Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 311: Đêm Giao Thừa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:26
Lượt xem: 192

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với một đôi tay chặt, nhà họ Vương đổi lấy một vị thái tử đến ba tuổi. Triều đình , hậu cung đều đại thắng, từ đó thế lực càng thêm lừng lẫy.

Vương Quốc Công để xoa dịu cháu trai, ban cho một trang viên tịch thu do tham ô, còn cho đến phường con buôn mua mười hai ca kỹ nam nữ, để một hưởng thụ.

Còn Vương Uyên thì giữ trong phủ sách, Vương Quốc Công cho mời các học sĩ Quốc Tử Giám đến giảng dạy tận nơi. Mục đích là để tân đế thấy rằng nhà họ Vương cũng là dòng dõi thư hương.

Người , một đắc đạo, gà ch.ó thăng thiên. Vương Quốc Công lúc đúng là hoa gấm đầy , dầu sôi lửa bỏng, đến cả mấy vị vương cũng kiêng dè ba phần.

Vài ngày , Phó phủ cuối cùng cũng chuyển nhà.

Trong tiệc mừng tân gia, Đinh thị nhắc đến chuyện con cháu đích hệ của phòng thứ tư mặt Lục lão phu nhân.

Vừa về đến phủ, Lục lão phu nhân lập tức sai đến hầu phủ, nhờ Tuyên Bình Hầu giúp mời thêm vài danh y để điều dưỡng thể cho Tĩnh Nhược Tụ.

Lần , Tuyên Bình Hầu mời phò mã bên ngoại Mã ngự y.

Nơi bắt mạch bố trí trong hầu phủ, Mã đại nhân dẫn theo con trai thứ Mã Thừa Dược cùng đến.

Cha khám xong thì đến lượt con. Khi ba ngón tay của Mã Thừa Dược đặt lên cổ tay Tĩnh Nhược Tụ, Lục Cẩm Vân lập tức ló nửa cái đầu nhỏ khỏi bình phong.

Mã Thừa Dược chăm chú bắt mạch, khi trao đổi nhỏ với cha, bèn nhanh chóng đơn t.h.u.ố.c trong một .

Lục Cẩm Vân tinh mắt thấy nét chữ uyển chuyển như rồng bay phượng múa, mực đậm thấu cả giấy, còn hơn chữ của Tĩnh Biểu ca ba phần, trong lòng khỏi vui mừng.

Chữ như .

Có thể nét chữ thế , chắc hẳn phía là bao năm khổ luyện.

*

Những chuyện rối ren trong kinh chẳng liên quan gì đến trang viên.

Nơi đây như chốn đào nguyên tách biệt thế gian, giỏi nhất, khí trong lành nhất và đồ ăn ngon nhất, nuôi dưỡng năm vị giám sinh.

Thời gian trôi qua nhanh như nước, chớp mắt đến ngày hai mươi lăm tháng chạp.

Năm về kinh sớm, nài nỉ Cố Trường Bình dạy thêm ba ngày, mới về.

Vừa bước kinh thành, tiếng ồn ào rộn ràng ập đến. Tĩnh Bảo bỗng thấy chút xa lạ. Mãi đến khi thấy lồng đèn đỏ treo cao cổng Tĩnh phủ, tiếng pháo nổ giòn giã, nàng mới như bừng tỉnh…

Một năm nữa sắp qua .

Sáng giao thừa, Tĩnh Bảo tiếng pháo đ.á.n.h thức, dậy, cứ lười như .

Phía ngoài, A Man đang cùng các quản sự ma ma bàn chuyện đón Tết.

Những ngày qua A Man bận tối mắt tối mũi.

Tuy nhà họ Phó dọn , việc cũng giảm một nửa, nhưng Tết là chuyện lớn. Thất gia ở nhà, lão phu nhân ở phủ Lâm An vất vả, cả năm cũng chẳng quản việc. Cả Tĩnh phủ rộng lớn chỉ còn mỗi một nha đầu như nàng gánh vác.

Mệt c.h.ế.t!

Từ trong phòng vang lên tiếng ho.

A Man lập tức bỏ dở việc, chạy hầu hạ.

"Không thì thu ngươi phòng luôn nhé, ngươi giỏi thế, cũng tiếc để ngươi ." Tĩnh Bảo trêu.

A Man lườm một cái: "Làm gia thì dáng vẻ của gia. Ngủ đủ thì đừng mang nô tỳ đùa cợt. Thật sự thu phòng thì cũng , bày vài bàn rượu trong viện, xin phép lão phu nhân rõ ràng, đường đường chính chính mà ."

Tĩnh Bảo: "…"

"Hứ!" A Man hất tóc: "Đàn ông trai, chuyện chẳng bao giờ nghiêm túc!"

Tĩnh Bảo: "…"

Chịu thua!

Cái miệng đúng là luyện , giờ ở mặt nàng , chẳng chống đỡ nổi quá ba câu.

"Quà Tết đều gửi chứ?" Tĩnh Bảo nhanh chóng chuyển chủ đề.

"Gửi ! Hầu phủ, Ngô phủ, Phó phủ, cả phía nam nữa."

A Man nhanh tay nhanh miệng: "Cao phủ ở Kim Lăng, theo lệnh đại lão phu nhân, gửi thêm mười phần trăm. Uông phủ thì gửi, lão phu nhân còn mặt mũi để gửi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-311-dem-giao-thua.html.]

Tĩnh Bảo: " Gửi Cố phủ ?"

A Man: "Gửi , lão phu nhân đích chuẩn , tận một xe hàng đầy."

Tĩnh Bảo suy nghĩ hỏi: "Người bên đó gì?"

A Man: "Còn thể gì? Nói Tĩnh Thất gia tôn sư trọng đạo."

Tĩnh Bảo hổ véo sống mũi , chào hỏi Lục thị.

Mẹ con hai ăn xong bữa sáng, bèn đến từ đường nhỏ phía phủ dâng hương cho tổ tiên.

Trong từ đường chỉ đặt một bài vị của cha Tĩnh Bảo.

Chuyện tìm nàng vẫn giấu trong lòng, với ai.

Nhận địa chỉ, nàng phái hai đợt tìm, nhưng đều tay trắng trở về, bên Ôn Lư Dụ cũng chẳng tin tức gì.

Nàng định Tết sẽ cho thêm một chuyến nữa.

Cúng bái xong, Lục thị về phòng nghỉ, còn Tĩnh Bảo thì dẫn A Nghiễn và Nguyên Cát một vòng quanh từng viện, tuần phủ là quy củ truyền đời của Tĩnh phủ.

Mỗi năm đêm giao thừa, đầu gia đình khắp phủ một vòng, một là để xem xét nơi nào cần sửa sang, hai là để tự nhắc nhở bản : gia nghiệp chẳng dễ mà .

Đây là năm thứ hai Tĩnh Bảo tuần phủ. Năm đầu là ở Tĩnh phủ ở Lâm An đó còn lớn hơn phủ kinh thành nhiều.

Sau một vòng, A Man chờ thư phòng, dâng lên danh sách hạ nhân trong phủ.

Đây cũng là một quy củ của Tĩnh phủ giao thừa.

Mỗi năm đêm giao thừa, hạ nhân đều tập hợp trong viện chờ chủ nhân điểm danh nhận mặt, tiện thể nhận bao lì xì.

Cả phủ bao nhiêu , bao lì xì lớn nhỏ , thể hiện rõ nhất chủ xứng đáng .

Viện đầy .

Tĩnh Bảo mặt , A Nghiễn kê ghế và bàn , Nguyên Cát dâng nóng, nàng xuống, nét mặt mang theo ý .

A Man điểm danh, nào gọi thì lên quỳ đệm, dập đầu ba cái. Tĩnh Bảo rút bao lì xì chuẩn sẵn, đưa cho, kèm câu: "Vất vả !"

Lời và bao lì xì đều ấm lòng.

Tĩnh Bảo phát tiền uống , đầu óc vẫn đang nghĩ m.ô.n.g lung: Tĩnh phủ thể tồn tại trăm năm suy, e rằng cũng nhờ hai quy củ giao thừa mà nên.

Bao lì xì cuối cùng phát xong, Tĩnh Bảo ho nhẹ : “Thêm một năm nữa , các theo một chủ nhân chẳng gì như dễ dàng gì. Mắt trắng trợn nhiều, lời lạnh nhạt đủ, cũng xem như cùng chia ngọt sẻ bùi. Còn chuyện hưởng phúc thì… . Không gì khác, giải tán !"

Mọi , hiểu mấy câu Thất gia ý gì? Sao chua chát thế!

Tĩnh Bảo , rời viện.

Không hiểu là đúng .

Nếu ai cũng hiểu thấu, tâm sự của chủ nhân thấu hết thì còn chủ gì nữa!

Mặt trời dần lặn, bữa tối giao thừa cả bàn đầy thức ăn bày , mà bàn chỉ hai : Tĩnh Bảo và Lục thị.

Tiểu Bát gia mới , tiếng pháo ngoài viện chịu nổi, kéo nhũ mẫu ngoài chơi .

Vừa định cầm đũa, Lục Hoài Kỳ tới, là phụng mệnh hầu gia đến cùng con hai ăn Tết.

Hầu phủ đông , năm bàn bát tiên cũng đủ chỗ cho cả nhà, còn bên chỉ hai con lẻ loi. Hầu gia bèn sai con trai út đến.

Lục thị mừng rỡ, lập tức bảo thêm bát đũa, hâm rượu nếp, bắt đầu tiệc.

Rượu qua ba tuần, món qua năm vị, Lục Hoài Kỳ liếc Tĩnh Bảo, mỉm : “Qua năm nay, Tiểu Thất cũng mười tám !"

"Phải , mười tám , cũng đến tuổi 'lấy vợ sinh con' ."

Lục thị chau mày, còn thể dùng chuyện học hành thi cử để thoái thác, sang xuân thì thể tránh nữa, chuyện hôn nhân đưa lên bàn nghị sự.

Thân phận con , chỉ thể chọn trong hầu phủ.

Ngũ cô nương xuất giá, hầu phủ chỉ còn Lục cô nương và Thất cô nương. Bà xem qua, chẳng ai là lựa chọn lý tưởng.

Lo c.h.ế.t mất thôi!

 

Loading...