Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 33: Con riêng
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:56
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Gia!"
A Nghiễn bước đến mặt Tĩnh Bảo, "Phủ Lâm An gửi thư đến ."
Tĩnh Bảo còn kịp lên tiếng, Uông Tần Sinh bên cạnh tinh ý : “Ta về phòng , hai cứ thong thả chuyện."
Một câu thốt , Tĩnh Bảo lập tức tha thứ chuyện ban nãy chọc thấp bé.
"Ta sẽ đến ngay."
Uông Tần Sinh , A Nghiễn lập tức ngắn gọn: “Gia, phủ Lâm An xảy chuyện ."
Trong lòng Tĩnh Bảo chợt chùng xuống, "Chuyện gì?"
A Nghiễn đáp: “Có một đàn bà lạ ôm đứa trẻ tròn tháng tới tìm, là con trai của lão gia."
Con của cha nàng?
Tĩnh Bảo cau mày, hỏi: “Con trai con gái?"
"Con trai. Phu nhân tức giận đến mức định về phủ Lâm An ngay, nhưng đại tiểu thư giữ . Đại tiểu thư bảo gia mau quyết định."
Tĩnh Bảo ngờ, ngày đầu tiên nhập học ở Quốc Tử Giám, cha phế vật của nàng tặng ngay món "quà" lớn như .
"Người đàn bà đó lai lịch ?"
"Nói là cô gái hát tiểu khúc trong gánh hát, xuất trong sạch."
"Lão gia dây dưa với nàng thế nào?"
"Nghe hát vài say đắm, đó bỏ tiền chuộc cho nàng ."
"Lão gia gì trong thư?"
"Lão gia gì nhiều, chỉ bảo theo ý của phu nhân."
Không ngốc chút nào!
Tĩnh Bảo bực bội, trầm ngâm một lát, bình tĩnh : “Thứ nhất, bảo lập tức cho âm thầm điều tra kỹ lai lịch đàn bà đó. Thứ hai, chuyện đứa trẻ của lão gia thật cũng điều tra rõ. Đừng dùng trò nhỏ m.á.u nhận , tin trò đó. Thứ ba…”
Tĩnh Bảo chợt trống rỗng, nhạt: “Thứ ba nghĩ , để suy nghĩ thêm."
Tĩnh phủ, nội viện, đèn đuốc sáng trưng.
A Nghiễn: “Thất gia , nếu cô gái dám ôm con đến cửa, chắc chắn mục đích. Mục đích ngoài tiền tài hoặc phú quý nhà họ Tĩnh. Nếu là tiền, thì dùng tiền xua đuổi là đủ. Nếu là phú quý, thì nhất định bước chân Tĩnh phủ. Thất gia hỏi phu nhân: liệu thể dung nạp ?"
Lục thị nghẹn trong cổ họng, lên nổi, xuống cũng xong, trong lòng dâng lên một nỗi uất ức khôn tả.
Người vẫn : nhà thấp thì cưới vợ, nhà cao thì gả con gái. Năm xưa bà lẽ lựa chọn hơn, chẳng ngờ phận trớ trêu, gả xa nhà họ Tĩnh.
Tuy Tĩnh phủ là vọng tộc ở Lâm An, nhưng so với phủ Tuyên Bình Hầu, thì khác biệt một trời một vực.
Theo lý, Tĩnh Bình Chi cưới bà, đáng nên thu liễm tâm tư, sống yên với bà, nào ngờ ngoài mặt thì lời, trong lòng vẫn ngừng tơ tưởng đến những đàn bà khác.
Giờ đến cả loại đàn bà hát xướng cũng buông tha, thật là thứ đốn mạt!
Lục thị lòng đau như cắt, nước mắt trào : “Dung cũng , dung thì chứ?"
A Nghiễn tiếp: “Thất gia : Nếu dung thì cứ dung, nhưng đứa trẻ nhất định nuôi dưỡng bên cạnh phu nhân. Đứa trẻ do kỹ nữ nuôi dạy, dù hư hỏng thì cũng chẳng nên . Còn nếu dung, phu nhân cũng cần mặt, chỉ cần thư cho lão gia, yêu cầu ‘giữ con, bỏ ’. Những chuyện còn cứ để lão gia tự lo, phu nhân cần lưng lo hậu quả nữa."
Gương mặt xinh thanh nhã của Lục thị vặn vẹo, nghiến răng rít từng chữ: “Nuôi con của đàn bà khác, cam tâm!"
A Nghiễn : “Thất gia : trẻ sơ sinh thì gì? Ơn sinh bằng ơn dưỡng. Sau đứa bé nhất định sẽ hiếu thuận với phu nhân. Hơn nữa, nó là con trai của lão gia."
Hai chữ con trai như lưỡi d.a.o đ.â.m tim Lục thị, m.á.u chảy đầm đìa, nỗi đau trào dâng tận đáy lòng.
Rất lâu , bà mới lau khô nước mắt, nghiến răng: “Ta chọn giữ con, bỏ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-33-con-rieng.html.]
"Giữ con, bỏ ."
Tĩnh Bảo lặp lặp bốn chữ trong đầu, lặng lẽ thở dài.
Điều cha nàng hối tiếc nhất trong đời, chính là con trai nối dõi. Khi tổ phụ lâm chung, vì lợi ích của đại phòng, ép nàng cải nam trang. giả thì rốt cuộc vẫn là giả.
Nàng bảo giữ con, bỏ , một là để giữ thể diện cho cha, hai là chỗ dựa thực sự.
Nếu đứa bé nên , giao sản nghiệp họ Tĩnh cho nó cũng . Nếu nên , thì nàng vẫn thể gánh vác .
Giờ chỉ còn xem phủ Lâm An điều tra lai lịch thực sự của đứa trẻ .
dù thế nào, thanh danh của đại phòng nhà họ Tĩnh một nữa vì "chiến tích" của cha mà đời gièm pha. Mười việc bù một việc . Nếu nàng đỗ tú tài, bước chân quan trường sớm, địa vị của đại phòng trong phủ e rằng lung lay.
Nghĩ đến đây, Tĩnh Bảo thở dài.
"Nhà ngươi cha c.h.ế.t c.h.ế.t đấy? Sao cứ thở dài mãi thế?"
Tĩnh Bảo giật nảy , ngoảnh , thì là Cao Triều đang lưng, mặt mày âm u, cả mặc đồ trắng như bóng ma.
"Để Cao công tử thất vọng , cha đều sống khỏe. Ta thở dài là vì nửa đêm ngủ ngon , còn thì khổ sở chép sách. Cao công tử, chẳng lẽ thở dài mà ?"
Cao Triều khinh khỉnh : “Ta một câu, ngươi trả lời mười câu. Cái đồ Tĩnh cái gì Bảo, ngươi lắm lời thật đấy!"
Tĩnh gì Bảo?
Gọi kiểu gì chứ?
Đường đường là con cháu hoàng thất, ăn thô lỗ thế, thể dáng thư sinh một chút ?
Tĩnh Bảo đang định đáp trả, thì thấy Uông Tần Sinh quăng sách, bật dậy.
"Thôi nào thôi nào, mỗi bớt một câu . Cao công tử, nếu ngủ , để chuyện với . Văn Nhược mới nhập học ngày đầu phạt chép sách, tâm trạng chắc chắn . dù cũng đừng thở dài, kẻo hao tổn phúc khí."
"Hứ!"
Cao công tử hừ một tiếng, xem như đáp .
Tĩnh Bảo trợn trắng mắt, im lặng tỏ ý khinh thường bóng lưng .
Uông Tần Sinh , , cuối cùng theo bản năng chọn về phía Tĩnh Bảo.
"Văn Nhược, bắt chước nét chữ của , giúp chép một lúc ?"
"Không cần , ngủ sớm . Ta chép xong sẽ ngủ."
Lúc , ngoài cửa vang lên tiếng mưa rơi tí tách, càng lúc càng dày. Trong phòng yên ắng một tiếng động.
Tĩnh Bảo tính toán thời gian, cảm thấy đêm nay khó mà chép xong. Thôi , dù Cố Tế tửu cũng định hạn giờ, để mai tính.
Nàng thổi tắt nến, chui màn, trong chăn, cởi từng món áo quần bên ngoài .
Tĩnh phủ.
Nhị lão gia vợ đang giường bệnh, thở dài: “Chuyện bên đại phòng, bà chứ?"
Triệu thị chỉ , mà còn cả chuyện Lục thị định tính sổ theo kiểu "giữ con, bỏ ".
Bà lạnh lùng : “Đại ca , ngay cả thứ nữ hát xướng cũng ưa thích. Không ả đó hầu hạ bao nhiêu khách, đúng là mất mặt nhà họ Tĩnh. Thật thấy đáng cho đại tẩu."
Thể diện ?
Cái tên vô dụng trong mắt ngoài ăn, chơi, gái, cờ b.ạ.c thì còn gì?
Nhị lão gia sắc mặt âm trầm, nhạt.
Triệu thị chồng, : “Nghe đại tẩu định giữ con, bỏ , một là độ lượng, hai là tính toán khéo. Có hai đứa con trai bên , địa vị chủ mẫu , ai lay chuyển ."