Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 30: Uông Tần Sinh

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:53
Lượt xem: 276

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không gì để cả!

Chỉ là quá đ.á.n.h giá cao bản thôi!

Tĩnh Bảo cố lấy tinh thần, cúi chào cảm tạ Quách Bồi Can.

A Nghiễn bước nhanh lên phía : “Thất gia, chúng thôi!”

Tĩnh Bảo vẫn còn đầu xem Tiền Tam Nhất phân giảng đường nào. Năm lượng bạc , đừng mà để gạt mất.

“Ta xếp giảng đường cao hơn ngươi một cấp.” Tiền Tam Nhất đắc ý: “Tên nào bắt nạt ngươi, nhớ đến tìm nhé!”

Tĩnh Bảo: “Ngươi đ.á.n.h ?”

Tiền Tam Nhất: “Đánh , nhưng thể cùng ngươi c.h.ử.i đến c.h.ế.t.”

Thôi xong !

Năm lượng bạc cứ thế trôi theo dòng nước.

Tĩnh Bảo lập tức hít sâu một , giọng vang rõ ràng, rành mạch hô lên: “Tiền , cảm ơn nhé!”

Tiền Tam Nhất cũng rành rọt đáp : “Cảm ơn gì, là chuyện đồng môn nên thôi!”

Tĩnh Bảo: “…”

Tiền Tam Nhất : “À đúng , còn nhận bài thuê nữa.”

Tĩnh Bảo: “…”

Tiền Tam Nhất tiếp tục: “Bài bình thường thì ba đồng, cao hơn chút là năm đồng, hàng xuất sắc thì một lượng. Tĩnh sinh, chọn loại nào?”

Tĩnh Bảo hỏi: “Có nhận thi hộ kỳ thi Thu ?”

Tiền Tam Nhất tiếc nuối đáp: “Ta cũng lắm, tiếc là phân .”

Tĩnh Bảo: “Ta trả một ngàn lượng.”

Tiền Tam Nhất trợn tròn mắt: “Một ngàn lượng?!”

Tĩnh Bảo: “Làm ?”

Tiền Tam Nhất hít một thật sâu… hít sâu… hít tiếp…

Không xong , sắp c.h.ế.t mất!

Không kiếm tiền, mà là vì tiếc hùi hụi đến c.h.ế.t mất thôi!

Tĩnh Bảo liếc mắt đầy ẩn ý: “Thế thì đáng tiếc thật. A Nghiễn, chúng !”

Tiền Tam Nhất: “…”

Một lát , gầm lên như dã thú: “Họ Tĩnh , ngươi rõ ràng là cố ý mà!”

Cố ý thì chứ?

Ai bảo ngươi gạt tiền , cho chọc tức ngươi chắc!

Tĩnh Bảo: “A Nghiễn, chỗ ở của các ngươi ở , dẫn qua xem thử nhé.”

A Nghiễn: “Đợi Thất gia định chỗ .”

“Thất gia!”

Một giọng rụt rè cất lên, là Nguyên Cát vẫn im lặng nãy giờ: “Giường trong phòng của ngài là một một giường ạ?”

Câu hỏi khiến Tĩnh Bảo đau cả ngực.

Nàng cũng ở một lắm chứ, việc sẽ dễ dàng hơn. quy định là ba một phòng, nhiều bạc đến mấy cũng đổi .

Ở Quốc Tử Giám mà ở một , e là chỉ mấy hoàng quốc thích như Cao Triều mới hưởng đãi ngộ .

Bất ngờ, về phía nàng, chính là vị hoàng tôn quý tộc Cao Triều đó.

Tĩnh Bảo lịch sự nở một nụ xã giao.

Khóe miệng Cao Triều nhếch lên, nhướng mày, hừ hai mũi, kiêu ngạo ngang qua mặt nàng.

A Nghiễn lo lắng liếc Tĩnh Bảo một cái: “Gia, dễ chung đụng .”

“Không cả.”

Tĩnh Bảo an ủi , an ủi chính : “Dù thì cũng chẳng ở cùng phòng với .”

Tới cửa phòng ở.

Tĩnh Bảo ngẩng lên , thì thấy phòng bảy tuốt trong cùng, sát một bức tường.

Chỗ đúng là heo hút quá !

A Nghiễn thì thầm: “Gia, cũng coi như là chuyện . Sau việc gấp, cõng trèo tường ngoài cũng tiện. Đợi tối nay thám thính đường một lượt.”

Mắt Tĩnh Bảo lập tức sáng rỡ, mệt mỏi cũng vơi ít nhiều.

Gõ cửa bước phòng, bên trong một , mặt mày khôi ngô thanh tú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-30-uong-tan-sinh.html.]

Hai bên đ.á.n.h giá một lượt, Tĩnh Bảo tươi chắp tay: “Xin chào, họ Tĩnh, tên Bảo, tự Văn Nhược.”

Chàng thư sinh thanh tú dậy đáp lễ: “Ta họ Uông, tên Tần Sinh, tên tự. Nghe Văn Nhược chuyện, giống kinh thành?”

Tĩnh Bảo đáp: “Ta tiến cử từ học phủ Lâm An, còn thì ?”

Uông Tần Sinh mỉm : “Ta là tiến cử từ học phủ Kim Lăng.”

Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Ồ, trùng hợp quá, nhị tỷ cũng gả đến phủ Kim Lăng.”

Uông Tần Sinh hỏi: “Lấy nhà nào ?”

Tĩnh Bảo đáp: “Nhà họ Cao ở phủ Kim Lăng, nhà đó buôn bán .”

Uông Tần Sinh: “Chủ nhà là Cao Văn Thăng?”

Tĩnh Bảo: “Cao Văn Thăng là cha chồng của nhị tỷ .”

Uông Tần Sinh khà khà: “Nhị tẩu chính là cô nương nhà họ Cao.”

Ra là…

Lại chút họ hàng xa thế !

Tĩnh Bảo lập tức vui vẻ hẳn lên, gọi mật luôn: “Tần Sinh, chắc chắn từng gặp nhị tỷ .”

Uông Tần Sinh gãi đầu: “Để nghĩ xem… hình như gặp , mà cũng thể . Ta ít khi ngoài lắm.”

Tĩnh Bảo cong mắt: “Nhị tỷ xinh lắm, mặt trắng, mắt long lanh, gầy một chút, cằm nốt ruồi nhỏ, lên là nó lay động theo.”

Mặt Uông Tần Sinh ửng đỏ: “Chắc là gặp đó, năm mươi tuổi đại thọ của lão gia nhà họ Cao, đến dự tiệc.”

Tĩnh Bảo thích thú: “Hôm nhà họ Cao cũng gửi thiệp cho Tĩnh phủ . Cha , cũng theo, nhưng cho, bắt ở nhà học bài.”

Uông Tần Sinh: “Nếu hôm đó, chúng gặp .”

Tĩnh Bảo: “, đúng, nhất định là gặp .”

Uông Tần Sinh : “Chúng … thật sự trùng hợp quá!”

“Phải, trùng hợp thật đấy!”

Tĩnh Bảo xua tan hết mệt mỏi, rạng rỡ: “Không ngờ đến đây gặp quen, còn ở chung phòng nữa, ha ha, vận khí đúng là , , là quá mới đúng!”

“Chưa chắc !”

Một giọng vang lên từ cửa.

Tĩnh Bảo đầu , giật trốn luôn lưng Uông Tần Sinh.

“Ngươi, ngươi, ngươi gì?!”

Uông Tần Sinh áo quần , tươi chắp tay: “Vị đài , xin hỏi việc gì ?”

Cao Triều chẳng buồn để ý tới , ánh mắt trực tiếp rơi lên Tĩnh Bảo: “Không việc lớn gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi, đến để thông báo một tiếng.”

Uông Tần Sinh: “Huynh đài cứ .”

“Không với ngươi!”

Cao Triều đẩy sang một bên, Tĩnh Bảo chằm chằm: “Là với ngươi!”

“Nói cái gì?” Tĩnh Bảo cảnh giác , trong lòng chẳng yên.

Cao Triều “bộp” một tiếng mở quạt, phong thái ngút trời phe phẩy mấy cái.

Sau khi vẻ xong, “bộp” một cái gập quạt , chỉ về chiếc giường bên cạnh: “Ừm, cái giường đó, bản công tử lấy .”

Không thể nào!

Tĩnh Bảo há hốc mồm: “Thân phận của ngươi ở một ?”

“Thì ? Cố Tế tửu Quốc Tử Giám là do cửa , nếu cho ở riêng thì sợ dâng sớ hặc tội. Ta cũng khó khác. Vừa …”

Cao Triều thở dài một , vẻ mặt đầy miễn cưỡng: “Một cũng buồn, nên… tới ở cùng các ngươi cho vui. Ta nghĩ các ngươi chắc ý kiến gì nhỉ?”

Tĩnh Bảo tức đến nghẹn họng, cứng đờ cả .

Cao Triều tiến sát gần, xuống nàng từ cao: “Phải , ngươi tên là gì?”

“Tĩnh… Tĩnh Bảo!”

“Tĩnh Bảo …”

Cao Triều cố tình kéo dài giọng: “Ta thấy chỉ khi ở gần thế , ngươi mới nhớ !”

Ta nhớ ông tổ ba đời nhà ngươi thì !

Tĩnh Bảo trái bình tĩnh hẳn, ngẩng mặt lên, mỉm chi: “Cao công tử, tuy dung mạo tuấn tú, nhưng nhan sắc thì muôn như một, còn linh hồn thú vị mới là của hiếm. Linh hồn … thú vị thật ? Đáng để ghi nhớ ?”

Cao Triều: “…”

Hê!

He he!

Tên họ Tĩnh , mồm mép tệ, sợ thiếu trò vui !

 

Loading...