Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 308: Là trang của ngươi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:23
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa thấy vị Ninh vương tàn nhẫn như , Vương Uyên sợ đến mức liên tiếp lùi .
“Chờ đó, các ngươi cứ chờ đó cho ! Đợi về bẩm với cha, để xem các ngươi gánh nổi !”
“Hahaha!”
Ninh vương bật sảng khoái, túm lấy vạt áo n.g.ự.c Vương Uyên, khinh miệt : “Về với họ Vương nhà ngươi, thiên hạ là của nhà họ Lý , thành Tứ Cửu cũng là của họ Lý , tới lượt tác oai tác quái. Cút ...”
Vương Uyên lăn lộn mà cút.
Vương Dương cũng khiêng ngoài, cũng là cút.
Cút đến thê thảm, thể dùng bốn chữ “tiểu tiện lăn lộn” để hình dung.
Phùng Chương lau mồ hôi lạnh, định bước tới hành lễ với Ninh vương, xua tay đẩy ngoài: “Huệ nhi, ai là Cố Trường Bình?”
“Là !” Lý Tân Huệ chỉ.
“Thì ngươi là Cố Trường Bình!” Ninh vương đầy ẩn ý.
…
*
Phủ Vương Quốc công.
Hai vị thái y bước từ nội thất, thần sắc nặng nề.
Vương Quốc Công vội đón lên: “Sao ?”
Hai liếc mắt , cuối cùng một đành c.ắ.n răng : “Bẩm Quốc Công gia, đôi tay của hiền điệt… chỉ e là phế !”
“Con trai khổ mệnh của ơi…”
Người phụ nữ áo gấm kêu t.h.ả.m thiết, lao nội thất.
Chỉ chốc lát , từ bên trong vọng tiếng gào đứt gan đứt ruột của Vương Dương: “Nhị thúc, nhị thúc, chủ cho cháu… Nhị thúc… cháu sống nữa… sống nữa!”
“Nhị , ức h.i.ế.p quá đáng, quá đáng lắm !”
Vương lão gia lệ rơi đầy mặt. Sau lưng ông chỉ một đứa con trai đích truyền, giờ hai tay đều tàn phế, cơ nghiệp to lớn giao cho ai?
Vương Quốc Công mặt mày âm trầm, phất tay áo bỏ .
Trong thư phòng, mưu sĩ đang chờ. Vừa thấy đến lập tức hạ giọng: “Quốc Công gia, chuyện là chuyện .”
Vương Quốc Công giận dữ: “Hai tay đều phế, còn là chuyện ?”
“Phúc hoạ tương y, hoạ phúc tương sinh.”
Mưu sĩ vuốt râu, từ tốn : “Nếu như đôi tay thể đổi lấy một vị Thái tử, Quốc Công gia thấy là chuyện , là chuyện ?”
Mắt Vương Quốc Công lập tức sáng rực.
Dạo gần đây ông liên lạc bè đảng trong triều, dâng sớ cầu Hoàng thượng lập Thái tử, nào ngờ Hoàng thượng trả lời khiến ông vô cùng sốt ruột.
Ông lập tức xoay chuyển ý nghĩ, hỏi: “Vậy văn chương thế nào?”
Mưu sĩ nghiêm mặt : “Theo luật Đại Tần, nữ tử thanh lâu. Quận chúa và Diệp tiểu thư cải nam trang, vốn là sai . Quốc Công gia chỉ cần nắm chặt điểm buông, thêm lời bên gối Hoàng hậu trợ sức, chuyện lớn ắt thành.”
Vương Quốc Công do dự: “ mà…”
“Ta Quốc Công gia cam tâm. đừng vội, cơm ăn từng miếng, chuyện từng bước. Đợi lập Thái tử xong, Quốc Công gia thể dâng sớ xin bãi trừ phiên vương, báo thù cho hiền điệt chặt tay.”
Mưu sĩ âm hiểm: “Phiên vương tước quyền, thì khác gì phượng rơi xuống đất, còn thua con gà. Quốc Công gia cần gì chấp nhặt chuyện mất mắt?”
“Hay! Nói thật !”
Câu nào cũng trúng lòng ông : “Chữ ‘nhẫn’ đầu là một thanh đao. Người , mau đưa tin cung, mời nương nương của chúng giúp Vương gia một trận!”
Mưu sĩ gật đầu: “Quốc Công gia, nhất định khiến việc lập Thái tử trở thành chuyện ván đóng thuyền!”
…
Trên sân khấu, đào kép vẫn cất giọng ê a như cũ.
Dưới sân khấu, khách xem vẫn như thường.
Tĩnh Bảo ngẩng Cố Trường Bình ở vị trí đầu. Tuy rằng cố ý nâng cao giọng giảng bài, ngữ điệu nhấn nhá rõ ràng, nhưng kỹ vẫn thể phát hiện đang run rẩy.
Lời Vương Dương , hẳn là để tâm. Nếu , chẳng đá một cước chút kiêng nể như .
“Hôm nay học đến đây, bên là hai đề kiểm tra, xong nộp lên.”
Cố Trường Bình dậy rời khỏi nội đường, bóng lưng trong đêm giống như một lưỡi dao, đ.â.m thẳng lòng năm còn .
Uông Tần Sinh: “Tiên sinh vẻ vui.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-308-la-trang-cua-nguoi.html.]
Tiền Tam Nhất: “Nghe những lời đó, ai mà vui cho .”
Từ Thanh Sơn: “Cao Triều, là… ngươi qua khuyên , để nghĩ thoáng chút?”
Cao Triều lắc đầu: “Hắn xưa nay thích khác nhiều lời. Với , cũng yếu đuối như các ngươi nghĩ . Bao nhiêu năm .”
“Bao nhiêu năm ?” Tĩnh Bảo lặp câu , mày nhíu, gần như dễ phát hiện.
Khi đề phát xuống, nàng chăm chú mấy , ngoắc A Nghiễn đang ngoài cửa...
…
Một canh giờ , tới giờ ăn khuya.
Hôm nay Lầu Ngoại Lâu đưa tới cháo hải sản, nấu từ tôm, cua và sò điệp, mỗi một phần.
Phát xong, A Nghiễn bưng một hũ cháo đặt lên bàn của Cố Trường Bình, mở nắp , nước súp vàng óng, phía rắc vài quả kỷ tử đỏ tươi.
Hắn lấy từ hộp cơm một đĩa mì trụng sẵn bằng nước sôi.
Cho mì hũ, đậy nắp , để yên chốc lát mở .
“Tiên sinh, mời dùng.”
Cố Trường Bình hỏi: “Món gì đây?”
“Mì hũ đất.”
A Nghiễn trả lời: “Giống với món mì mà thường ăn ở Lầu Ngoại Lâu, chỉ là nước dùng hôm nay hầm từ gà. Tiên sinh nếm thử xem .”
Cố Trường Bình gắp một đũa, từ tốn nếm thử: “Không tệ, vất vả !”
Tĩnh Bảo đang cúi đầu ăn cháo, ba chữ , khoé môi cong lên.
Cố Trường Bình thích ăn mì chay ở Lầu Ngoại Lâu, nhưng đem mì từ đó về thì chỉ còn nát bét. Thế nên nàng mới nghĩ cách .
Đêm đông giá lạnh, gì ấm lòng bằng một bát mì nóng hổi.
Nàng đoán đúng !
Cố Trường Bình húp sạch đến giọt cuối cùng.
A Nghiễn dọn hộp cơm, Tề Lâm dâng mới.
Cố Trường Bình khuấy nắp , bỗng lên tiếng: “Còn hai mươi ngày nữa là đêm giao thừa, học thêm mười lăm ngày nữa là kết thúc, mùng mười tháng Giêng tiếp tục.”
“Vâng!”
“Để tránh gây chuyện, thể ở Tầm Phương Các. Từ mai, các ngươi tới phủ học.”
“Tiên sinh?” Tĩnh Bảo lo lắng: “Đến Cố phủ tiện , thể sẽ gây phiền phức cho ngài?”
Cố Trường Bình nàng một cái: “Đã gây , cũng chẳng ngại gây thêm.”
“Ra phiền phức thế , là chúng ở luôn trong phủ !” Cao Triều đột nhiên đề xuất.
Tiền Tam Nhất đập đùi: “Ý kiến , đỡ cha lải nhải mỗi ngày.”
Từ Thanh Sơn: “Cũng chẳng tốn công gì, chuyện ăn uống giao cho Tĩnh Thất, chỉ cần cho dọn cho chúng một viện là . Chăn đệm tụi mang theo, năm chen chút cũng .”
Lời dứt, ánh mắt của Cao Triều và Cố Trường Bình đồng thời đổ dồn về phía Tĩnh Bảo. Nàng giật , vội : “Ta sợ chen chúc, mỗi một viện.”
Uông Tần Sinh trợn mắt nàng: “Giờ còn kén chọn gì nữa?”
Từ Thanh Sơn: “ đó, nhịn chút , mấy hôm thôi mà.”
Cao Triều thấy khoé môi Tĩnh Bảo giật giật, cố ý hùa theo: “Ừ, cứ quyết định .”
Cái gì mà quyết định ?
Tĩnh Bảo thèm để ý bốn , nghiêm túc với Cố Trường Bình: “Tiên sinh, là tới trang viên nhà . Nơi đó cách kinh thành xa, nhà cửa rộng rãi, thức ăn cũng tươi, cực kỳ thanh tĩnh. Hơn nữa, thể chủ!”
Cố Trường Bình trả lời, nhưng trong lòng bắt đầu d.a.o động.
Nơi đó gần trang viên nước nóng của Thập Nhị lang, bàn chuyện cũng thuận tiện. Quan trọng nhất là : “Nhà cửa nhiều.”
“Hay là thôi , điều kiện trang dù cũng…”
Bốp!
Chén đặt mạnh xuống bàn.
“Chọn trang viên của ngươi!”
Cố Trường Bình thẳng mắt Tĩnh Bảo đang kinh ngạc, dứt khoát quyết định.