Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 317: Từng thấy heo chạy
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:33
Lượt xem: 212
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạo Vương đẩy cửa bước , hành lễ từ xa.
“Học trò xin chúc Tết .”
Tô Thái phó thấy Hạo Vương vẫn mặc quan phục, từ nơi tế lễ chạy đến, bèn hỏi: “Đã dùng bữa sáng ?”
“Vẫn .”
“Ta cũng ăn.” Cố Trường Bình bỗng lên tiếng.
Tô Thái phó lập tức sai mang điểm tâm đến.
Lúc , Tô Bỉnh Văn bước , báo trong cung ban thưởng, Tô Thái phó vội vã rời .
Tô Bỉnh Văn thấy hai đang ăn cháo trắng với vài món mặn mà ăn ngon, bèn tức : “Không thể ăn sáng xong hãy đến ?”
Không ai để ý đến .
Tô Bỉnh Văn chỉ tay hai , bên cạnh uống cùng.
Hạo Vương ăn xong, lau miệng : “Hôm nay trong cung mở tiệc, mấy vị nương nương trong hậu cung đều sẽ tham dự. Ta dò hỏi , Uyển Nhi cũng sẽ mặt. Ta là vương, phép mang theo một cung. Trong hai , ai với ?”
“Ta !”
Cố Trường Bình đợi Tô Bỉnh Văn trả lời, tiếp: “Bỉnh Văn cũng .”
Tô Bỉnh Văn và Hạo Vương với vẻ khó tin.
Cố Trường Bình lấy khăn tay lau miệng, lạnh nhạt với Hạo Vương: “Ngươi cũng nên tránh điều tiếng, một là trong cung tai mắt nhiều, hai là thế lực nhà họ Vương đang lên.”
Khóe mắt Hạo Vương giật giật hai cái, đó sang Tô Bỉnh Văn.
Tô Bỉnh Văn lá trôi nổi trong chén, gật đầu: “Tử Hoài đúng, thêm chuyện chẳng bằng bớt chuyện.”
*
Vì con nhà đó, trong lòng Tĩnh Bảo cứ nghẹn , cả Tết , chỉ ru rú trong thư phòng sách.
Vài ngày , tin phủ Quốc công bồi thường cho nam nhân năm ngàn lượng bạc. nam nhân đó nhận bạc, nhất quyết đòi mạng đền mạng, tát cho ba cái, mắng là bất hiếu.
Cũng thôi.
C.h.ế.t chẳng qua chỉ là một vợ, một đứa cháu gái xui xẻo.
Con trai còn trẻ, cả đống bạc, thiếu gì gái trẻ chẳng cưới ?
Tương lai vợ mới sinh cho một tên cháu béo khỏe, sống sung sướng bao!
Tĩnh Bảo nghĩ độc ác: Nếu c.h.ế.t là con trai bà thì ?
Mùng sáu tháng giêng, còn đến giờ học, Tĩnh Bảo thu dọn đồ đạc lên trang viên nàng còn một chuyện quan trọng .
*
Tại trang viên nước nóng.
Lý Mẫn Trí ngả giường, địa long đốt nóng khiến nàng lơ mơ buồn ngủ.
“Thưa nương nương!”
“Chuyện gì?” nàng chẳng buồn mở mắt.
“Tĩnh Thất gia đến ạ!”
Lý Mẫn Trí giật , bật dậy: “Người , áo quần cho , mời Thất gia đến noãn các!”
“Nương nương, Thất gia là nam tử, noãn các là nơi…”
“Ngươi là nương nương là nương nương?”
“Vâng!”
Lý Mẫn Trí bước tới bàn trang điểm, lấy hai cây trâm ngọc, kỹ trong tay với nha lưng: “Cài cái !”
Tĩnh Bảo bước noãn các, cảm thấy nóng xộc thẳng mặt.
Quan quyền quý ở Kinh thành chỉ ít mới đủ điều kiện dùng địa long. Mà địa long cũng thường chỉ đặt trong phòng ngủ chính. Những nơi như noãn các thường chỉ đặt vài chậu than là cùng.
Đây chẳng vương phủ, mà chỉ là biệt viện, tên Hạo Vương đúng là nhiều tiền quá đáng.
Uống xong nửa chén , Lý Mẫn Trí trang điểm rực rỡ bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-317-tung-thay-heo-chay.html.]
Tĩnh Bảo vội vàng hành lễ, mỉm : “Đến xin nương nương chén uống.”
Lý Mẫn Trí cho các tỳ nữ lui, cũng trả lời: “Nơi thì gì ngon, chỉ là ít bã thôi, Thất gia là chuyện lớn, e quen uống ?”
Tĩnh Bảo xong, nàng đang trách sớm đến thăm, vội lành: “Sao quen, chủ yếu là Vương gia ở trong kinh, sợ phiền nương nương.”
“Hôm nay sợ nữa?”
Tĩnh Bảo ngẩn , : “Vì nhớ, vì nghĩ, nên đành liều .”
Lý Mẫn Trí bật , bước tới nhéo nhẹ má Tĩnh Bảo: “Miệng ngươi đúng là… ngọt đến c.h.ế.t mà đền mạng!”
Tĩnh Bảo cũng bật , lấy từ trong áo một chiếc vòng ngọc trắng: “Vật là cha tìm từ Tây Vực, là loại ngọc quý, ngọc thượng hạng. Ngọc cần nuôi, để giữ cũng chỉ cất kỹ đáy rương. Chi bằng để nương nương nuôi giúp?”
Lý Mẫn Trí thấy lớp da vàng ngọc, đây vật thường, bèn : “Vật của cha ngươi cũng nỡ đem tặng khác ?”
“Tùy tặng ai thôi.”
Tĩnh Bảo ánh mắt sáng rực: “Người khác thì tiếc. nương nương, chẳng tiếc gì cả.”
“Ta bảo miệng ngươi là ngọt c.h.ế.t mà!”
Lý Mẫn Trí nhận lấy chiếc vòng, ngắm nghía một hồi mới : “Ta cũng thứ tặng ngươi.”
“Mau lễ lễ ?”
Tĩnh Bảo cố ý : “Nương nương tay, tất hàng thường. Hôm nay lãi to .”
“Ngươi đó… đồ oan gia!”
Lý Mẫn Trí lấy tay chọc trán Tĩnh Bảo, ngoài gọi: “Người , mang đồ chuẩn cho Thất gia đây.”
Chốc lát , nha bưng một bộ bút mực giấy nghiên.
“Bộ văn phòng tứ bảo là cha dùng hồi còn học thời ở Đại Tần, cũng mấy chục năm . Để đó cũng chẳng dùng, ngươi lấy mà dùng .”
Lý Mẫn Trí : “Chúc ngươi năm nay thi xuân đỗ cao.”
Tĩnh Bảo khách sáo, nhận lấy ôm lòng: “Bá phụ nơi chín suối chắc chắn sẽ phù hộ cho .”
Lý Mẫn Trí ghé sát : “Thi xuân kiểm tra , ngươi chuẩn ? Qua cửa ?”
“Chưa nghĩ chiêu mới, đành dùng cách cũ thôi.”
Lý Mẫn Trí bật nhịn : “Mặc , nhớ dặn nha sửa kích thước phía !”
Tĩnh Bảo đang uống , xong động tác khựng giữa trung.
Trước đây, lúc dưỡng thương ở trang viên nước nóng, Lý Mẫn Trí từng hỏi kỹ nàng chuyện trốn kiểm tra thể, ép quá nên đành kể hết.
“Nam nhân , chỉ khi đối mặt với nữ nhân mới như bơm , càng lúc càng to. Ngươi cũng là một Hoa Mộc Lan, lăn lộn trong đám nam nhi, ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy chứ?”
Tĩnh Bảo đỏ mặt đến mang tai, chỉ tìm cái hố chui xuống.
là phụ nữ chồng, miệng chẳng kiêng dè gì cả.
Dùng xong bữa trưa ở trang viên nước nóng, Tĩnh Bảo trở về.
Vừa đến trang viên, A Nghiễn đưa thư từ phủ Kim Lăng, là nhị tỷ Tĩnh Nhược Khê gửi đến.
A Bảo:
Tết an lành.
Tỷ ở Kim Lăng việc đều . Dù lời ong tiếng ve, cũng là tai trái , tai . Tỷ sinh cho nhà họ Cao một cặp song sinh, lưng và tỷ phu, nên vững tâm lắm.
Chỉ tội tỷ phu, kẹt ở giữa, khó xử trăm bề.
Muội đừng lo cho tỷ. Kỳ thi xuân sắp tới, hãy chuyên tâm đèn sách mới là chính đạo. Rằm tháng Giêng là sinh nhật , thích vàng bạc, như năm gửi đến hai ngàn lượng bạc phiếu.
A Bảo, sinh nhật vui vẻ!
Nhị tỷ: Nhược Khê
Tĩnh Bảo thư xong, chợt bật dậy.
Nhị tỷ giấu buồn kể vui, nhưng giữa hàng chữ vẫn cảm nhận cuộc sống ở Cao phủ chẳng còn như xưa, dù tỷ phu che chở.
Chỉ là giờ nàng thực sự rảnh lo chuyện đó. Đợi kỳ thi xuân, điện thí xong xuôi, nếu thời gian, nàng sẽ đến Kim Lăng một chuyến !