Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 29: Cao mỹ nhân
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:52
Lượt xem: 278
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe ngựa dừng vững vàng cổng Quốc Tử Giám.
Tĩnh Bảo đeo hộp đựng đồ lưng, dẫn theo A Nghiễn và Nguyên Cát bộ dọc theo con đường. Cả hai họ đều vác thùng rương nặng trĩu vai.
Rất nhanh, họ tới chỗ thủ tục báo danh cho tân sinh. Một dãy bàn dài kê sẵn, bàn hơn mười tân sinh xếp thành hàng.
Tĩnh Bảo ném đồ cho A Nghiễn, bảo bọn họ tự tìm chỗ nào bóng mát mà chờ, còn thì im lặng xếp hàng.
Chỉ mới bằng nửa chén , hàng chỉ nhích đầy một tấc, trời thì mỗi lúc một nắng hơn, như thiêu cháy thành xác khô. Tĩnh Bảo rầu rĩ, trong lòng than thở: thủ tục nhập học thôi mà, chậm như rùa thế !
Đột nhiên, phía truyền đến tiếng bước chân lộn xộn. Tĩnh Bảo đầu , chỉ thấy bốn tên tiểu đồng đang khiêng một chiếc kiệu mềm lắc lư tiến tới.
Trên kiệu một đang , dùng quạt che mặt. Đợi kiệu dừng yên , đó mới thu quạt , lười biếng ngẩng mí mắt lên.
Chính cái ngẩng đầu khiến Tĩnh Bảo kinh ngạc.
Nàng từng thấy ít xinh cả nam lẫn nữ, nhưng vẻ của , là vẻ khiến nghẹt thở, đến tận da thịt, đến từng lỗ chân lông!
Đặc biệt là đôi mắt ánh mặt trời, lười biếng như ẩn chứa nụ xa, như đang say như tỉnh táo, khiến hồn bay phách lạc.
Tĩnh Bảo ngây . Dù Quốc Tử Giám học, chỉ cần dựa khuôn mặt thôi cũng đủ sống sung túc, tiền bạc chất như núi.
“Mỹ nhân” nhẹ nhàng vén áo bước xuống kiệu, đảo mắt một vòng đường hoàng chắn ngay mặt Tĩnh Bảo.
Lập tức hai tiểu đồng tiến lên, đều là dạng mặt mày sáng sủa: một che dù, một dâng .
Ba chủ tớ chen ngang xếp hàng mà đếm xỉa đến Tĩnh Bảo đang há hốc miệng vì ngạc nhiên.
“Mỹ nhân” phép chen hàng ?
Được!
Tĩnh Bảo lặng lẽ thu ánh khỏi , chủ động lui về mấy bước, sợ ô uế khí chất của “mỹ nhân”.
Ngay lúc , “mỹ nhân” bất chợt đầu , vẻ mặt ghét bỏ nàng: “Ngươi, tránh xa chút, mùi mồ hôi, sắp c.h.ế.t ngạt ! Bổn công tử ngửi nổi, nôn đây!”
“……!!”
Tĩnh Bảo chỉ mũi , khóe miệng co giật, nhưng vẫn nhẫn nhịn lùi thêm mấy bước.
“Mỹ nhân” đ.á.n.h giá Tĩnh Bảo một lượt từ đầu đến chân, ngẩng cao đầu lạnh nhạt : “Ta ghét nhất là mặc đồ trùng màu với . Huynh đài, nên tự lượng sức. Không ai mặc áo trắng cũng đều . Bộ đồ mặc ngươi… chậc chậc chậc, so với , ngươi thấy hổ ?”
Xấu hổ cái đầu ngươi chứ!
Trong lòng Tĩnh Bảo như hàng vạn con ngựa hoang đang lao điên cuồng thảo nguyên, chạy xa hàng vạn dặm.
Nàng gượng gạo nặn một nụ : “Công tử, thực sự xin , hiện đang chịu tang, chỉ thể mặc đồ trắng thôi.”
“Mỹ nhân” ngẩn một chút, khẽ nhíu mày, đó tỏ kiểu “ , tha cho ngươi” và đầu .
Lúc , tiểu đồng che dù vì đồng cảm mà nhỏ giọng an ủi Tĩnh Bảo: “Công tử, xin nén bi thương!”
Tĩnh Bảo đáp: “Không , lúc nó yên lành, giãy giụa gì, chẳng buồn tẹo nào.”
Tiểu đồng ngập ngừng một lúc, vẫn hỏi: “Công tử chịu tang cho ai ?”
Tĩnh Bảo mặt đầy bi thương: “Con vẹt nhà đấy, nuôi suốt mười năm, tình cảm sâu đậm. Dù chỉ là một con vật, vẫn đặc biệt bài văn tế đốt cho nó, mong đời nó đầu thai , tiếng !”
Câu chuyện đổi hướng quá nhanh khiến ai nấy đều kịp phản ứng, chỉ một phá lên .
Tĩnh Bảo theo tiếng , c.h.ế.t thật, là công tử áo gấm Tiền Tam Nhất!
Tên hôm nay ăn mặc giản dị, cũng mang theo nhiều hạ nhân, trông như thể đang theo đuổi phong cách "tối giản".
Tiền Tam Nhất đủ , lảo đảo bước tới mặt “mỹ nhân”, từ xuống : “Cao Triều Cao Triều, cuối cùng cũng đến ngày của ngươi?”
Cao Triều?
Tĩnh Bảo lập tức c.h.ế.t sững. Cái tên nàng thể tiếp tục thẳng "mỹ nhân" nữa!
Nếu thành nhấn giọng thì chẳng là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-29-cao-my-nhan.html.]
Thôi bỏ !
Quả hổ danh là Quốc Tử Giám chốn kinh thành, ẩn tàng rồng hổ, đến cả tên cũng độc đáo đến thế, quá đỉnh!
Cao Triều ngẩng cao đầu, liếc Tiền Tam Nhất một cái, nhạt: “Mẹ kiếp, cái hàng bổn công tử thèm xếp nữa!”
“Gia?” một tiểu đồng bên cạnh lo lắng gọi khẽ.
“Sợ gì? Bảo với Cố Tế tửu một tiếng, cứ bổn công tử mùi tiền hôi thối cảm nắng, về ký túc xá nghỉ ngơi.”
Cao mỹ nhân vẫy quạt về phía Tiền Tam Nhất với vẻ cảnh cáo.
Tiền Tam Nhất bĩu môi, bộ dạng như lợn c.h.ế.t sợ nước sôi.
Cao mỹ nhân xoay quạt về phía Tĩnh Bảo, giả vờ : “Ngươi, tên gì?”
“Tĩnh Bảo, tự Văn Nhược.”
“Tốt, nhớ !”
Tĩnh Bảo: “…”
Lưng nàng lập tức lạnh toát. Đợi bốn chủ tớ khỏi, nàng vội vã chắp tay hỏi Tiền Tam Nhất: “Tiền , dám hỏi vị là ai?”
Tiền Tam Nhất thở dài như chuyện gì: “Con trai bảo bối của đương kim Trưởng công chúa, họ Cao, tên Triều, năm nay mười tám tuổi. Hoàng thượng hiện tại là cữu cữu ruột của .”
Tĩnh Bảo chỉ tìm cái lỗ nào đó chui xuống!
Sớm "mỹ nhân" lai lịch lớn như , thế nào nàng cũng nên nhịn một chút… tiêu , kết thêm thù oán!
Tinh thần hăng hái mới bùng lên trong xe ngựa lúc nãy của Tĩnh Bảo, giờ tan thành mây khói.
Nàng gượng hỏi Tiền Tam Nhất: “Tiền , giờ xin còn kịp ?”
“Muộn . Tên cực kỳ thù dai, trừ phi ngươi quỳ mặt , tự tát mười mấy cái, lóc xin .”
“…”
Tĩnh Bảo mặt mày rầu rĩ, giờ ?
Tiền Tam Nhất hừ một tiếng bất mãn, đẩy Tĩnh Bảo lên , áp sát tai nàng nhỏ: “Thế , với quan hệ tệ, mỗi tháng ngươi đưa mười lượng bạc, sẽ bảo kê ngươi, để bắt nạt. Giao dịch , cân nhắc nhé!”
Tĩnh Bảo tưởng đùa, do dự mặc cả: “Mười lượng đắt quá, năm lượng thì còn .”
Tiền Tam Nhất: “Giao dịch thành công!”
Tĩnh Bảo: “…”
Nàng chỉ buột miệng thôi mà.
...
Xếp hàng một lượt, đầu tiên là nh.ụ.c m.ạ vô duyên vô cớ, đó đòi mất năm lượng bạc. Đến khi Tĩnh Bảo tới lượt kiểm tra danh sách với ghi chép, mặt nàng xụ xuống đến tám vạn dặm.
Người phụ trách ghi danh tên là Giang Minh Hồ, lật tên Tĩnh Bảo giúp nàng thủ tục.
Xong việc, ông đưa cho nàng một tờ biên lai, bảo tìm phòng lưu trữ sách để nhận giáo trình.
Người phụ trách sách vở tên là Quách Bồi Can, liếc qua biên lai híp mắt : “Tĩnh Giám sinh, phân Chính Nghĩa Đường.”
Ầm!
Tĩnh Bảo như sét đánh, sững tại chỗ.
Chính Nghĩa Đường là lớp thấp nhất trong bộ Quốc Tử Giám, tương đương lớp một của bậc tiểu học sáu năm!
Mặt Tĩnh Bảo đỏ bừng, lắp bắp: “Thưa, thưa , Chính Nghĩa Đường?”
Quách Bồi Can hỏi : “Ngươi nghĩ vì ?”