Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 3: Lần đầu vào kinh

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:08:57
Lượt xem: 364

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ tớ hai hoảng hốt đến mức lảo đảo bò dậy, nhảy khỏi xe ngựa, chỉ thấy một làn bụi mù hất tung lên.

Mặt A Man còn một giọt máu: “Thiếu gia, thấy... là là ma ?”

Tĩnh Bảo khẽ lắc đầu, thần sắc mờ mịt.

Lúc , một phụ nữ trung niên che ô giấy dầu vội vã chạy đến.

“Ôi trời ơi, Thất gia của ơi, ngài... ngài xuống xe ? Kinh thành giống phủ Lâm An, đông miệng lắm lời.”

“Ma ma, nãy một ...”

“Thất gia, lão nô xin ngài đấy, mau mau lên xe , mặc áo mỏng manh thế , để thấy thì còn thể thống gì nữa!”

Tĩnh Bảo thấy Lý ma ma sốt ruột đến mức sắp , xuống bộ quần áo quả thực phong phanh, đành nuốt lời định bụng, ngoan ngoãn xe.

Bánh xe lăn đường đá xanh, phát những tiếng “cót két, cót két”.

A Man trợn tròn đôi mắt to: “Gia, trời sáng , gà cũng gáy , thể là ma chứ, rõ ràng là , chỉ giả thần giả quỷ dọa chúng thôi!”

Hàng mi dài của Tĩnh Bảo khẽ run, cả tự nhiên.

ma quan trọng, quan trọng là vì kẻ đó bảo đừng đến phủ Tuyên Bình Hầu?

Phủ Tuyên Bình Hầu là nhà ngoại của Tĩnh Bảo, hôm nay chính là đại thọ sáu mươi của ngoại tổ mẫu.

Chẳng lẽ sắp chuyện gì xảy ?

Không lý nào!

Tổ tiên Hầu phủ từng theo tiên đế chinh chiến lập quốc, là bậc công thần khai quốc. Sau khi của Tĩnh Bảo kế thừa tước vị, còn đảm nhiệm chức Tả Thị lang bộ Công, một chức quan béo bở.

Hay là... kẻ cố ý hù dọa ?

...

Phủ Tuyên Bình Hầu tọa lạc tại ngõ Bài Lâu, từ cửa Trịnh Dương , mất chừng nửa canh giờ là đến nơi.

Xe ngựa dừng đến cổng.

Lúc gió tạnh mưa ngừng, tiết xuân tươi .

Cổng chính Hầu phủ rộng mở, một khung cảnh náo nhiệt phồn hoa ùa mắt.

Tĩnh Bảo vén rèm xe , thấy sự vẫn bình an, trái tim lo lắng suốt dọc đường mới dần yên trở .

Cổng chính đông khách quá, xe ngựa đành dừng ở cửa hông. Đã ma ma quản sự chờ từ lâu, thấy đến bèn vội vàng tiến lên đón.

Xuống xe, đổi kiệu.

Tĩnh Bảo kiệu, uể oải nghiêng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-3-lan-dau-vao-kinh.html.]

Từ Lâm An đến kinh thành, suốt hai mươi ngày ròng rã đường, quả thực khiến nàng mệt lả.

Bỗng kiệu dừng .

Một bàn tay to đưa , bất ngờ vén mạnh rèm kiệu lên.

“Đường đường là nam nhi ru rú trong kiệu, chẳng lẽ còn sợ gặp ?”

Tĩnh Bảo mở mắt , còn tới là ai, hàng mày giãn , khóe mắt cong lên, môi khẽ nhếch thành một nụ dễ mến.

“Ngươi là...”

Thiếu niên đến tuổi nhược quán, sống mũi cao thẳng, diện mạo vô cùng nổi bật, mang vài phần khí chất của con cháu nhà quyền quý.

“Lục Hoài Kỳ!”

Lục Hoài Kỳ là con trai út của ruột. Nghe chẳng gì, đích thị là một tiểu ma vương chuyên gây họa.

Tĩnh Bảo mỉm : “Thì là biểu ca Hoài Kỳ, bảo biểu ca quả nhiên như tên*, hôm nay gặp mặt, quả thật phi phàm.”

Lục Hoài Kỳ khựng , ngẩn trong chốc lát.

Ánh xuân ngoài kiệu chia rõ sáng tối, thiếu niên mặc áo dài màu sen bằng tơ Hàng Châu, hình mảnh mai, hốc mắt và xương mày đan xen bóng sáng.

Tuy trang phục giản dị, nhưng da trắng môi hồng, ánh mắt như mang theo sóng nước.

“Nghe nam nhi Giang Nam ai nấy đều trắng trẻo như nữ nhi, quả nhiên sai.”

Tĩnh Bảo chẳng giận cũng buồn, còn tủm tỉm mời: “Biểu ca Hoài Kỳ lên đây thử ? Kiệu khiêng vững lắm, cũng dễ chịu nữa.”

Khóe miệng Lục Hoài Kỳ khẽ giật giật.

Nam nhân Giang Nam chỉ trắng trẻo, mà tính khí cũng thật , như thế mà chẳng nổi giận. Tứ đúng là phúc.

Lục Hoài Kỳ móc một cái túi gấm ném qua: “Đây là Tứ đưa cho ngươi. Ngươi tặng nàng thì đưa , sẽ chuyển giúp!”

Tứ là Tứ tiểu thư của Hầu phủ, cũng là vị hôn thê của Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo tháo cây trâm đầu xuống: “Phiền giao cho Tứ tiểu thư, mong nàng đừng chê là đồ cũ!”

“Đồ cũ mới thể hiện tấm lòng. Tĩnh Thất, trong phủ chuẩn rượu ngon và kịch , lát nữa dẫn ngươi , ngươi mau tới nhé.”

Tĩnh Bảo định cần”, nọ như một cơn gió chạy biến, chẳng còn bóng dáng .

“Khởi kiệu…”

Đám kiệu phu hô lên, chợt thấy tiếng bước chân hỗn loạn vang lên. Chỉ thấy phía mấy tên Cẩm y vệ đeo đao nối đuôi xông , dẫn đầu lớn tiếng quát: “Phụng chỉ khám xét phủ Tuyên Bình Hầu, liên quan, lập tức rời khỏi nơi !”

*Hoài Kỳ (怀奇) nghĩa là mang trong điều kỳ lạ, phi thường.

 

Loading...