Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 293: Giữ thể diện

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:32
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt Tĩnh Bảo nặng như chì bước đến cổng nhỏ, bất ngờ dừng bước.

“Tuyết Thanh?”

“Thất gia!”

“Chuyện bỏ ăn theo thương chỉ là giả, nhưng lời nhờ ngươi truyền thì là thật, bảo gia ngươi rằng, tất cả những mối ăn do giới thiệu, chia cho hai phần lợi nhuận!”

Tiền bạc tuy tầm thường, nhưng thực sự hữu ích, là thứ giúp một thể đường đường chính chính vững giữa thế gian .

Dù Tam tỷ cả đời thể sinh con, nàng cũng dùng tiền bạc giúp tỷ ngẩng cao đầu.

Xe ngựa lăn bánh.

Tĩnh Bảo sang A Nghiễn dặn: “Gửi tin cho Dư thúc và Lão Phòng, cả Trần Thuật ở Dương Châu nữa, bảo bọn họ giúp để ý nhân lực “trẻ tuổi, chịu khó, đầu óc, đều cần.”

A Nghiễn hỏi: “Gia định…”

“Gia sản của Tĩnh gia là của Tĩnh gia, ba vị tỷ tỷ mang . Một cái Lầu Ngoại Lâu thì quá nhỏ, đủ để chống lưng cho họ.

Ta dùng hết tất cả nhân mạch và thế lực quanh , kiếm thêm cho họ thật nhiều bạc.”

Nguyên Cát chen lời: “Vậy câu ‘dùng tiền đập c.h.ế.t mấy tên ngốc’ của gia chơi ?”

Tĩnh Bảo liếc : “Câu nào gia , cũng từng là chơi?”

Nguyên Cát: “…”

Tĩnh Bảo tiếp: “Còn nữa, sắp cuối năm , tổng kết sổ sách của tất cả cửa hàng và ruộng đất. Năm nay đặc biệt, phía Nam về , bảo Lão Phòng vất vả thêm một chuyến. Nếu thiếu , cứ thuê thêm bên ngoài.”

“Rõ!”

“Tiện thể nhắn với Nhị tỷ phu, hợp tác ăn với .”

“Gia định kéo Nhị cô gia ?”

“Không so sánh, sẽ thấy khác biệt. Nhị tỷ phu dù là nhân phẩm năng lực, đều vượt trội hơn Phó Thành Hề. Có hỗ trợ, sẽ bớt ít phiền toái.”

A Nghiễn chủ tử đầy sùng bái, thầm nghĩ: Thất gia là bỏ văn theo thương vẫn giỏi hơn khối . Cái gã Tam cô gia chạy chân đất cũng chẳng đuổi kịp.

giữ trong phủ lâu, khi Tĩnh Bảo đến Lầu Ngoại Lâu, đến đông đủ, ngay cả Cao Triều cũng tới.

Thấy Tĩnh Bảo, “xoẹt” một tiếng mở quạt, che chút chán ghét trong mắt.

“Các ngươi uống rượu ?” Tĩnh Bảo hỏi.

Tiền Tam Nhất: “Cái gì mà các ngươi uống, chẳng lẽ ngươi uống?”

Tĩnh Bảo mỉm , đặt hai lượng bạc chuẩn sẵn mặt : “Ta uống, ngươi ý kiến ?”

Tiền Tam Nhất bạc, nàng, bạc, nhanh tay nhét luôn túi: “Không ý kiến, nghĩ bọn họ cũng ý kiến!”

Cao Triều: “…”

Loại ham tiền lộ liễu thế mà cũng xứng là của , c.h.ế.t cho !

Uông Tần Sinh: “…”

Văn Nhược thông minh hơn !

Từ Thanh Sơn: “…”

Đám điên, thì !

“Dọn món!”

Tiểu nhị gọi vang, các món lượt dọn lên.

Tĩnh Bảo mím môi : “Ăn , ăn xong về ôn bài.”

Nhắc đến ôn bài, mấy lập tức cụt hứng ngay, chẳng ai còn hứng uống rượu, rót rượu, bữa cơm trôi qua nhanh bất ngờ.

Ăn xong, ai định về nhà nấy thì Cao Triều bỗng dùng quạt gõ vai Từ Thanh Sơn: “Đi một chuyến đến Tầm Phương Các chứ?”

Từ Thanh Sơn liếc trộm Tĩnh Bảo, lúng túng hỏi: “Đến đó gì?”

“Nghe sứ thần Tô Lục dâng tấu xin Hoàng đế đóng cửa Tầm Phương Các. Cao gia gia thấy bọn họ ức h.i.ế.p quá thể, giúp các cô nương giữ thể diện!”

Nói , Cao Triều nhướng cằm hỏi Tĩnh Bảo: “Đi , Tĩnh Thất?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-293-giu-the-dien.html.]

Tĩnh Thất trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu.

Tầm Phương Các là của cô cô Cố Trường Bình, việc , nàng cũng , cũng .

“Ai trả tiền?” Tiền Tam Nhất xòe tay: “Dù thì !”

Cao Triều vờ như thấy.

Từ Thanh Sơn móc hai mươi lượng bạc;

Uông Tần Sinh lục tung cũng chỉ ba lượng vụn…

Thế là…

Tất cả ánh mắt “vù” một lượt đổ dồn về phía Tĩnh Bảo, khiến nàng chỉ quăng bàn dậy bỏ . Mấy mà cũng gọi là ?!

Mặt nàng cứng đờ, nghiến răng nghiến lợi: “Hay là… các ngươi đến Tầm Phương Các treo bảng luôn ? Năm trăm lượng một ?”

Cao Triều khịt mũi: “Nói cho khách quan nhé, ba tên thì năm trăm lượng, còn … năm vạn!”

Tĩnh Bảo: “…”

Gọi là tiểu vương tử vũ trường đêm luôn !

Ba tên : “…”

Ta nhổ, ngươi nghĩ ngươi dát vàng chắc!

Năm rồng rắn kéo Tầm Phương Các, dẫn một gian riêng.

Tĩnh Bảo âm thầm quan sát, nhận thấy tình hình ăn của nơi rõ ràng kém hơn nhiều, mới hiểu Cao Triều ngoa.

Những kẻ đủ tiền chơi ở chốn đều là nhân vật m.á.u mặt trong Tứ Cửu Thành, tai mắt linh thông, giỏi nhất là đón đầu xu thế.

Trước ai quan tâm đến phận của các chủ, chỉ đến để tìm vui;

Giờ chuyện cũ đào , bắt đầu tính toán thiệt hơn, thà chơi ít còn hơn đắc tội với nhà họ Vương Phủ Sứ thần.

Mà nay phủ Vương Quốc công hưng thịnh cực độ, khách khứa nườm nượp, danh tiếng vang dội kinh thành.

Mọi định, Cao Triều cong khóe môi, phe phẩy quạt: “Đã tới đây , chẳng lẽ các ngươi đây chỉ uống rượu chay? Người , gọi vài nàng bồi rượu tới! Thêm một màn hát tuồng Tư Phàm, vóc dáng , trang phục bắt mắt!”

“Vâng, Cao công tử!”

“Khoan !” Tĩnh Bảo vội ngăn : “Gọi bốn , cần!”

“Tĩnh Thất!” Vị tiểu vương tử nghiêng nghiêng mắt: “Ra ngoài chơi là cùng , ai cần ? Nếu ngươi tiếc vài đồng bạc, bảo Tiểu Thất về lấy, bữa nay bao!”

Tĩnh Bảo: “…”

“Hay là… ngươi sợ?”

“Sợ? Ai… ai sợ?! Năm thì năm !”

Tĩnh Bảo hào sảng đập bạc lên bàn, nghĩ bụng: Ít nhất cũng vẻ, đừng để bọn họ nhận sơ hở!

Cao Triều: “Nghe ? Thất gia năm , mau gọi tới , chậm thì cẩn thận Thất gia trả bạc!”

Tiền Tam Nhất đá chân Từ Thanh Sơn, sang thì thầm: “Tối nay Thất gia nhà ngươi móc m.á.u ?”

Móc máu?

Từ Thanh Sơn bỗng siết chặt nơi nhạy cảm, mặt đỏ ửng nửa bên.

Tên Tiền ngốc trông thấy, nhướng mày: “Ơ kìa, ngươi sinh tử bao mà còn hổ ?”

Từ Thanh Sơn liếc một cái khinh khỉnh từ xuống , mặt hiện rõ chữ: “Cút.”

Trong lúc hai còn đấu khẩu, bốn nàng kỹ nữ lộng lẫy và một ngọc quan nhi (nam kỹ) .

Ngọc quan nhi rõ ràng là khách quen của Cao Triều, bước nhào , ai ngờ đẩy thẳng về phía Tĩnh Bảo: “Bảo bối , hôm nay gia đổi khẩu vị, ngươi tiếp vị Thất gia . Hầu hạ , Cao gia thưởng lớn!”

“Thất gia~~”

Ngọc quan nhi nũng một tiếng, như con bướm lao thẳng Tĩnh Bảo, đầu cắm thẳng n.g.ự.c nàng…

.

 

Loading...