Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 315: Thắp một nén hương đi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:30
Lượt xem: 183
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiểu Thất, Tiểu Thất?"
Lục Hoài Kỳ lao đến, Tĩnh Bảo từ đầu đến chân mấy lượt: “Tổ tông nhỏ của ơi, ngươi… dọa c.h.ế.t khiếp, hồn phách cũng ngươi cho bay mất !"
Tĩnh Bảo thấy sắc mặt trắng bệch, vội : "Là cứu !"
Lòng ơn trong tim Lục Hoài Kỳ khỏi , vội vàng đuổi theo, ôm quyền cảm tạ Cố Trường Bình: "Cố đại nhân, đa tạ ngài!"
"Gọi là Cố Trường Bình."
Lục Hoài Kỳ dám thật sự gọi thẳng tên, : "Cố đại ca, đa tạ!"
Cố Trường Bình như vô tình liếc Tĩnh Bảo một cái: “Chỉ là việc nhỏ."
Lục Hoài Kỳ tinh mắt: “A, tai ngươi m.á.u kìa."
Cố Trường Bình sờ nhẹ: “Không , cành cây rạch trúng, tróc da một chút thôi, đóng vảy ."
Thái dương giật giật từng hồi.
Tĩnh Bảo Cố Trường Bình, hạ giọng thật thấp: "Vừa đổi tay kéo , là sợ thấy thương ?"
Không ai thấy, lúc Lục Hoài Kỳ nhiệt tình mời Cố Trường Bình cùng.
Cố Trường Bình từ chối, chỉ chờ Ôn Lư Dụ tới.
Đang trò chuyện, Ôn Lư Dụ và A Nghiễn sóng vai bước tới, ánh mắt hai đồng thời rơi lên Tĩnh Bảo đang khoác áo khoác lớn.
Trong mắt đều mang theo hàm ý sâu xa.
Cố Trường Bình tiến lên một bước: "Giới thiệu một chút, đây là Ôn Lư Dụ, còn đây là Lục Hoài Kỳ, con út phủ Tuyên Bình Hầu."
Lục Hoài Kỳ chắc: "Ngài là…"
Ôn Lư Dụ: " , kẻ từng cách chức vì tham ô. Lục thiếu gia, ngưỡng mộ từ lâu!"
Lục Hoài Kỳ thấy lớn tuổi hơn , vội đáp lễ: "Ôn đại ca, … chúng điện thôi!"
Ôn Lư Dụ nhướn cằm với Cố Trường Bình, giọng đầy ẩn ý: "Thắp một nén hương, cũng gặp quen, thật duyên!"
Lục Hoài Kỳ hồ hởi phụ họa: "Duyên phận, duyên phận!"
Ôn Lư Dụ : "Chỉ tiếc là chúng ai để tâm, chẳng ai quan tâm lạnh nóng."
Tĩnh Bảo vội vàng: "Ôn đại ca lạnh ?"
Ôn Lư Dụ cố ý ôm lấy hai tay: "Lạnh thật!"
Tĩnh Bảo thấy Ôn Lư Dụ khoác đại phi bào mà vẫn kêu lạnh, ánh mắt liếc sang Cố Trường Bình, định cởi áo : "Tiên sinh, …"
"Mặc ."
Cố Trường Bình nhướng mày, giọng mang chút nghiêm khắc. Tĩnh Bảo im lặng ngươi, ngoan ngoãn buông tay xuống.
Ôn Lư Dụ kêu lên: "Tĩnh Văn Nhược, kêu lạnh là cơ mà!"
Tĩnh Bảo: "…"
Cố Trường Bình hừ: "Tĩnh Văn Nhược, bịt miệng , lát nữa lì xì cho ngươi."
Tĩnh Bảo lập tức tươi rạng rỡ, nháy mắt với Ôn Lư Dụ: "Ôn đại ca hiểu chuyện chút nha. Lát nữa lì xì, chia ngươi một nửa."
Ôn Lư Dụ: "…"
Tên ngốc , đang giúp ai ?
Thôi xong!
Tấm lòng lo chuyện bao đồng , uổng phí !
Bốn đến trong miếu mới phát hiện lư hương cả trăm xếp hàng, chẳng còn cơ hội thắp nén đầu .
Ôn Lư Dụ : "Lục thiếu gia, quyết thế nào đây?"
Lục Hoài Kỳ: "Đã đến thì cứ thuận theo ."
Ôn Lư Dụ: "Lục thiếu gia dẫn đầu nhé!"
Thấy nhường, Lục Hoài Kỳ cũng khách sáo, luôn vị trí đầu tiên.
Hắn quyết , hôm nay thế nào cũng cầu Bồ Tát phù hộ hôn sự của và Tiểu Thất thuận lợi.
Ôn Lư Dụ vỗ đầu Tĩnh Bảo: "Ngươi . Cố Trường Bình, ngươi cùng."
Nói , nhân lúc Tĩnh Bảo chú ý, nháy mắt với Cố Trường Bình: Xem đối với ngươi , đang tạo cơ hội cho đấy, còn bảo câm miệng, ngươi thấy c.ắ.n rứt ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-315-thap-mot-nen-huong-di.html.]
Cố Trường Bình nheo mắt , đầu trong đời sinh ý định chặt cho ch.ó ăn.
Thời gian chờ đợi nhàm chán dài dằng dặc.
Đêm đông nơi rừng núi lạnh hơn trong thành nhiều, Tĩnh Bảo dù khoác phi bào của Cố Trường Bình, tay chân vẫn lạnh buốt, chỉ thể giậm chân thổi tay liên tục.
"Còn lạnh ?”
Giọng nam trầm thấp vang bên tai, tai Tĩnh Bảo đỏ bừng, ngoan ngoãn gật đầu.
"Đứng sát đây."
"Không, cần , còn chịu , sắp đến lượt ."
Ôn Lư Dụ thấy động tĩnh, đầu hai phía .
Cố Trường Bình bắt gặp ánh mắt , thản nhiên động tác cắt cổ, là một lời cảnh cáo rõ ràng.
Ôn Lư Dụ bật , đầu .
Lục Hoài Kỳ : "Tiểu Thất, lò sưởi tay của ngươi ?"
Tĩnh Bảo nhăn mặt: "Lúc xe ngựa lao tới, rơi mất !"
Lục Hoài Kỳ: "Không , cái khác cho ngươi!"
"Làm nữa ư?"
Ôn Lư Dụ cố ý nhíu mày: "Chẳng lẽ cái cũng là do Lục thiếu gia tặng?"
Lục Hoài Kỳ hì hì: "Tiểu Thất sợ lạnh, nhờ công bộ một cái. Ôn đại ca, cần một cái cho ngươi ?"
"Ta ư?"
Ôn Lư Dụ sang Cố Trường Bình, vẻ cợt nhả mặt hiện rõ rành rành.
"Thôi miễn, nữ nhân sưởi ấm giường, như ai , đêm nào cũng cô đơn lạnh giá, lòng lạnh, cũng lạnh."
Lục Hoài Kỳ tò mò: "Ôn đại nhân, ai là ai ?"
Ôn Lư Dụ gãi mũi, đ.á.n.h trống lảng: "Trường Bình, để Lục thiếu gia giúp ngươi một cái?"
Cố Trường Bình chắp hai tay lưng, dáng thẳng tắp: "Ngươi gì? Ta rõ, nữa coi?"
Ôn Lư Dụ thầm nghĩ sống chán gì mà , vội đầu với Lục Hoài Kỳ: "Hắn là bạn cũ của , đàng hoàng lắm, thật trong lòng đầy mưu kế."
Lục Hoài Kỳ: "Sao Ôn đại ca quen với hạng như thế?"
Ôn Lư Dụ : "Không còn cách nào khác, mềm lòng mà. À, Lục thiếu gia, ở công bộ ngươi phụ trách mảng nào..."
Tĩnh Bảo nhân lúc hai chuyện, len lén đầu, che miệng , hạ giọng: "Tiên sinh, Ôn đại ca giờ chuyện cứ như thần kinh, chẳng hiểu gì hết."
"Hắn bệnh."
Ba chữ, Cố Trường Bình thốt từng từ một, chân dịch sang bên, cạnh Tĩnh Bảo, vai kề vai.
Dòng m.á.u trong lồng n.g.ự.c Tĩnh Bảo như chảy ngược, cảm giác âm ấm len lỏi khắp , chẳng còn thấy lạnh chút nào.
Hắn cạnh nàng, chắn hết cơn gió lạnh thổi tới.
…
Khi tiếng chuông canh Tý vang lên, cửa rào mở, tiểu tăng theo lời phương trượng dặn, đếm đầu từng một, đúng một trăm , dừng ở Cố Trường Bình.
Bốn trong thắp hương đầu tiên.
"Tiểu Thất, vận may của chúng thật , mau, mau tranh lấy hương !" Lục Hoài Kỳ đến méo miệng.
Ôn Lư Dụ đắc ý: "Bồ Tát thấy thành tâm mà!"
Tĩnh Bảo thấy hai tranh lấy hương, cũng định chạy lên, nhưng liếc thấy Cố Trường Bình vẫn yên tại chỗ: “Tiên sinh thắp ?"
Khóe môi Cố Trường Bình nhếch lên: "Ta chỉ cùng Ôn Lư Dụ thôi."
Tĩnh Bảo mím môi, đầu chen chỗ tiểu tăng, nhận lấy sáu nén hương, chia ba nén cho Cố Trường Bình, mỉm : "Hương đầu linh nghiệm tận ba năm đó, đến , thắp một nén ."
Cố Trường Bình: "…"
Tĩnh Bảo tươi .
Nụ trong trẻo , ẩn chứa tình ý lặng thầm làn da thịt, chỉ dành cho riêng .
Cố Trường Bình ngoan ngoãn nhận lấy hương.