Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 292: Đứng dậy được
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:31
Lượt xem: 195
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo tiễn Tuyên Bình Hầu gia , đầu thấy A Man đỡ Tam tỷ lưng , sắc mặt hai đều mấy dễ coi.
Nghĩ tới việc giải thích thêm nữa, Tĩnh Bảo thấy đau cả đầu, vội sang với A Nghiễn phía : “Đi xem xe ngựa Ngô gia tới ?”
“Ngô gia?”
“Ngươi ngốc ? Đại tỷ nhất định đang đường đến đây, đợi đông đủ một là !”
Tĩnh Bảo bước đến mặt Tĩnh Nhược Tụ, híp mắt: “Tam tỷ, chúng thư phòng đợi đại tỷ thôi.”
“Ngươi còn nổi!” Tĩnh Nhược Tụ nhíu mày, lấy ngón tay điểm lên trán nàng, mặt hiện rõ vẻ lo lắng.
“Lẽ nào ?”
Đại tỷ Tĩnh Nhược Tố đến nơi, vốn luôn chau chuốt giờ chỉ cài vội một cây trâm phượng lên tóc, hiển nhiên là chẳng kịp chải chuốt gì.
Sau khi Tĩnh Bảo kể đầu đuôi, hai chị em đều im lặng.
Tĩnh Bảo dịu giọng an ủi vài câu, tiện thể lôi phận nữ nhi của để biện bạch, lúc sắc mặt hai mới dịu đôi chút.
bỏ học, trong mắt ngoài rốt cuộc vẫn là chuyện mất thể diện.
Tĩnh Nhược Tố nhíu mày, điềm đạm : “Về cứ ở trong phủ mà học, bớt ngoài, đèn sách hơn mười năm, đừng để sụp đổ lúc mấu chốt.”
Tĩnh Nhược Tụ tiếp lời: “Dù kết nghĩa thì cũng giữ cách, gần quá sinh oán.”
Tĩnh Bảo gượng.
, gần quá thì sinh oán, xa quá lo lắng. Gần xa, nào dễ nắm bắt đến thế?
Tĩnh Nhược Tố : “Mẹ chuyện , e là Tết sẽ kinh, phía Nam , bên sắp sinh chuyện.”
Tĩnh Bảo nhạt: “Đã buông hai đầu, thì chi bằng chia nhà cho xong, ai về lo chuyện nhà nấy, chẳng đỡ phiền .”
Tĩnh Nhược Tố lắc đầu: “Muội nghĩ đơn giản quá. Cái nhà chia thế nào? Trưởng bối trong tộc đồng ý ? Người bên liệu cam lòng chỉ nhận từng đó? Từng chuyện, từng việc đều là chuyện lớn.”
“Muội là ngay.” Tĩnh Bảo : “Cứ từ từ mà tính.”
“Muội đó, hết lo học hành cho giỏi .”
Tĩnh Nhược Tụ trừng mắt em , Tĩnh Bảo vẫn thản nhiên: “Tam tỷ, sách thì học, nhà cũng quản, chuyện buôn bán cũng thể bỏ. Chỉ sách mà tay chân vụng về, gạo thóc là gì, cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là một tên mọt sách thôi.”
Nghe , sắc mặt Tĩnh Nhược Tụ dịu đôi chút.
Tĩnh Bảo gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Vừa A Man , mấy ngày vắng mặt, Tam tỷ phu ngày nào cũng ngủ bên chỗ Vệ di nương.”
“Đứa nhỏ bên đó bệnh, sang đó mấy .”
“Hừ.”
Tĩnh Bảo nhạt: “Hắn chạy sang chỗ Vệ di nương, chẳng vì đứa nhỏ bệnh . Tam tỷ, cần cũng đưa một nha như tiên về, đặt trong phòng tỷ ?”
Mặt Tĩnh Nhược Tụ ửng đỏ, nửa ngày nên lời.
Ở Tĩnh phủ, gì cũng mắt cả, những chuyện giấu ? thì ích gì? Vệ di nương thủ đoạn, bày một mị nữ trong phòng, chủ tớ cùng hầu hạ đàn ông, đàn ông nếm mùi vị , chẳng lẽ ngày nào cũng đó?
Tĩnh Nhược Tố mấy câu hiểu ngay đầu đuôi, nghiến răng : “Ham sắc , còn tâm trí mà sách? Vệ di nương đang tranh sủng, mà là đang hại . Tam , quá dễ tính, mới để một trèo lên đầu như thế.”
“Cũng tại sinh con trai.”
Viền mắt Tĩnh Nhược Tụ đỏ lên, phụ nữ con trai thì ở cũng lép vế. Làm Tứ phu nhân như nàng, chẳng chút khí thế nào cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-292-dung-day-duoc.html.]
Tĩnh Bảo mà tức c.h.ế.t, lồng n.g.ự.c nghẹn .
Con trai, con trai, con trai!
Phụ nữ sinh con trai thì như phạm đại tội; con trai công danh, cả nhà mới hy vọng. Ngay đến bản , dù học giỏi hơn cả nam nhi, cũng đành khoác lấy phận nam nhân thì mới thư viện, Quốc Tử Giám, triều đình.
“Tam , để mời Thái y giỏi giúp điều dưỡng , chúng cố thêm nữa!”
“Đại tỷ, thì dễ...” Tĩnh Nhược Tụ lau nước mắt: “Thân thể vốn hàn khí nặng, m.a.n.g t.h.a.i bé gái cũng cực khổ lắm , ... cũng đành nhận mệnh thôi.”
Tĩnh Nhược Tố trừng mắt: “Muội vẫn còn trẻ, mấy lời nản chí thế? Giờ con gái cũng gần tròn tuổi, nếu điều dưỡng đúng cách thì chắc thể. A Bảo, xem đúng ? A Bảo? A Bảo!”
“Muội đây.”
Tĩnh Bảo đôi mắt đen láy, sâu thẳm, trầm mặc: “Đại tỷ cứ mời Thái y đến giúp Tam tỷ điều trị, chi phí cứ để lo. Giờ về thư phòng ôn bài, lát nữa tỷ thì tiễn. Tối nay hẹn mấy Từ Thanh Sơn ở Lầu Ngoại Lâu.”
Tĩnh Nhược Tố dặn dò: “Tối uống ít thôi, đừng để lỡ việc!”
Tĩnh Bảo mỉm : “Về một giọt rượu cũng đụng.”
Ra đến viện, nụ mặt nàng tan biến từng chút. A Man nhận nhưng chẳng khuyên gì, chỉ thở dài.
“Các ngươi cần thở dài, chỉ cần còn ở đây, sẽ để các ngươi chịu uất ức. chính các ngươi cũng tự lên.”
Rõ ràng câu là với hai vị chủ nhân trong nhà. A Man gì hơn, trong lòng thầm nghĩ: Không thì đêm nay bốc quẻ giúp Tam cô nương, xem xem mệnh nàng rốt cuộc con ...
Tĩnh Bảo lặng ngoài viện một lúc mới trở thư phòng, ôn bài đến hoàng hôn, áo quần khỏi phủ.
Đi ngang hành lang, từ xa thấy tiếng đùa, đến gần mới thấy Phó Thành Hề đang cùng Vệ di nương và hai đứa con nghịch tuyết, bên cạnh còn một nha xinh , ánh mắt lấp lánh xuân tình.
Phó Thành Hề thấy Tĩnh Bảo thì vỗ tay phủi tuyết: “A Bảo định ?”
Tĩnh Bảo liếc qua tuyết đất, thản nhiên trả lời: “Đến Lầu Ngoại Lâu gặp khách. Hôm nay tỷ phu thật hứng, dẫn con nghịch tuyết cơ.”
“Người phương Nam từng thấy tuyết lớn thế , nên dẫn bọn trẻ chơi.”
Khóe môi Phó Thành Hề nhếch lên: “Ngươi từ Quốc Tử Giám về chạy Lầu Ngoại Lâu, định bỏ văn theo thương thật ?”
Nghe câu đó, A Nghiễn và Nguyên Cát lập tức sa sầm mặt.
Không ngờ đầu tiên mỉa mai Thất gia khi thôi học là tên mọt sách Phó Thành Hề. Tên ở Tĩnh gia, nhận ân huệ từ Hầu phủ, mà dám mở miệng mỉa mai Thất gia, thật sự thể nhịn !
lúc , Tuyết Thanh giẫm lên lớp tuyết dày tới, thấy Tĩnh Bảo lập tức vội hành lễ: “Thất gia, gia nhà đang thúc tiến độ ở ngoại thành, về , sai tiểu nhân về hỏi Thất gia rốt cuộc chuyện gì? Có cần giúp đỡ ?”
Tĩnh Bảo mỉm : “Ngươi nhắn với biểu ca là, bỏ văn theo thương , nhờ giúp thu mua thêm vài mặt bằng cửa tiệm. Còn nữa, trong Công bộ việc gì dễ kiếm tiền thì để cho một phần, quan lớn, cũng thương nhân giàu , lấy bạc đập c.h.ế.t mấy đứa ngu ngốc.”
Tuyết Thanh ngơ ngác nổi câu nào.
A Nghiễn vội kéo sang một bên, thì thầm vài câu.
Tĩnh Bảo cúi thi lễ với Phó Thành Hề: “Tam tỷ phu, đây.”
“Đi đường cẩn thận!”
Phó Thành Hề tiễn nàng , đầu hỏi Vệ di nương vẻ nghi ngờ: “‘Ngu ngốc’ là gì? Nó định đập c.h.ế.t ai?”
Vệ di nương khoác tay đàn ông, nũng nịu: “Tứ gia, mấy lời nhàn tản gì đáng để tâm? Thiếp chỉ Thất gia chắc là xong nữa . Gia cố gắng thi , kỳ thi xuân tam giáp đầu, mang thể diện cho nhà họ Phó .”
Phó Thành Hề đắc ý: “Nhất định , dạo văn cảm xúc, đều khen mà!”