Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 309: Ta của ngày xưa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:24
Lượt xem: 207
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời hửng sáng, năm rời khỏi Tầm Phương Các, ai nấy đều lên xe ngựa của phủ .
Xe ngựa Uông phủ một đoạn, thì A Nghiễn chặn : “Uông công tử, gia nhà lời ."
Uông Tần Sinh vén rèm xe, thì thấy Tĩnh Bảo xe, đầu nhỏ rút trong áo choàng, đôi mắt thẳng .
“Văn Nhược, chuyện gì ?” Uông Tần Sinh vội nhảy xuống xe.
Tĩnh Bảo : “Vừa ?”
Uông Tần Sinh: “Được!”
Đi mấy bước trong im lặng, Tĩnh Bảo mới lên tiếng: “Chuyện của nhị ca ngươi ở phủ Kim Lăng, ngươi ?”
Uông Tần Sinh: “Nghe chuyện gì? Nhị ca ?”
Quả nhiên vẫn còn giấu .
Tĩnh Bảo thở dài, kể sơ lược những điều .
Uông Tần Sinh xong, hồi lâu thốt nên lời.
Thấy ngây , trong lòng Tĩnh Bảo khỏi bất an. Lại đợi thêm một lúc mà vẫn thấy phản ứng, nàng đành nghiến răng : “Chuyện đến quá đột ngột, ngươi cứ từ từ suy nghĩ. Ta vẫn là Tĩnh Thất của ngày xưa, sẽ đổi.”
Nàng bước nhanh vài bước, chợt phía Uông Tần Sinh gọi: “Vậy nghĩa là, chúng thật sự thành một nhà ?”
Tĩnh Bảo khựng bước.
Uông Tần Sinh đuổi kịp, tiếp: “Ta cũng vẫn là Uông Tần Sinh của ngày xưa, cũng sẽ đổi.”
“…”
Tĩnh Bảo vốn chuẩn cả bụng đạo lý để , ngờ thốt câu , khiến nàng nên gì cho .
“Ta chỉ bất ngờ… Hóa đây ngươi còn định gả ngũ cô nương cho cơ đấy!”
lúc gió lạnh thổi qua, Tĩnh Bảo ngạc nhiên há to miệng, một luồng khí lạnh ùa bụng, khiến nàng… nấc cục một tiếng rõ to.
“Nấc cục kìa, mau lên xe, kẻo cảm lạnh đấy!” Uông Tần Sinh ngây ngô .
Tĩnh Bảo đỏ bừng cả mặt, vội xua tay với Uông Tần Sinh, chui tọt xe ngựa của như chạy trốn.
“Sao tự nhiên gia nấc cục thế?” A Nghiễn đưa nóng cho nàng.
Tĩnh Bảo tu một cạn sạch, thở hổn hển: “A Nghiễn, ngươi xem Tĩnh Nhược Mi vì mai cho Uông Tần Sinh và Lục Cẩm Vân mà ghi hận trong lòng, nên mới…”
“Không hợp lý lắm , lúc ngũ cô nương chẳng đang bàn chuyện hôn sự với nhà Mã thái y ?”
“ nàng về từ hôn!”
A Nghiễn ngập ngừng: “Chuyện …”
Tĩnh Bảo: “Nếu thì trùng hợp là nhị ca của Uông Tần Sinh chứ?”
“…Gia đang nghi ngờ ngũ cô nương?” A Nghiễn dè dặt hỏi.
Tĩnh Bảo gõ nhẹ đầu , buồn bã thở dài: “Ta cũng nên nghi ngờ , nhưng cảm thấy chuyện thật quá kỳ lạ.”
“Kỳ lạ thế nào?”
“Đổi ngược hết !”
Tĩnh Bảo thản nhiên , buồn nhấc mí mắt: “Lục Cẩm Vân thành với Mã Thừa Dược, còn Tĩnh Nhược Mi gả nhà họ Uông.”
A Nghiễn: “…”
Thật , trùng hợp đến thế?
*
Uông Tần Sinh xe, sắc mặt dần sa sầm.
Chuyện nhị ca và nhị tẩu hòa ly lớn như , , cuối cùng là từ Văn Nhược.
“Phú Quý, lẽ nào đúng thật là ‘thư sinh vô dụng’?”
Phú Quý vẻ mặt gia nhà , khuyên nhủ: “Gia , chuyện mất mặt, trong ngoài đều giấu kỹ, gia đừng nghĩ nhiều nữa.”
Uông Tần Sinh thở dài: “Ta nghĩ nhiều, chỉ là cảm thấy nhị tẩu… Cái áo choàng đang mặc đây là nhị tẩu tặng lúc lên kinh. Giờ nàng về Cao phủ, những ngày tới sống thế nào đây?”
Phú Quý nghẹn lời.
“Không , thư cho nhị tẩu.”
“Gia, gia, ngàn vạn !”
“Sao ?”
Phú Quý vội : “Chưa chắc nhà họ Cao đưa thư của gia đến tay nhị tẩu; mà nếu nhị tẩu thư của gia, chẳng càng thêm đau lòng ?”
Uông Tần Sinh: “Ý ngươi là nhà họ Cao…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-309-ta-cua-ngay-xua.html.]
Phú Quý gật đầu: “Nhà họ Cao chắc chắn hận nhà họ Uông chúng lắm . Sau e là chẳng còn qua gì nữa.”
Nghe , Uông Tần Sinh rơm rớm nước mắt, đập tay lên đùi: “Nhị ca chuyện hồ đồ như ?”
Năm đó, khi nhị ca và nhị tẩu thành , phủ bày hơn mấy chục bàn tiệc, đoàn hát diễn suốt ba ngày, cả Uông phủ bận rộn ngơi.
Đêm động phòng, còn chen hóng chuyện. Khi nhị ca vén khăn voan tân nương, bèn ngây . Hỏi vì thì nhị ca : "Tân nương quá."
Mẹ sinh ba trai một gái, là út.
Đại ca nối nghiệp gia đình, suốt ngày theo cha; đại tỷ lấy chồng sớm. Hắn từ nhỏ theo nhị ca chơi đùa, tình cảm với nhị ca là nhất!
Phú Quý: “Gia đừng buồn nữa, ngày càng nên nỗ lực, giành thể diện cho lão gia, lão phu nhân.”
Uông Tần Sinh gật đầu lau nước mắt. Lau nửa chừng, bỗng nghĩ gặp ngũ cô nương Tĩnh gia thì gọi là "nhị tẩu", lập tức cảm thấy tức n.g.ự.c khó thở.
Gọi nổi!
*
Sáng sớm, đất phủ một lớp sương mỏng. Cố Trường Bình bước lên, mỗi bước đều để dấu giày in sương giá.
Là sương lạnh.
Tháng lạnh nhất trong năm, cuối cùng cũng tới .
Cố Dịch bước đón, chỉ cửa thư phòng: “Gia, đến , đợi khá lâu ạ.”
Cố Trường Bình đẩy cửa , trong phòng khói mờ lượn lờ, Lý Quân Tiện cầm một ống điếu, gần hút hết.
“Khi nào thì ngươi bắt đầu hút cái ?” Hắn hỏi.
Lý Quân Tiện gõ nhẹ ống điếu cạnh bàn: “Khi lòng rối bời thì hút một .”
“Lo cho ?” Cố Trường Bình nheo mắt.
Lý Quân Tiện chỉ : “Ngươi , tay vẫn đủ độc!”
Cố Trường Bình bật , gảy tim nến: “Người hiểu , chỉ Thập Nhị lang!”
Lý Quân Tiện: “Vụ hôm nay là ngươi bày ?”
Cố Trường Bình: “Không , là tình cờ bắt gặp.”
Lý Quân Tiện: “Vậy ngươi thuận thế mà ?”
Cố Trường Bình: “Vương Dương cướp là thật, cứu cũng là thật.”
Lý Quân Tiện: “Vậy là nhà họ Vương và Ninh vương xem như kết thù sâu , mà là mối thù lớn.”
Cố Trường Bình xuống đối diện: “Chuyện , đúng với kế hoạch của chúng .”
Lý Quân Tiện: “Ta đoán Vương Quốc Công sẽ dùng hai cánh tay gãy của Vương Dương để yêu cầu hoàng thượng lập thái tử.”
Yết hầu Cố Trường Bình lăn lên một cái: “Không sai, đây là cơ hội ngàn năm một đối với ông .”
Lý Quân Tiện: “Thái tử lập, địa vị nhà họ Vương càng vững chắc. Đến lúc đó, ông mới dâng sớ xin phế bỏ phiên vương.”
Cố Trường Bình gật đầu.
Lý Quân Tiện: “Cần đổ thêm dầu lửa ?”
Cố Trường Bình: “Cần, mà chỉ một , nhiều .”
Lý Quân Tiện mỉm : “Lời của Tử Hoài, tất nhiên sẽ theo. Đi nào, cùng dùng bữa sáng!”
Cố Trường Bình lắc đầu: “Thôi, no .”
Lý Quân Tiện: “Ăn gì thế?”
Cố Trường Bình: “Một bát mì.”
Lý Quân Tiện: “Mì thì gì ngon ?”
Cố Trường Bình: “Ta thấy ngon là .”
“Kỳ cục thật!”
Cố Trường Bình mỉm để tâm: “Mai đưa cả năm họ đến trang viên của Tần Sinh, gần với trang viên nước nóng nhà ngươi.”
“Ồ?” Lý Quân Tiện nhướng mày : “Không công tử phong lưu ở Tầm Phương Các nữa, về quê nông phu ?”
Cố Trường Bình khoanh tay: “Ngươi ý kiến ?”
Lý Quân Tiện gõ ống điếu: “Ta đang nghĩ… nên sang trang viên nước nóng tránh vài hôm cho thanh tĩnh .”
Cố Trường Bình: “Sao ?”
Lý Quân Tiện: “Trong thành Tứ Cửu , vương vương nhiều quá, gia đây thấy phiền!”