Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 288: Thật sự rất nhớ tiên sinh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:27
Lượt xem: 204

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ha ha ha ha ha…”

Ôn Lư Dụ lớn, sải bước đến mặt Cố Trường Bình, tay búng mạnh một cái lên trán .

“C.h.ế.t hoa mẫu đơn, ma cũng phong lưu. Không , mấy cô nương chắc buồn c.h.ế.t mất! C.h.ế.t thế nào !”

Bên cạnh, Cố Dịch và Tề Lâm sắc mặt tối sầm của gia nhà , lấy tay che miệng dứt.

Trên đời , kẻ thể khiến gia nghẹn lời, e là chỉ một Ôn Lư Dụ.

Cơm no rượu say, Ôn Lư Dụ phơi ghế xích đu, bắt đầu kể lể những chuyện chua xót trong một năm qua, đại khái là cắm sừng ai, ai cắm sừng .

Hắn tiêu bao nhiêu bạc cho kỹ nữ nào, kỹ nữ nào vắt kiệt bao nhiêu bạc của .

Đến đoạn mất chức, giận đến mức suýt đập nát cả bàn.

Bất chợt, đổi giọng: “Cố Trường Bình, bóng lưng tên tên nhóc trông giống hệt Tĩnh Văn Nhược!”

Vẫn còn canh cánh trong lòng!

Cố Trường Bình đành gật đầu: “Là đấy.”

“Hê, đây tò mò đến phát điên, nén cũng nén nổi!”

Ôn Lư Dụ Cố Trường Bình đầy hàm ý.

Tên nhóc khi còn học các cô nương lớn nhỏ để mắt tới, mà cứ vẻ thanh tâm quả dục. Nếu và cô nương nhà họ Tô là thanh mai trúc mã, thật sự nghi rằng y cũng thích đàn ông.

Chủ yếu là, ở Dương Châu bao năm, từng thấy Cố Trường Bình nhờ vả chuyện gì, cũng từng tặng cái gì! Vậy mà , y gửi hai ngàn lượng bạc, bảo là Tĩnh Văn Nhược nhờ y chuyển giúp?

Hừ!

Cố Trường Bình mà là dễ nhờ ?

“Ngươi thể chuyện cho đắn ?” Cố Trường Bình mệt mỏi đến sắp chịu hết nổi, chỉ thiếu nước đuổi ngoài.

“Muốn chuyện đắn ? Được thôi!”

Ôn Lư Dụ hạ giọng: “Là ngươi tiến cử với Vương gia ?”

Cố Trường Bình thoáng sững : “Sao ngươi ?”

“Ban đầu còn tưởng mộ tổ nhà họ Ôn bốc khói xanh, nhưng nghĩ kỹ , dù bốc cũng bốc lớn đến . Sau nghĩ đến !”

Ôn Lư Dụ : “Chúng từng bạn học ba năm, ở chung một phòng, thế nào, ngươi hiểu rõ nhất, đó là một. Thứ hai, Vương gia với ngươi cùng bái một , tuy mấy năm nay ít qua , nhưng quan hệ giữa các ngươi .”

!” Cố Trường Bình định giấu: “Không , mà là vẫn luôn .”

Ôn Lư Dụ , lộ cả hàm răng trắng bóng: “Cố Trường Bình, chuyện Vương gia hề nhỏ !”

“Rất lớn!”

Cố Trường Bình dậy: “Ngươi cứ nghỉ , mệt, để mai bàn tiếp.”

“Chỉ là che ô giúp một mỹ thiếu niên thôi mà, mệt ? Trường Bình , thể ngươi…”

Ánh mắt Ôn Lư Dụ chợt co rút, xông tới giữ y , giọng gắt lên: “Sau lưng thế? Sao rỉ máu? Là thương trong cung ?”

Cố Trường Bình đẩy : “Không rảnh kỹ với ngươi, nếu ngủ thì đến Tầm Phương Các kiếm một cô nương mà ngủ.”

“Họ Cố c.h.ế.t tiệt!”

Ôn Lư Dụ bóng lưng y hét to: “Trong mắt ngươi, háo sắc đến thế ?”

!”

“Con nó…! Mà cũng , lâu nếm mùi nữ nhân trong kinh!”

Hắn huýt sáo một tiếng.

Cởi áo ngoài , áo lót bên trong m.á.u thấm ướt.

Cố Dịch và Tề Lâm, cầm hộp thuốc, bưng nước nóng, ai nhíu mày lấy một cái, như thể quen .

Cố Trường Bình sấp giường lò, giọng khàn khàn: “Bà già , tay cũng nhẹ hơn nhiều. Chứ ngày xưa mà đ.á.n.h chừng , thịt nát da tróc cũng đủ.”

Một câu khiến Cố Dịch và Tề Lâm đều nghẹn lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-288-that-su-rat-nho-tien-sinh.html.]

Gia từ nhỏ đến lớn là Cố Ấu Hoa đ.á.n.h lớn. Học dốt, đánh. Đứng tấn vững, đánh. Ăn cơm nhanh, mất phong thái con nhà thế gia, cũng đánh.

Thế gian nào thần đồng thật? Liên tiếp trúng tam nguyên là do gia cố gắng hơn mà thôi.

Từ ba tuổi nhập môn, Tô thái phó thu môn sinh, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, gia từng ngủ trọn hai canh giờ.

Học văn, luyện võ, luyện võ, học văn…

Năm qua năm khác, ngày nối ngày.

Mấy tên giám sinh thì khổ sở gì cho cam, so với gia, chẳng đáng nhắc đến. Tứ thư ngũ kinh, rút bất kỳ câu nào đề, gia đều ngàn bài, mỗi bài một cách khai triển khác .

Đó gọi là công phu.

Hai nhanh tay xử lý xong vết thương đầy lưng, Cố Trường Bình ngủ trong tư thế sấp.

Cũng là thói quen từ xưa, dù đau đến mấy, vẫn thể ngủ .

Bởi vì quá mệt!

Cố Trường Bình giật tỉnh dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa. Ngoái đầu cửa sổ, trời ngoài vẫn còn tối.

“Tề Lâm!” Y gọi, giọng khàn khàn.

Tề Lâm khoác áo bước , sờ trán y lập tức thở dài: “ sốt . Gia ráng chịu một lát, sắc thuốc.”

Cũng giống như võ công của gia, đều luyện lúc thấy, bệnh cũng phát ban đêm. Ban ngày như chuyện gì. Quái thật!

Tề Lâm đổ t.h.u.ố.c ngáp: “Tên nhóc thì , chỉ là về thể chăm lo cho gia chu thế .”

Tĩnh Bảo trèo tường trở về miếu Khổng Tử, Nguyên Cát thấy nàng về thì mừng mặt.

Tĩnh Bảo móc hai con bồ câu còn nóng, bọc trong giấy dầu, quăng cho Từ Thanh Sơn và mấy , vội vàng đồ với Nguyên Cát.

Ba đang đói đến dán cả bụng lưng, cướp chia con chim . A Nghiễn gom xương , kéo Nguyên Cát chỗ khác.

Đêm , tuyết từng ngừng rơi.

Trưa hôm .

Quỳ tròn mười hai canh giờ, chân cả bốn đều tê rần. Tĩnh Bảo lảo đảo dậy, hai chân run bần bật ngừng.

Cả bọn lạnh cóng, đói meo, dìu đến nhà ăn tìm đồ ăn.

Đến muộn, chỉ còn cơm nguội đồ lạnh, nhưng đói quá nên đành c.ắ.n răng nuốt .

Tĩnh Bảo đang ăn, thấy ba đều dừng đũa, khỏi nghi ngờ: “Sao ăn nữa?”

Uông Tần Sinh lau nước mắt: “Ta nhớ quá…”

Tiền Tam Nhất ngửa mặt than: “Hồi , quỳ bao lâu cũng cơm nóng canh nóng.”

Từ Thanh Sơn tiếp lời: “Còn rượu nóng nữa.”

Uông Tần Sinh: “Một trời một vực!”

Tiền Tam Nhất: “Ngày lành qua chẳng trở !”

Từ Thanh Sơn: “Thật con nó nhớ quá!”

“Ta cũng nhớ. Rất nhớ.” Tĩnh Bảo lặng lẽ trong lòng.

Ăn xong, cả bọn về trai xá nghỉ ngơi.

Trong phòng lạnh lẽo vắng tanh, đồ đạc giường chiếu gối mền của Cao Triều dọn từ bao giờ.

Uông Tần Sinh mấy tấm giường gỗ trống trơn, lau nước mắt. Tĩnh Bảo nghĩ thầm: cái tuyến lệ của tên cũng phát triển quá , còn giống con gái hơn cả .

“Không Cao mỹ nhân giờ thế nào ?”

“Hắn sẽ thôi. Ngươi lo cái kỳ thi chiều nay thì hơn!”

Nhắc đến thi cử, Uông Tần Sinh vội lau nước mắt, bắt đầu học bài.

Tĩnh Bảo thì thần hồn treo ngược cành cây, ngoài cửa sổ, chiếc giường trống, trong lòng thầm tính giờ chắc Cao Triều đang ở Cố phủ, một Cố Trường Bình dạy dỗ riêng.

Ghen tỵ, đố kỵ, nhưng hề oán hận.

 

Loading...