Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 296: Được, để hắn xem

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:35
Lượt xem: 196

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya.

Cố Trường Bình bước khỏi Tầm Phương Các, thấy đối diện đường , khựng .

Dưới ánh sáng mờ ảo, Tĩnh Bảo đang xoa tay, giậm chân. Như cảm nhận điều gì, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh như nước mùa thu sáng rực giữa màn đêm.

“Chuyện gì ?” Hắn bước đến.

“Thưa , thể chuyện riêng vài câu ?” Tĩnh Bảo bấu lòng bàn tay.

Giọng nàng nhỏ nhẹ, mềm mại, khiến trái tim Cố Trường Bình cũng mềm nhũn theo.

“Lên xe .”

“Xe của xe của ?” Vừa hỏi xong Tĩnh Bảo thấy hối hận, câu hỏi thật dư thừa, tất nhiên là xe của .

“Xe của ngươi!”

“Hả?”

Cố Trường Bình để ý đến vẻ ngỡ ngàng mặt nàng, thẳng thừng bước lên xe ngựa của Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo vội vàng đuổi theo.

Viên minh châu nhỏ tỏa ánh sáng dịu nhẹ, sắc ấm áp xua tan cái lạnh ngày đông.

Cố Trường Bình xe, bầu khí lập tức trầm xuống: “Muốn gì?”

Tĩnh Bảo vòng vo: “Muốn ba câu.”

“Câu đầu tiên?”

“Tiên sinh tính thời gian, cố ý đến bắt chúng , đúng ?”

Cố Trường Bình kinh ngạc trong lòng nhưng sắc mặt đổi: “Sao ?”

“Vì đời sự trùng hợp, thật đều do con sắp đặt.” Tĩnh Bảo đáp.

Ánh mắt Cố Trường Bình thẳng nàng, thở dần nặng nề. Hắn sớm đứa nhỏ thông minh vượt trội hơn cả ba còn , nhưng ngờ ngay cả chuyện cũng đoán .

“Vậy ngươi thử xem, cố ý để gì?”

“Vì chúng tương lai, vì chúng là học trò của , còn vì... là một .”

Cố Trường Bình bật mấy tin: “Câu thứ hai là gì?”

“Tiên sinh còn đoán đúng sai?”

“Đáp án trong lòng ngươi, đúng sai chẳng gì quan trọng.”

Tĩnh Bảo cứng họng.

Hồi lâu , nàng mới tiếp: “Câu thứ hai là “tại chuyện điểm yếu của là ‘kết hôn, sinh con’?”

Tiên sinh nắm nhược điểm của từng , của là kết hôn sinh con? Có nhận ý với , là...

Cố Trường Bình nàng một cái, ánh mắt chút sâu thẳm.

“Ngươi nghĩ ?” Hắn hỏi .

Mặt Tĩnh Bảo sầm xuống: “…”

Cố Trường Bình điềm nhiên dối: “Ngươi là Thất gia của Tĩnh phủ, là gánh vác trọng trách. Kết hôn, sinh con đối với ngươi là chuyện lớn.”

Là như ?

Chỉ là như thôi ?

Tĩnh Bảo bán tín bán nghi.

“Ngươi thấy ?”

Tĩnh Bảo cảm thấy cổ họng khô khốc, đành nuốt nước bọt, trả lời: “Phải.”

“Câu thứ ba!”

Nói đến đây, Tĩnh Bảo cũng chẳng sợ gì nữa: “Tiên sinh và Tạ cô nương bàn chuyện hôn sự thế nào ? Có tụi con ảnh hưởng ?”

“Xem , ngươi một sư nương?”

“Ta…”

Tim Tĩnh Bảo như siết , cảm giác tự rước họa .

cũng hỏi , nàng lập tức ngang ngược : “Tiên sinh đối xử với học trò như , học trò cũng nên quan tâm đến chuyện cả đời của chứ!”

“Vậy tức là, ngươi vẫn một sư nương?”

Tại cứ bám mãi câu tha ? Tĩnh Bảo sắp phát điên, mặt đỏ bừng, trả lời cũng xong, trả lời cũng xong.

“Không thành !” Cố Trường Bình nỡ trêu chọc nàng nữa, dứt khoát .

“Không thành? Sao thành?” Tĩnh Bảo buột miệng hỏi, gương mặt tràn đầy phẫn nộ, hai tay siết chặt.

Đôi mắt đen láy của Cố Trường Bình chăm chú Tĩnh Bảo, khoảnh khắc đó, bỗng nhớ đến câu cuối cùng kiếp từng : “Ta thể thành công, nhưng thể thấy thất bại. Lát nữa sẽ !”

Câu như một nhát đ.ấ.m mạnh giáng trúng nơi mềm yếu nhất trong lòng Cố Trường Bình, khiến nghẹn đến thở nổi.

Hắn thành, nàng vui;

Hắn bại, nàng buồn.

Không bao giờ tiến đến gần, chỉ từ xa dõi theo, như một kẻ qua đường.

Tình cảm thể cùng ai đó, từ đầu đến cuối chỉ một nàng âm thầm nuốt trọn, thật chẳng công bằng chút nào!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-296-duoc-de-han-xem.html.]

“Đứa ngốc !”

Cố Trường Bình nhẹ nhàng xoa đầu Tĩnh Bảo, khàn giọng : “Là của thì chạy thoát, của thì cần!”

Tim Tĩnh Bảo đập thình thịch liên hồi.

Hắn gọi nàng là gì?

Đứa ngốc?

Đứa trẻ?

Về đến phủ, tim Tĩnh Bảo vẫn còn đập loạn nhịp, sang A Nghiễn phía : “Đi dạo trong vườn với một lát ?”

A Nghiễn gia tâm sự, vội giật lấy đèn lồng từ tay tiểu đồng, soi đường cho gia.

Trời đêm sâu thẳm, cảnh vật quen thuộc ngày thường nay trở nên mờ ảo, đúng y như tâm trạng lúc của Tĩnh Bảo, hỗn độn, lẫn lộn, xao động.

“Ngươi thấy Cố Trường Bình là thế nào?”

A Nghiễn giật , trả lời . Nghĩ một lúc lâu, mới ba chữ: “Là !”

“Không còn gì khác?”

“Nghĩ , dù cũng là !”

Tĩnh Bảo sang , bỗng nhiên bật .

“Gia ? Chẳng lẽ A Nghiễn sai ?”

“Ngươi đúng, đúng là !”

Giọng Tĩnh Bảo bình thản: “Về thôi, lát nữa gọi Nguyên Cát và Cẩu Nhị Đản đến, chuyện !”

“Dạ!”

Chốc lát , hai A Nghiễn, Nguyên Cát, Cẩu Nhị Đản đồng loạt mặt Tĩnh Bảo.

“Từ tối mai, sẽ đến Tầm Phương Các sách mỗi đêm, Cố sẽ đích dạy. Chuyện chỉ với bốn các ngươi, ngay cả Tam tỷ cũng cho !”

Ánh mắt Tĩnh Bảo nghiêm nghị: “Chuyện quan trọng, nếu lộ ngoài, các ngươi cũng cần hầu hạ nữa!”

Bốn từng thấy Thất gia nặng lời như , lập tức quỳ xuống, rối rít.

Tĩnh Bảo im lặng một lúc, : “Buổi sáng sẽ ngủ bù, bữa trưa bảo nhà bếp mang đến muộn một chút, gộp hai bữa một, thể phong phú hơn. Buổi chiều sẽ ngủ một lúc, sách. Trừ chuyện quan trọng, đừng đến phiền . A Man và A Nghiễn sẽ tự quyết định.”

“Dạ!”

“A Man nhiều việc, quản cả phủ, trong phòng để Nguyên Cát hầu hạ .”

“Dạ!”

“Cẩu Nhị Đản, ngươi học võ thế nào ?”

Cẩu Nhị Đản ưỡn ngực: “Ngồi tấn một bốn canh giờ, quyền pháp học ba bài từ A Nghiễn ca.”

“Phải cố gắng, lười biếng.”

“Sao dám lười, roi của ca A Nghiễn chẳng hiền gì !”

Tĩnh Bảo nghĩ đến Cố Trường Bình, mỉm lời đe dọa vui vẻ: “Thầy nghiêm mới dạy trò giỏi, Cẩu Nhị Đản, nhớ kỹ câu đó giúp .”

“Nhất định nhớ, chỉ là…”

Cẩu Nhị Đản cau đôi mày thưa: “Gia đừng gọi là Cẩu Nhị Đản nữa, gia đặt tên cho mà, gọi là Bình Viễn, lắm!”

Tĩnh Bảo cố tình trêu: “Bình Viễn bằng Cẩu Nhị Đản, cứ thích gọi thế đấy!”

Thất gia mà cũng nũng ?

Mặt Cẩu Nhị Đản đỏ bừng, dáng vẻ tức mà dám .

“Bình Viễn là cái tên dành cho chữ nghĩa, ngươi chữ , sẽ đổi .”

“Thật chứ? Gia lừa ?”

“Hê!”

Tĩnh Bảo bật tức giận: “Ngươi dám nghi ngờ ?”

“Gia là chủ, chủ thì nuốt lời!”

Cẩu Nhị Đản khom , chạy mất hút như con khỉ, khiến Tĩnh Bảo giận quá trừng mắt sư phụ của A Nghiễn: “Lần đ.á.n.h mạnh tay chút!”

A Nghiễn : “Dạ!”

“Đi cả !”

Chờ lui hết, Tĩnh Bảo cởi áo khoác, đồ ở nhà, xuống bàn.

A Man thấy nàng sách, vội đưa lò sưởi tay qua, chợt nhớ một chuyện, hỏi: “Sao gia giấu cả Tam cô nương, đêm nào cũng chạy đến Tầm Phương Các, Tam cô nương mà sẽ lo lắng đấy.”

“Để vả mặt !”

“Gia vả mặt ai?”

“Phó Thành Hề!”

Tĩnh Bảo nhạt: “Hắn tưởng sẽ gục ngã, thấy lời của ả Vệ di nương ? ‘Thất gia e là nên nữa?’, sẽ cho bọn họ thấy nên !”

 

Loading...