Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 32: Ba học trò kém
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:55
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo trở trai xá, Nguyên Cát sắp xếp xong hành lý và giường chiếu cho nàng.
Uông Tần Sinh dựa giường sách, thấy nàng trở về lập tức đặt sách xuống: "Thế nào ?"
Tĩnh Bảo lắc đầu: "Không đổi , còn phạt, lát nữa chép sách."
Uông Tần Sinh: "Vậy Cao công tử thì ?"
"Sao ai cũng quan tâm đến ?"
Cao Triều bước , uể oải phịch xuống giường, chỉ mấy hầu trong phòng: "Cút hết , đừng phiền gia ngủ."
Tĩnh Bảo xung đột với , kéo A Nghiễn và Nguyên Cát ngoài.
Ra ngoài , nàng suy nghĩ một lúc : "A Nghiễn, ngươi về phủ báo bình an với . Nguyên Cát, ngươi về ký túc xá của , sắp xếp giường chiếu và hành lý."
A Nghiễn: “Gia, cũng đến thăm đại tiểu thư một chuyến, hôm qua nàng dặn dò kỹ."
Tĩnh Bảo: "Vậy tiện thể giúp vài lời. Bảo chuyện nhà hàng nhanh chóng giải quyết, nhất là khai trương Tết Đoan Ngọ. Còn nữa, bảo nàng thư cho nhị tỷ, hỏi thăm về tình hình nhà họ Cao, tiện thể nhắc đến chuyện của Tần Sinh."
A Nghiễn gật đầu, chuẩn rời , bỗng nhớ gì đó, dặn dò: "Nguyên Cát, lát nữa dò hỏi thử xem, Thạch Thuấn ở trai xá nào, mang theo mấy hầu."
Nguyên Cát: "A Nghiễn ca, cứ giao cho !"
Tĩnh Bảo xoa xoa thái dương, còn một quả b.o.m hẹn giờ là Thạch Thuấn nữa, nàng suýt thì quên mất.
...
Trở về trai xá.
Cao Triều ngủ, Uông Tần Sinh sách, phòng yên tĩnh.
Tĩnh Bảo nhón chân , xuống bàn của , lấy cuốn Luận Ngữ và bắt đầu chép sách.
Uông Tần Sinh kéo ghế gần, chữ của Tĩnh Bảo và : "Chữ của thì , nhưng quá mảnh mai."
Tĩnh Bảo biện minh: "Đói quá, tay sức."
"Chút nữa là thể đến nhà bếp ăn cơm , cố gắng chịu đựng thêm một chút."
Uông Tần Sinh lắc vai nàng, : "Ngày mùng một và mười lăm hàng tháng, nhà bếp sẽ thêm món. Nếu may mắn, còn thể ăn điểm tâm từ bên ngoài mang ."
Tĩnh Bảo dừng bút, hỏi: "Tần Sinh, học ở đây bao lâu ?"
Câu hỏi chạm nỗi đau của Uông Tần Sinh: "Đã học một năm rưỡi, năm ngoái thi Hương trượt, ngay cả bảng nhì cũng . Haiz, là vô dụng lắm ?"
Tĩnh Bảo lập tức hiểu , phòng một thi trượt, một bét, một nhờ cửa .
Thôi !
Cả ba đều là học trò dốt!
“Có hữu dụng , chỉ dựa thành tích mà đ.á.n.h giá.”
Uông Tần Sinh kinh ngạc nàng: “Quốc Tử Giám thành tích thì cái gì?”
“Tính cách , phẩm hạnh , cách đối nhân xử thế nữa chứ? Ta thấy Tần Sinh là đấy.”
Bỗng thấy tiếng trống chiều vang lên ngoài cửa sổ, Uông Tần Sinh vui vẻ : "Đến giờ ăn tối , Văn Nhược, ăn thôi, ăn xong chép tiếp."
Tĩnh Bảo hỏi: "Có xa ?"
Uông Tần Sinh đáp: "Ở cạnh phòng chữ Giáp."
Xa thế cơ ?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tĩnh Bảo xịu xuống, nhưng thể chịu nổi tiếng bụng réo ầm ầm, bèn đặt bút xuống, dậy chỉnh áo.
Uông Tần Sinh dùng ngón tay chỉ Cao Triều đang ngủ, hiệu bằng ánh mắt hỏi Tĩnh Bảo nên gọi dậy .
Tĩnh Bảo nghĩ rằng còn nhiều ngày dài, thể cứ mãi quan tâm đến , bèn bước tới khẽ gọi: "Cao công tử, đến giờ ăn tối, cùng chúng ?"
Cao Triều lưng , vẫn động đậy.
Tĩnh Bảo dịu dàng hỏi tiếp: "Vậy… chúng mang về chút gì ? Nếu đêm đói, thể ăn tạm."
Cao Triều vẫn nhúc nhích.
Thôi !
Xem như nàng lo chuyện bao đồng.
Tĩnh Bảo thẳng dậy, đưa tay vuốt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa bên mép khăn, nháy mắt với Uông Tần Sinh.
Uông Tần Sinh chỉ cảm thấy điệu bộ nháy mắt của nàng thật là thú vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-32-ba-hoc-tro-kem.html.]
Hai đóng cửa rời .
Đợi đến khi tiếng bước chân xa dần, Cao Triều đột ngột dậy, thở một lạnh.
Ở phủ, luôn đợi gọi ba mới chịu trả lời. Cái tên họ Tĩnh đáng c.h.ế.t , thể hỏi đến thứ ba ?
...
Khi Tĩnh Bảo và Tần Sinh đến thiện đường, hơn nửa chỗ lấp kín.
Hai lấy đồ ăn, múc cơm, tìm chỗ trống xuống.
Tĩnh Bảo thì thầm hỏi: “Tần Sinh, các ăn ở ?”
“Cũng ăn ở đây.”
“Thế Tế tửu đại nhân thì ?”
Uông Tần Sinh mỉm : “Ngài ở đây, cũng ăn ở đây. Ngoài việc lên lớp giảng dạy, hiếm khi thấy mặt.”
Tĩnh Bảo tò mò: “Ngài lập gia đình ?”
Uông Tần Sinh lắc đầu: “Không rõ. Cố Tế tửu ở Quốc Tử Giám là một nhân vật thần bí. Cha là ai, nhà ở , vợ , chẳng ai gì cả.”
“Thần bí ?”
“ thế, nên đừng hỏi nhiều. Tuy phận đơn giản, nhưng học vấn của ngài thì đúng là ai bì .”
Tĩnh Bảo tay cầm đũa khựng : “Huynh thử xem, giỏi đến mức nào?”
Uông Tần Sinh ghé sát : “Lớp của ngài bao giờ còn chỗ trống. Người Cố Tế tửu giảng bài là phúc phận tu mấy đời. Khi còn là học sinh, ngài vô cùng thông minh, còn đỗ tam nguyên cập , từ hương nguyên, hội nguyên đến trạng nguyên. Triều Đại Tần xưa nay chỉ một như thế.”
Tĩnh Bảo: “…” Người là tam nguyên cập .
“Văn Nhược, đây gần chút nữa!”
Uông Tần Sinh khẽ nhấc m.ô.n.g khỏi ghế, hạ thấp giọng: “Ta còn , ngài và con gái của Tô Thái phó, Tô Uyển Nhi là thanh mai trúc mã, lớn lên bên . Tô tiểu thư vì ngài mà đến nay vẫn chịu lấy chồng.”
Tĩnh Bảo lòng khẽ lay động: “Tô Uyển Nhi năm nay bao nhiêu tuổi ?”
“Nghe mười tám.”
Được !
Ba chị gái của nàng mười tám tuổi đều sinh con, Tô Uyển Nhi đến tuổi mà lấy chồng, hẳn là đang chờ Tế tửu đại nhân.
“Nếu là thanh mai trúc mã, Tế tửu đại nhân cưới?”
“Cái đó thì…” Uông Tần Sinh nhún vai: “Ai mà !”
Cơm nước xong, hai rời khỏi thiện đường.
Uông Tần Sinh bạn học quen gọi trò chuyện, Tĩnh Bảo chờ hành lang, bất chợt thấy một tiểu đồng quen mặt ở đằng xa, chắc là hầu bên cạnh Cao Triều.
Một đầu bếp béo bước tới, trao hộp cơm cho tiểu đồng. Hắn nhận lấy, đưa mấy đồng tiền, lưng bỏ .
là tầng lớp đặc quyền, đãi ngộ khác hẳn.
Lúc , Uông Tần Sinh vội vàng chạy tới. Tĩnh Bảo sợ đụng Cao công tử đang ăn, bèn : “Chúng đừng về phòng vội, dạo một chút.”
Uông Tần Sinh: “Lúc nãy ăn, chẳng bảo đau chân ?”
Tĩnh Bảo nheo mắt: “Ăn no thì hết đau.”
Uông Tần Sinh lớn: “Thật sự đau nữa ? Ta còn định giúp xoa bóp nữa đấy.”
Xoa bóp?
Tĩnh Bảo ngoắt bỏ .
“Này, đợi với!” Uông Tần Sinh chạy theo: “Văn Nhược, vóc từ phía mà gầy thế?”
Tĩnh Bảo: “Mẹ gầy, cha gầy, nên cũng gầy.”
Uông Tần Sinh cạnh nàng, dùng tay đo: “Huynh chỉ cao tới vai thôi. Mới ăn xong cũng ít, chẳng cao lên tí nào?”
Tĩnh Bảo: “Mẹ lùn, cha lùn, nên cũng lùn.”
“Không , !” Uông Tần Sinh vội vã an ủi: “Tuy thấp, gầy, nhưng mặt mũi xinh xắn, vẫn cưới vợ như thường.”
“…”
Tĩnh Bảo thật sự bịt miệng cái , đúng là chuyện!
Chợt thấy trong ánh đèn phía xa, A Nghiễn đang chạy hối hả về phía nàng.