Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 313: Thắp nén hương đầu tiên

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:28
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Trường Canh lập tức cứng họng.

Không sai, cũng .

Không thứ của nữa, nếu thật sự cần lưu hương hỏa cho nhà họ Thẩm, vẫn .

Chỉ là chán ghét… chán ghét đến mức chỉ cần chạm là trong đầu hiện lên bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh như rắn độc của lão quả phụ quấn lấy buông năm xưa.

Lòng tự tôn của đàn ông cho phép Thẩm Trường Canh kể những tháng ngày sụp đổ trong quá khứ với ai khác, cũng chẳng đối phó với đám mai mối cứ kéo đến mãi dứt, đành ngoài là bất lực.

Không thể là hai chuyện khác .

Thẩm Trường Canh hiểu rõ, kiếp chỉ thể như thôi.

Lúc , Cố Trường Bình phía dừng bước, Thẩm Trường Canh lập tức đuổi theo, hai sóng vai mà .

Thẩm Trường Canh ngắm nghiêng mặt y, lòng nghĩ: bản còn t.h.ả.m nhất, t.h.ả.m nhất là đây, mang lưng mối huyết hải thâm thù của nhà họ Cố, còn gánh thêm cả hai mươi hai mạng của nhà họ Thẩm. Sống chẳng khác gì khổ hạnh, ai chịu cho nổi!

“Gia!” Giọng Cố Dịch vang lên cách đó vài trượng.

Cố Trường Bình trả lời: “Chuyện gì?”

Cố Dịch: “Ôn Lư Dụ đến , đang chờ trong thư phòng.”

Thẩm Trường Canh chen lời: “Tết nhất , tới gì?”

Cố Dịch: “Hắn mời gia đến Tây Sơn gõ chuông, thắp nén hương đầu tiên, là sang năm ngân trang khai trương, cầu một điềm lành .”

Cố Trường Bình dứt khoát: “Không !”

“Không cũng , nhưng sang năm mà ngân trang thua lỗ, sẽ với điện hạ nhà rằng tại Ôn Lư Dụ kém cỏi, mà là do Cố Trường Bình ngươi Phật tổ tức giận, ngài phù hộ nữa!”

Ôn Lư Dụ từ xa tới, tay còn cầm một vò rượu. Đến gần mới thấy mặt lấm tấm vài vết son phấn, trăng hoa với ai mới mò tới.

“Trường Canh, ngươi !” Cố Trường Bình thà gió núi thổi lạnh cũng chịu tự lên đó.

Thẩm Trường Canh nhanh hơn cả khỉ: “Ta canh đêm cùng lão phu nhân. Trong nhà đàn ông là mất dương khí, xui xẻo lắm!”

“Lão quỷ !” Cố Trường Bình nghiến răng ken két.

“Đi, , nào!”

Ôn Lư Dụ chẳng thèm để ý, vung tay khoác vai Cố Trường Bình: “Canh đêm thì gì vui, lên núi thắp hương gõ chuông mới gặp tiểu cô nương, thiếu phụ xinh chứ!”

Cố Trường Bình: “…”

Đêm Giao thừa, lệnh cấm của Kim Ngô vệ dỡ bỏ, cổng thành mở toang.

Người đồn rằng, ai thắp nén hương đầu tiên sẽ may mắn suốt ba năm.

Tĩnh Bảo khỏi thành thấy xe ngựa quan đạo nối đuôi , tất cả đều đang đổ về phía Tây Sơn.

“Thấy , đông , chứng tỏ bên đó linh lắm!”

Tĩnh Bảo nhíu mũi: “Chờ đến lúc chen tới trợn trắng mắt, ngươi sẽ .”

Lục Hoài Kỳ hề hề: “Làm gì chuyện đó! Ta chỉ cần giơ bảng hiệu phủ Tuyên Bình Hầu , ai dám nhường đường cho gia ?”

Câu dứt, tới chân núi lập tức vả mặt tơi tả.

Dưới chân núi chật kín xe ngựa đang chờ lên núi, đừng là công tử phủ Tuyên Bình Hầu, ngay cả hầu gia đích đến cũng chẳng ai buồn để ý.

Lục Hoài Kỳ sững sờ chốc lát, nhanh chóng lấy tinh thần, đặt tay lên vai Tĩnh Bảo: “Tiểu Thất , chuyện chỉ chứng minh một điều “linh thiệt đó!”

Tĩnh Bảo hất tay : “Tránh xa .”

Lục Hoài Kỳ: “Không tránh , đông như , hai nắm tay…”

Tĩnh Bảo liếc một cái sắc lạnh, Lục Hoài Kỳ mới giật nhận hớ, vội chữa: “À, , ngươi nắm tay cũng , chớ để lạc mất.”

Tĩnh Bảo mặc kệ : “Tuyết Thanh, mở đường phía ; A Nghiễn, ngươi theo giữ đội hình. Nếu lạc , hẹn gặp tại cổng chùa.”

“Rõ!”

“Lên núi!”

Một tiếng lệnh vang lên, bốn bỏ xe ngựa , bắt đầu leo núi.

Rõ ràng Tây Sơn tự dự đoán cảnh tượng đông đúc nên chuẩn chu đáo: đường núi treo đầy đèn lồng đỏ, cách mấy chục trượng một tiểu hòa thượng chỉ đường và giữ trật tự.

Thời gian vẫn còn sớm, phần đông còn đang kẹt quan đạo, nên dòng lên núi vẫn tạm gọi là trật tự.

“Thấy , Tiểu Thất, đường cũng dễ mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-313-thap-nen-huong-dau-tien.html.]

Lục Hoài Kỳ đầu với Tĩnh Bảo. Tĩnh Bảo định đáp “cũng ” thì lưng đột nhiên vang lên tiếng hí dài của ngựa.

“Tránh , tránh , tất cả tránh cho …! Chát! Chát!”

Tĩnh Bảo đầu , chỉ thấy một cỗ xe ngựa phóng vút lên đường núi, phu xe vung roi vun vút, tốc độ nhanh đến mức khiến đám leo núi xô đẩy hỗn loạn.

“Á! Đụng !”

“Ôi eo !”

“Đừng đẩy !”

“Mẹ ơi, ơi… …”

“Cha! Đại ca…”

“Á, á...”

“C.h.ế.t ! Có rơi xuống núi !”

Một tiếng hét khiến hoảng loạn. Có liều mạng chạy lên núi, chen xuống, té ngã, kể thương… Cả đoạn đường loạn thành một mớ hỗn độn.

Tĩnh Bảo định kéo Lục Hoài Kỳ, nhưng chẳng thấy bóng , hoảng hốt đầu tìm A Nghiễn, chỉ thấy A Nghiễn kẹt trong dòng , cách nàng mấy trượng.

“A Nghiễn! A Nghiễn?!”

“Gia! Gia cẩn thận! Mau tránh !”

Tĩnh Bảo A Nghiễn đám đông cuốn , còn đang thắc mắc "tránh cái gì", đầu thì hồn vía bay mất.

Con ngựa hoảng, phu xe còn kiểm soát nổi, xe ngựa cứ thế lao thẳng về phía nàng.

Tĩnh Bảo chỉ kịp kêu một tiếng “Xong …”

Bất ngờ, áo choàng lưng ai đó kéo mạnh, cả nàng giật ngược .

“Xoẹt...”

Áo choàng xé toạc, nàng rơi thẳng xuống triền núi.

Má nó!

Ai hại ?!

rơi mãi, rơi mãi vẫn thấy thể tan xương nát thịt, mà ngã một vòng tay rắn chắc.

Tĩnh Bảo kinh hồn định, trong ánh sáng mờ mờ đầu , là một đôi mắt quen thuộc: Cố Trường Bình!

Lúc , lưng y tựa một gốc cây, hai tay ôm chặt lấy nàng.

“Tiên… , ngài …”

Cố Trường Bình đợi nàng hết, lập tức thả nàng xuống, đè nàng dựa cây: “Tựa vững, đừng động đậy.”

Nói xong, y lao lên mấy bước, liên tục đỡ lấy mấy đang lăn từ sườn núi xuống.

Đến khi Tĩnh Bảo hồn, Cố Trường Bình bên cạnh nàng, nắm lấy bàn tay lạnh như băng của nàng, gào lên: “Tết nhất , ngươi ăn no rửng mỡ chạy đến đây gì? Cầu thần bái Phật ích gì hả?!”

Tĩnh Bảo tiếng gào của y ù cả tai: “Ta…”

“Câm miệng!”

Cố Trường Bình tức giận đến mức lửa trong lòng bốc phừng phừng.

Vừa lầm bầm tháo áo choàng xuống, cho nàng phản đối mà khoác thẳng lên nàng. Tĩnh Bảo tròn mắt ngơ ngác, nên nhận sai cảm ơn .

Tính , nàng quen Cố Trường Bình gần ba năm, từng thấy y nổi giận bao giờ.

Thật là đáng sợ!

Cố Trường Bình cúi đầu, ngón tay thon dài nhanh nhẹn cài khuy cổ áo giúp nàng, mượn động tác đó để dịu bớt cơn giận trong lòng.

Tĩnh Bảo bất giác nín thở.

Khoảng cách quá gần, mấy ngón tay y chạm cằm nàng; gương mặt y cũng gần, thể thấy rõ từng sợi mi dài rậm rạp.

Phía hàng mi , liệu là một đôi mắt chất chứa lo lắng?

Tĩnh Bảo thầm nghĩ.

Nếu thì y chẳng tức giận đến

 

Loading...