
Sau lưng hai , Tề Lâm và A Nghiễn mỗi đều giơ tay che mắt.
Một thì nghĩ: Tĩnh Thất đối với gia như cũng coi là tình nghĩa, vì xấp ngân phiếu , nhịn!
Một nghĩ: Thất gia ơi Thất gia, ngài mau rút tay ! Nam nữ thụ thụ bất mà!
“Bàn tay là ai đánh?” Cố Trường Bình chợt nhận điều gì, lật tay Tĩnh Bảo lên, sắc mặt lạnh .
“Là Tịch đánh, chỉ ba cái thôi, đau .” Miệng đau, mặt đầy uất ức.
Ngay đó, Tĩnh Thất tự nhận giọng nhõng nhẽo, vội giải thích: “Bọn trốn học gây , phạt là đáng!”
“Chỉ ngươi đánh, tất cả đều ?”
“Đều , là nhẹ nhất!”
Cố Trường Bình lòng bàn tay nàng, chẳng giống đ.á.n.h nhẹ chút nào: “Ba cái còn ít đó, các ngươi gan to bằng trời, đ.á.n.h nát tay cũng đáng đời.”
Tĩnh Bảo bĩu môi, chiều lão đại gì cũng đúng.
Chính hành động tỏ yếu thế khiến Cố Trường Bình lâm thế bí...
Buông tay thì tiếc,
Mà buông…
Đường đường là , nắm tay một thì còn thể thống gì?
“…Có đến thư phòng bôi chút t.h.u.ố.c ?” Cuối cùng, vẫn nỡ buông.
“Không… cần !”
Tĩnh Bảo rút tay về, giấu lưng siết thành nắm: “Ta về , lỡ thấy phạt, cũng mau về , ngoài lạnh.”
“Tĩnh Văn Nhược?” gọi.
“Dạ?”
“Để tiễn một đoạn.”
“Gia?!”
Tề Lâm lo quá kêu to, lưng còn thương mà còn tiễn ?! Chẳng lẽ tên nhóc đó chân !
Cố Trường Bình lườm một cái lạnh như băng, cầm lấy cái ô trong tay : “Đi thôi.”
“À… ừ!”
Tĩnh Bảo cố gắng lắm mới bước nổi từng bước, cảm giác như đang giẫm lên mây.
Dưới ánh đèn, bóng hai kéo dài .
Tĩnh Bảo cúi đầu , tuyết đọng chân, yên lặng một lúc lấy hết dũng khí: “Tiên sinh… thể hỏi một chuyện ?”
“Hỏi .”
“Sau định gì?”
“Chưa nghĩ tới.”
Nói xong, bổ sung một câu: “Dù con cũng sẽ hiếu kính bằng bạc.”
Tĩnh Bảo nghẹn họng, nghĩ bụng: Bạc của nuôi nổi cả đời? Cũng nên nghĩ đến tương lai chứ!
“Chuyện hôm đó, …”
“Tĩnh Văn Nhược, đầu óc con giới hạn, vì nghĩ đông nghĩ tây, chi bằng chuyên tâm sách. Kỳ thi xuân sắp tới , thời gian còn nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-287-doc-duoc-xuyen-ruot.html.]
Cố Trường Bình thấy mặt nàng đỏ ửng lên, bèn dời mắt, trong lòng thầm thở một câu giữ thể diện: “Nhân tiện truyền lời với mấy tên .”
“Vâng, !”
“Chăm chỉ học hành, đừng để mất mặt!”
“Sao dám, bọn đều…”
Tĩnh Bảo đột ngột ngậm miệng.
Cố Trường Bình đầu nàng, nàng tránh ánh mắt , cúi đầu gượng: “Bọn sẽ cố gắng mà.”
Có những lời, đến lúc thì nên . Lỡ , thì chẳng tự vả mặt ?
Cố Trường Bình cách giữa hai : “Trên rận ?”
“Hả?”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu, ánh mắt đàn ông đen tuyền mà sáng, chằm chằm nàng.
“Lại gần một chút.”
“Ồ!”
Tĩnh Bảo vội cúi đầu, bước nhỏ dời qua nửa tấc.
Cố Trường Bình bờ vai nàng ướt mưa tuyết, yên lặng một lát, ôm lấy vai nàng.
“Ướt hết .”
Tĩnh Bảo chỉ thấy tim đập nhanh như bật khỏi lồng ngực.
Ngoài ô, tuyết rơi mịt mù hóa thành yên tĩnh. Trong mắt nàng chẳng còn tuyết rơi, chỉ còn hương trầm nhè nhẹ tỏa từ .
Mùi hương như một bát t.h.u.ố.c mê hồn, khiến nàng mơ màng, mê đắm, và… cam tâm tình nguyện.
Tĩnh Bảo bất chợt đẩy : “Tiên sinh, đừng tiễn nữa, về !”
Cố Trường Bình nàng, gật đầu.
Vừa xoay vài bước, nàng lảo đảo , ngẩng đầu , như trăn trối: “Tiên sinh, ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi điều độ, đừng nghĩ nhiều quá. Xe đến núi ắt đường, … bọn nhất định sẽ khiến thất vọng!”
Nói xong nàng lập tức đầu chạy , chui xe, che n.g.ự.c đang đập thình thịch, vén rèm lên một cái ––
Người vẫn trong gió tuyết.
Bên cạnh là tường trắng loang lổ, mấy cành cây tuyết đè cong oằn, ánh trăng phủ lên một lớp bạc dịu dàng.
Sao đến thế?
Giá như … như thế thì !
Tĩnh Bảo lấy tay xoa mặt thật mạnh, mong tim bình tĩnh .
… chẳng thể nào bình tĩnh !
Mãi cho đến khi bóng dáng hóa thành một chấm nhỏ trong ánh trăng, tim nàng vẫn bình lặng.
Tĩnh Bảo thở dài thầm nghĩ: Nam nhân đó, nào chỉ là một bát t.h.u.ố.c mê hồn… là một bát độc d.ư.ợ.c xuyên ruột.
Uống … nàng sẽ c.h.ế.t.
Không uống… nàng vẫn sẽ c.h.ế.t!
...
Cố Trường Bình xe ngựa lăn bánh rời , xoay trở về. Khi đến cổng nhỏ, thấy đó, nửa khuôn mặt chìm trong ánh đèn, nửa còn trong bóng tối.
Người nọ với : “Cố Trường Bình, mấy năm gặp, ngươi đổi mấy, chỉ là… khẩu vị đổi thì . Nếu tận mắt thấy, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng tin nổi.”
“Ngươi thấy cái gì?”
“Ta thấy ngươi…”
Nam tử đó hàm ý sâu xa: “Thích cái gu đó thì sớm. Phủ Dương Châu chỉ kỹ nữ nổi tiếng thiên hạ, còn mỹ thiếu niên tự nhiên yêu kiều. Ta tặng ngươi vài nhé?”
“Cút!”
Cố Trường Bình vung tay áo, sải bước bước qua ngưỡng cửa.
Người mặt dày theo: “Cút ? Vào lòng ngươi ?”
“Ôn! Lư! Dụ!” Cố Trường Bình gằn từng chữ.
“Chậc, ánh mắt dữ dằn thật!”
Ôn Lư Dụ nuốt một ngụm nước bọt, vô tội: “Ta lặn lội ngàn dặm kinh, vội đến mức kịp uống ngụm nước, đói khát, ráng chịu đến giờ. Ngươi còn nhẫn tâm dọa nữa ?”
“Ngươi…”
Cố Trường Bình bật vì tức: “Cút .”
Ôn Lư Dụ khoanh tay : “Thôi , để ngươi cút lòng .”
Một lúc yên lặng , Cố Trường Bình thường ngày luôn điềm đạm nho nhã bỗng rống to: “Ôn Lư Dụ, ngươi c.h.ế.t quách cho nhờ!!”