Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 336: Thật may mắn biết bao
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:52
Lượt xem: 205
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tử Hoài !”
Trong lòng Lý Quân Tiện muôn ngàn cảm xúc, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài khẽ khàng: “Ta thật may mắn khi kết nghĩa với ngươi!”
Cố Trường Bình mỉm : “Ta cũng !”
Lý Quân Tiện : “Xin , nên nghi ngờ ngươi.”
Cố Trường Bình rõ ràng từng chữ: “Chỉ cần ngươi tin là đủ.”
Vừa dứt lời, một thị vệ bước : “Vương gia, kinh thành truyền tin đến. Ngay ngày đầu triều đình khai thị, nhà họ Vương dâng tấu vạch tội Vương gia tư ý sử dụng binh, lòng đáng c.h.ế.t!”
“Người , mài mực! Bổn vương cũng tấu chương dâng!”
“Vâng!”
“Vậy… xin về trang .”
“Khoan , Tử Hoài!”
Lý Quân Tiện ngăn Cố Trường Bình , : “Cái tên Tĩnh Sinh đó rốt cuộc là thế nào, chuyện gì cũng liên quan đến ?”
“Đệ tử của .”
Chỉ ba chữ, ngắn gọn rõ ràng.
Lý Quân Tiện nghẹn họng, chốc lát mới : “Còn một chuyện nữa, ngươi nên một chút.”
Cố Trường Bình: “Chuyện gì?”
Lý Quân Tiện: “Quận chúa Lý Tân Huệ hình như để mắt đến ngươi, Vương phi của Ninh vương giờ đang ngầm cho dò xét về ngươi. Chuyện … ngươi nghĩ ?”
Trầm mặc một lúc, Cố Trường Bình lạnh lùng liếc Lý Quân Tiện một cái sải bước bỏ .
“Này...”
Lý Quân Tiện tức đến dựng cả lông mày.
Hắn vốn định , Ninh vương tuy kết giao với ngươi, nhưng chuyện đều tùy theo ý ngươi cả.
Nếu ngươi đôi chút cảm tình với Lý Tân Huệ, thì quá , thể nhân cơ hội kết minh thông gia.
Còn nếu trong lòng ngươi khác, thì cũng cần e ngại thế lực nhà Ninh vương, sẽ giúp ngươi chắn hết.
Nào ngờ kịp gì, tên tên nhóc trở mặt bỏ , như thể giẫm trúng đuôi …
Sao dạo nóng tính thế?
…
Cố Trường Bình rời trang viên nước nóng, Cố Dịch vội vã chạy tới, hạ giọng : “Gia, là mật tín do Thịnh lão Đại phái đưa đến.”
Cố Trường Bình mở thư, trong thư chỉ một chữ…
“An.”
Dưới chân thiên tử, giữa thành Tứ Cửu, ngờ mật thám của Thát Đát thâm nhập , hơn nữa còn ẩn nấp trong hoàng thành suốt bao năm mà ai phát hiện, chuyện dù thế nào Cẩm y vệ cũng khó mà chối bỏ trách nhiệm.
Thịnh Vọng thủ lĩnh Cẩm y vệ, nhẹ thì cách chức, nặng thì hoàng đế truy cứu tội trạng.
May mà lập công chuộc tội chỉ nhổ tận gốc một ổ gián điệp Thát Đát ở kinh thành, còn cứu mấy thường dân vô tội, tạm thời khiến tân đế nguôi giận.
Vừa khỏi hoàng cung, Thịnh Vọng cho tâm phúc gửi đến mật thư, tất cả đều gói gọn trong một chữ .
Cố Trường Bình nhét thư ngực: “Về trang thôi!”
“Gia?” Cố Dịch ngập ngừng.
“Còn gì nữa, !”
Nói gì đây?
Nói thế nào?
Cố Dịch l.i.ế.m môi khô, giả vờ: “Chẳng gia dùng bữa ở chỗ Vương gia mới về ?”
“Không hợp khẩu vị.”
Không món ăn hợp khẩu vị, mà là sớm gặp thôi!
Cố Dịch bóng lưng gia nhà , đầu tiên thấm thía cảm giác lo lắng mà Tề Lâm từng .
Ngoài lo lắng, còn mang theo chút bất an.
Trước gia nghĩ gì, gì, đều giấu và Tề Lâm;
Còn giờ, tâm tư của gia chẳng ai đoán nổi, chẳng ai hiểu thấu.
như lời Tề Lâm, cảm giác như chỉ là một cây gậy, ngoài việc cạnh gia thì chẳng giúp gì cả.
Gia như !
…
Rõ ràng ăn xong sẽ tới, mà giờ đang ngay bàn ăn, Tĩnh Bảo vội vã sai bày thêm vài món.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-336-that-may-man-biet-bao.html.]
Cố Trường Bình xuống, ánh mắt lơ đãng quét qua mái đầu của Tĩnh Bảo, cầm đũa lên.
Nét mặt nghiêng nghiêng, lộ biểu cảm, đôi mi rủ che cảm xúc.
Tĩnh Bảo nhạy cảm, luống cuống cúi đầu.
Lúc , cuối cùng nàng nhận lòng thực sự nghĩ gì…
Đối với Cố Trường Bình, thể gần, thể xa, thể quên, thể nghĩ, thể yêu, cũng nỡ buông!
Ánh mắt Cao Triều đảo qua đảo khuôn mặt của Cố Trường Bình và Tĩnh Bảo.
Vừa cơn giận khi ném nghiên mực qua , cây trâm cũ cài đầu Tĩnh Bảo, mới chợt thấy bản thật nhỏ nhen, rõ ràng hai họ thể nào…
…
Yêu một , lòng thể rộng lớn ?
Trầm mặc hồi lâu, Cao Triều gắp một đũa rau bỏ bát Tĩnh Bảo: “Đêm qua kinh hãi, ăn nhiều một chút .”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu, kinh ngạc .
Khi bắt gặp ánh mắt ẩn chứa đau thương thoáng lướt qua của Cao Triều, nàng hiểu hết thảy.
Người đối với Cố Trường Bình…
Cũng là: thể gần, thể xa, thể quên, thể nghĩ, thể yêu, cũng nỡ buông.
…
Ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lát, học.
Cách kỳ thi xuân đầy hai mươi ngày, ai dám lơ là, tận dụng từng chút thời gian.
Trong lúc học tập khổ cực, tin tức từ kinh thành cũng dần dần truyền tới.
Nhà họ Vương dâng tấu vạch tội Hạo vương, Hạo vương hôm cũng trình tấu, Thát Đát lòng lang sói, dòm ngó Đại Tần, bản trấn thủ cửa ải phía Bắc của quốc gia, gánh trọng trách lớn, thỉnh cầu hoàng đế cho tăng hai vạn binh, lương thảo một vạn tạ.
Hắn cam đoan sẽ đ.á.n.h cho Thát Đát đại bại, để chấn hưng quốc uy.
Hoàng đế giữ tấu chương, phê chuẩn.
Vài ngày , Thịnh Vọng dùng thủ đoạn tàn khốc đặc biệt của Cẩm y vệ, moi từ miệng một nữ gián điệp Thát Đát vài điểm cài ẩn trong thành Tứ Cửu, trong đó hai điểm ẩn nấp suốt hơn hai mươi năm.
Hoàng đế thì giận dữ vô cùng.
Quả nhiên lòng lang sói.
Hôm , buổi triều sớm, hoàng đế lập tức phê chuẩn tấu chương xin tăng binh của Hạo vương, nhưng cấp lương thảo, chỉ bảo tự xoay xở.
Hạo vương nhận lệnh, bèn lưu kinh thành nữa, dâng tấu xin trở về đất phong, tiện thể tố cáo Vương quốc công kiêu căng ngang ngược, vô pháp vô thiên.
Vương quốc công tức đỏ cả mặt, bảo Hạo vương lập tức đưa chứng cứ.
Kỳ lạ là Hạo vương như chứng cứ.
Vương quốc công bỗng cảm thấy chiếm thế thượng phong, còn mỉa mai Hạo vương là tiểu nhân.
Hai chữ “tiểu nhân” , Hạo vương lập tức nổi giận đùng đùng, hất tay áo bỏ .
Chư vương thấy Vương quốc công kiêu căng đến mức kiêng dè lời , bèn đồng loạt về phía tân đế.
Tân đế chỉ hạ chỉ bảo Vương quốc công về phủ tự kiểm điểm.
Hôm , Hạo vương rời kinh.
Chư vương cũng lượt dâng tấu xin hồi đất phong, chỉ Ninh vương là trái ngược với , lưu kinh thành thêm ít ngày, lý do là còn tìm ý trung nhân cho con gái.
Tân đế phê chuẩn ngay!
Nhà họ Phó cũng tin tức truyền đến.
Đại gia gì nghiêm trọng, ở nhà yên , nha môn việc.
Trước khi cửa, còn phòng của Đinh thị một khắc.
Không rõ hai con gì, nhưng khi đại gia , Đinh thị lập tức sai cận đưa sang viện của Tứ phu nhân hai lượng nhân sâm, bảo nàng hầm canh bồi bổ.
Tứ phu nhân mấy ngày nghỉ ngơi giường, giờ thể dạo trong viện.
Nàng bảo nha đưa con gái viện, dù tiểu thư vườn chơi, nàng cũng rời nửa bước.
Phó Tứ gia chuyện , dường như cũng bắt đầu phấn đấu, gần như lui tới viện của Vệ di nương, chỉ ở thư phòng vùi đầu học hành.
Đinh thị thấy thì vui mừng khôn xiết, cảm giác tim đập loạn vì con cháu hù dọa cũng dịu nhiều.
Ngày hai mươi bốn tháng giêng, ngân trang Lư Lai khai trương đồng thời tại thành Tứ Cửu và phủ Dương Châu.
Khác biệt là, chi nhánh ở kinh thành mở cửa lặng lẽ, chỉ đốt hai tràng pháo, còn ở Dương Châu thì khách khứa chen chân.
Ôn Lư Dụ và đám bạn bè rượu chè giao du ở Dương Châu đều đến ủng hộ.
Tháng giêng lặng lẽ trôi qua, chớp mắt bước sang tháng hai.
Cách ngày thi hội mùa xuân, chỉ còn tám ngày!