Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 298: Ôn Lư Dụ Tìm Đến

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:54:37
Lượt xem: 185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Nhược Tụ đầu , thấy là Đại gia Phó Thành Đạo, vội vàng mặt lau nước mắt, hành lễ: “Đại gia an khang!”

Phó Thành Đạo nhíu mày hỏi: “Sao ở đây?”

“Không gì ạ, gió cay mắt thôi.” Tĩnh Nhược Tụ đỏ bừng cả mặt, cúi chào một cái vội vàng xoay rời .

Lúc , hầu bên cạnh tiến lên ghé tai thì thầm vài câu, sắc mặt Phó Thành Đạo lập tức biến đổi: “Việc là thật ?”

“Đại gia, thật thể thật hơn, mười ngày liên tục .”

“Đi cùng những ai?”

“Con trai độc nhất của Trưởng công chúa, cháu nội của Định Bắc hầu… Toàn những đó. Gia, ngài , bây giờ Thất gia còn sách nữa, xem Tứ phu nhân liệu ngất ?”

“Cái tên nhóc thối tha !”

Phó Thành Đạo giận dữ đến kìm , quát lớn: “Người ! Mau dò xem Thất gia hiện giờ đang ở . Vừa phủ thì lập tức báo cho !”

“Dạ!”

Tĩnh Bảo đang cúi đầu bước .

Lúc nàng buồn ngủ đến mức mắt cũng mở nổi, chợt một tràng bước chân, một giọng trầm thấp vang lên đỉnh đầu: “Thất gia?”

Tĩnh Bảo giật ngẩng lên, thấy là Phó Thành Đạo, vội ôm quyền chào: “Phó đại ca cũng đang định đến nha môn ?”

“Hôm nay nghỉ, đến nha môn. Ta cố ý đợi Thất gia ở đây.”

“Có chuyện gì ?”

“Có lời !”

Tĩnh Bảo thể né tránh, đành nghiêm chỉnh: “Phó đại ca cứ .”

“Thất gia, vòng vo nữa. Ta vì rút khỏi Quốc Tử Giám mà lòng thoải mái, chạy đến Tầm Phương Các nhiều cũng là chuyện dễ hiểu, nhưng chuyện gì cũng chừng mực, giờ là lúc nên thu tâm .”

Phó Thành Đạo quầng thâm mắt Tĩnh Bảo, tiếp: “Những lời vốn nên do , nhưng chúng là thông gia, gọi một tiếng đại ca, cũng nên gánh lấy trách nhiệm trưởng. Từ hôm nay trở , ngoài nữa, ngoan ngoãn ở trong phủ sách.”

Bàn tay giấu trong tay áo của Tĩnh Bảo âm thầm siết chặt thành nắm đấm.

Nói cảm động thì là dối, lời thẳng thắn, từng câu đều nghĩ cho nàng.

...

“Sao? Ngay cả lời của cũng ?”

Phó Thành Đạo bắt đầu nổi nóng: “Đệ nghĩ cho tiền đồ của bản thì cũng nên nghĩ đến nhà. Bao nhiêu hy vọng đều đặt vai đó!”

“Phó đại ca đừng lo, trong lòng tự gì.” Tĩnh Bảo chỉ đành c.ắ.n răng bỏ một câu đầu bỏ chạy.

Tự ư? Biết cái gì mà !

Phó Thành Đạo về thư phòng mà vẫn nguôi giận, cứ nghĩ đến việc Tĩnh Thất thông minh như lạc đường, lòng như đá đè, đến chén cũng uống nổi.

Màn che vén lên, Phó Thành Hề , ung dung phịch xuống ghế: “Đại ca, chặn Thất gia ?”

“Tai ngươi thính thật đấy.”

Phó Thành Hề nhạt: “Nói thật, cũng lo chuyện bao đồng quá . Hắn họ Tĩnh chứ họ Phó , gì liên quan gì đến nhà .”

Phó Thành Đạo vỗ mạnh xuống bàn, giận dữ : “Ngươi năng hồ đồ! Hắn là em vợ của ngươi, thì ngươi mới !”

“Hắn , cũng vẫn sẽ . Đừng coi thường của !”

“Ai coi thường ngươi? Là do ngươi...”

“Là do bản lĩnh, bằng !”

Phó Thành Hề khẩy, dậy khỏi ghế: “Lúc nào cũng đem so với Tĩnh Thất, đúng, thông minh hơn, giỏi hơn, thì ? Giờ cũng giống cha thôi, phong lưu thành tính, ngày nào cũng lượn lờ nơi thanh lâu!”

Vừa nhắc tới đại gia Tĩnh gia, Phó Thành Đạo càng giận hơn, phất tay : “Đừng nhảm nữa, về phòng học bài cho !”

“Học thì học! Kỳ thi xuân , nhất định hơn Tĩnh Thất!”

Phó Thành Hề đến cửa, nghĩ nghĩ : “Đại ca, chuyện nhà cửa thế nào ? Khi nào thể dọn riêng? Ở nhờ nhà đúng là tiện gì cả.”

“Ngươi tưởng tìm nhà dễ như mua rau chắc?” Phó Thành Đạo đập bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-298-on-lu-du-tim-den.html.]

“Ta chỉ hỏi thôi mà!”

Phó Thành Hề , Phó Thành Đạo mấy chục vòng trong thư phòng, cuối cùng sai chuẩn kiệu, thẳng tới Hầu phủ.

Lời tác dụng, lời của ruột thì chắc trọng lượng hơn!

Phải chuyện với Hầu gia thôi.

Lần chuyện , khiến Tuyên Bình Hầu giận đến mức nhảy dựng lên, rằng lập tức sai mời Tĩnh Bảo đến.

Tĩnh Bảo đành bò dậy từ giường, mang theo cặp mắt gấu trúc đến Hầu phủ.

Vừa thư phòng mắng cho một trận tơi bời, nàng mắng đến nỗi dám ngẩng đầu, vài mở miệng , nhưng nhớ đến lời dặn của Thẩm Trường Canh, nuốt .

Tuyên Bình Hầu thấy nàng mềm cứng ăn, tức giận đến nỗi giơ tay định đánh, may Phó Thành Đạo cản : “Hầu gia, gì từ từ , đừng thương đứa nhỏ.”

“Nó mà còn dám bước chân đến Tầm Phương Các một nữa, sẽ đ.á.n.h gãy chân nó!” Tuyên Bình Hầu thực sự tức điên.

Nhớ năm xưa, Hầu phủ niêm phong, tên nhóc thông minh gan , ép cục diện ngược trở , còn khuyên ông từ quan.

Kể từ đó, ông đứa cháu ngoại bằng con mắt khác, ai ngờ mới hai năm, mà nó ...

Tuyên Bình Hầu ngửa mặt than trời: “Tĩnh Thất , Tĩnh Thất, cháu thật khiến cữu cữu thất vọng quá đỗi!”

Đầu Tĩnh Bảo cúi càng thấp, trong lòng ngừng gào thét:

Cữu cữu ơi, cữu cữu cứ thất vọng ba tháng , đó cháu sẽ cho cữu cữu xem một màn kịch !

“Thất gia! Thất gia!”

Quản sự Hầu phủ hớt hải chạy : “Bên ngoài một nam nhân họ Ôn tìm ngài.”

Họ Ôn?

Tĩnh Bảo nghĩ một vòng, chỉ một tên Ôn Lư Dụ.

“Cữu cữu ơi?”

Tĩnh Bảo sang Tuyên Bình Hầu, ông mặt mày căng cứng, giơ tay chỉ chỉ mấy cái, ý cảnh cáo rõ ràng.

Ra khỏi Hầu phủ.

Quả nhiên là Ôn Lư Dụ, mặc áo dài xám tro, khí chất bớt vẻ quan uy, tăng thêm vài phần phong lưu. Vừa thấy Tĩnh Bảo, lập tức chắp tay chào: “Thất gia, lâu ngày gặp, vẫn khỏe chứ?”

Tĩnh Bảo lễ: “Ôn đại ca tìm đến tận đây?”

“Nghe trong phủ của ngài .” Ôn Lư Dụ khựng một chút tiếp: “Từ lúc đến kinh thành, luôn mời ngài ăn một bữa, nhưng bận quá dịp. Hôm nay thế nào, Thất gia nể mặt một chút chứ?”

“Ôn đại ca ! Phải là mời mới đúng. Việc của cha còn cảm ơn .”

“Đã cảm ơn .” Ôn Lư Dụ giơ hai ngón tay lắc, Tĩnh Bảo đến hai ngàn lượng bạc, vội : “Chuyện nào chuyện nấy.”

Ôn Lư Dụ : “Thất gia, chúng định giữa gió lạnh kể chuyện cũ ?”

Tĩnh Bảo vội trả lời: “Đi thôi, đến Lầu Ngoại Lâu, mời.”

Ôn Lư Dụ thấy nàng hào sảng như , thầm nghĩ: Không đến nam nữ, chỉ riêng cái tính khí cởi mở , đúng là phù hợp với kín đáo như Cố Trường Bình.

Hắn liếc mắt hiệu cho hầu lưng, hầu lanh lợi gật đầu chạy .

Vào đến Lầu Ngoại Lâu, Ôn Lư Dụ tặc lưỡi: “Nơi đúng là tao nhã, mang phong vị của Giang Nam. Làm nhớ tới thành Dương Châu.”

Tĩnh Bảo đang định hỏi chuyện Dương Châu: “Ôn đại ca, dâng sớ tấu tội ? Không đường xoay xở ?”

Ôn Lư Dụ mỉm , dùng ngón trỏ chấm ít nước một dãy lên mặt bàn. Tĩnh Bảo đếm xong hỏi: “Bạc trắng ?”

“Hoàng kim!”

Nàng giật nảy , hít sâu một , đ.á.n.h giá Ôn Lư Dụ một lượt, thật , một phong lưu tiêu sái thế , mà tham đến mức đó.

Chả trách bãi chức, đáng đời!

 

Loading...