Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 338: Hắn từng có một thời
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:54
Lượt xem: 194
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mùng hai tháng hai, rồng ngẩng đầu.
Là ngày để ăn tiệc chia tay.
Trang viên g.i.ế.c gà mổ dê, gói bánh chẻo nhân thịt heo với rau tề. Nồi bánh đầu tiên vớt , thơm nức mũi, khiến Tiền Tam Nhất vội vã chụp lấy một cái nhét miệng, nóng đến mức nhăn nhó đau đớn mà vẫn nỡ nhả .
Uông Tần Sinh thấy thế cũng chạy bếp lấy một cái, đưa lên miệng thổi thổi thì Từ Thanh Sơn cúi đầu, há miệng, một miếng rơi gọn bụng .
“Á á á, súc sinh!”
Uông Tần Sinh tức đến mức hiếm khi c.h.ử.i thề, lôi từ trong áo một lượng bạc ném cho Tiền Tam Nhất: “Giữ giùm !”
Tiền Tam Nhất nhận bạc lập tức quấn lấy Từ Thanh Sơn, đ.ấ.m ôm, miệng còn la lên: “Mau lấy ! Hắn như con trâu hoang , giữ nổi !”
Uông Tần Sinh lao vọt bếp, chộp lấy một cái bánh chạy . Ai ngờ chạy mấy bước thì trượt chân, chiếc bánh nóng hổi vẽ thành một đường cong trung, bẹp một cái rơi trúng ngay vai Cao Triều.
Cao công tử phong thần tuấn tú, tiên khí mờ mịt, đầu liếc một cái, nhặt lên bỏ miệng nhai nhóp nhép, còn bộ bình phẩm: “Hương vị tệ. Thịt ít một chút, rau nhiều hơn chút nữa thì sẽ thơm hơn!”
Cảnh tượng khiến Tĩnh Bảo bước khỏi phòng ngây .
Còn tiên khí cái gì chứ?
Rõ ràng là ngốc nghếch vô đối.
Lúc , trù nương bưng một mâm bánh , Uông Tần Sinh chộp lấy một cái định cho miệng thì bà nhanh tay giật .
Từ Thanh Sơn thoát khỏi Tiền Tam Nhất, cũng nhào tới giành.
Tiền Tam Nhất và Cao Triều hứng thú nhập cuộc chiến tranh bánh.
Trù nương sợ run tim liếc Thất gia nhà , chỉ thấy khóe môi Thất gia nhếch lên , từ từ xắn tay áo, vẻ cũng định tham gia cuộc chiến.
Xong !
Đọc sách đến phát điên !
Còn là con cháu thế gia gì chứ!
“Tiên sinh tử tới !”
Cả năm đồng loạt dừng tay.
Uông Tần Sinh “gào” lên một tiếng, bật : “Tiên sinh, nhất định trời hành đạo, đ.á.n.h gãy từng cái móng ch.ó của bọn họ! Ta, đến một miếng cũng kịp ăn!”
“Phụt!”
Từ Thanh Sơn nhịn phun bánh trong miệng , phun thẳng mặt Uông Tần Sinh.
Tĩnh Thất ở bên cạnh hờ hững đ.â.m thêm một nhát: “Được , coi như ăn đấy!”
“Oa oa!”
Uông Tần Sinh lóc bi t.h.ả.m đến thể tả!
Cố Trường Bình năm mặt, lòng đầy xúc cảm:
Ta còn năm tên chọc cho tức c.h.ế.t, đúng là kỳ tích .
Lặng lẽ tiêu hóa “kỳ tích” do tạo nên, : “Các ngươi theo đây.”
Năm lượt quỳ gối bồ đoàn.
Cố Trường Bình lượt qua từng : “Trước khi rời khỏi trang, vài lời dặn dò. Uông Tần Sinh.”
Uông Tần Sinh lau nước mắt nơi khóe miệng: “Tiên sinh!”
Cố Trường Bình thở dài: “Ngươi học đến mức là tận lực . Trong năm , tư chất ngươi là kém nhất, nhưng lòng trong sáng nhất. Thế gian đầy rẫy những điều mưu mô xa, hiểm độc cũng ít. Sau gì cũng nên cẩn trọng hơn một chút.”
“Tạ ơn Tiên sinh dạy bảo!”
Nói xong, Uông Tần Sinh dập đầu ba cái Cố Trường Bình.
“Tiền Tam Nhất!”
“Học trò mặt!”
Cố Trường Bình lên, đặt tay lên đỉnh đầu : “Nếu thể chia một phần tâm cơ của ngươi cho Uông Tần Sinh thì .”
Tiền Tam Nhất : “Chia cho , vẫn cứ ngốc thôi.”
Cố Trường Bình : “Người quá thông minh, thường chẳng sống thọ.”
Tiền Tam Nhất nghẹn lời.
Cố Trường Bình tiếp tục: “Tiền là thứ , nhưng cũng chỉ là vật c.h.ế.t. Đừng để nó dẫn dắt cả đời ngươi. Trên đời còn những thứ quan trọng gấp trăm , gấp ngàn tiền bạc.”
“Tạ ơn Tiên sinh dạy bảo!”
Khi dập đầu, trong mắt Tiền Tam Nhất hiện lên sự hoang mang: Còn thứ quan trọng hơn tiền ? Là gì ?
“Từ Thanh Sơn!”
“Học trò mặt!”
Cố Trường Bình mấp máy môi, thở dài: “Ngươi nhà họ Từ các ngươi c.h.ế.t nơi sa trường, lấy da ngựa bọc thây là định mệnh? Ngươi còn một loại ‘định mệnh’ khác, cũng là kết cục của võ tướng ?”
Từ Thanh Sơn nhíu mày.
Cố Trường Bình cúi đầu : “Ngươi vì phụ mẫu ngươi mang ngươi theo bên ?”
Từ Thanh Sơn: “Ta , cha từng , là nỡ để chịu khổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-338-han-tung-co-mot-thoi.html.]
Cố Trường Bình lắc đầu: “Là để kiềm chế cha ngươi.”
Người hoàng tộc mà nắm trọng binh trong tay, hoàng đế nào yên tâm .
C.h.ế.t trận là định mệnh của võ tướng;
Chim hết thì cung tàn cũng là định mệnh của võ tướng!
Nghe tới đây, Từ Thanh Sơn ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao Cố Trường Bình.
Hồi lâu , cúi đầu dập ba cái, trán chạm đất rõ từng tiếng “bộp bộp”.
“Cao Triều!”
“Học trò mặt!”
Cố Trường Bình: “Sinh trong gia đình đế vương là may mắn của ngươi, cũng là bất hạnh. Là con trai duy nhất của phủ Trưởng công chúa, dễ . Ngươi thể tùy hứng một thời gian, nhưng thể tùy hứng cả đời. Đến lúc trưởng thành !”
Yết hầu Cao Triều động: “Tiên sinh, thế nào là trưởng thành?”
Cố Trường Bình xoa nhẹ đầu , : “Trưởng thành là khi mặt ngươi hiện rõ vui giận, trong lời lộ buồn vui. Biết điều gì nên , điều gì nên; cái gì nên cầu, cái gì nên buông; khi nào tiến, khi nào lùi.”
Cao Triều nhẹ nhàng : “Thâm sâu quá, con hiểu!”
“Không , ngươi sẽ hiểu.”
Cố Trường Bình thu tay , xoay : “Tĩnh Văn Nhược!”
Cuối cùng cũng đến lượt .
Tĩnh Bảo nghiêm túc gật đầu: “Tiên sinh!”
Cố Trường Bình trầm mặc như đang cân nhắc nên mở lời thế nào.
Tĩnh Bảo sốt ruột: “Tiên sinh cứ thẳng!”
“Ngươi… cố lên!”
Tĩnh Bảo: “…”
Vậy là xong ?
Còn ngập ngừng mãi?
Dựa mà bọn họ thì lời lẽ dạt dào, đến lượt gọn lỏn vài chữ?
Cố Trường Bình phớt lờ vẻ mặt kinh ngạc của nàng, cao giọng: “Hôm nay cho phép các ngươi uống vài chén rượu. Người , dọn cơm!”
Duyên phận giữa với thật kỳ diệu.
Lúc học cùng thì chê qua chê , nhưng đến lúc chia ly thấy lưu luyến rời.
Dù rằng… bọn họ chỉ là trở về nhà ở kinh thành mà thôi.
Uống vài chén , Uông Tần Sinh là đầu tiên lau nước mắt : “Sang xuân nếu thi đỗ, sẽ về phủ Kim Lăng; nếu đỗ, lẽ cũng xin quan bên ngoài.”
Nghe , Tĩnh Bảo cũng bắt đầu hoang mang.
Còn thì ?
Sẽ tiếp tục ở kinh thành, là về phương Nam?
Ở kinh thành, thì cái mớ hỗn độn ở phương Nam tính ?
Mà nếu về phương Nam…
Nangf lặng lẽ liếc Cố Trường Bình.
Còn thì ?
“Ta lẽ… cũng sẽ về phương Nam!” Giọng nàng mang theo một chút mũi nghẹn ngào.
Nghe đến đó, mắt Từ Thanh Sơn tối sầm .
Phải !
Nhà ở phương Nam, sớm muộn gì cũng về thôi.
Từ nay đường xa núi cao, khó mà gặp …
Vậy ?
“Ẻo lả, ngươi ở kinh thành quan ?”
Tĩnh Bảo liếc Cố Trường Bình, nhắm mắt , lúc mở thì cảm xúc nhạt nhiều.
Nàng nâng chén rượu: “Tạm chuyện tương lai, chỉ hiện tại. Hiện tại kính Tiên sinh và bốn vị đài một chén. Chúc Tiên sinh thể khỏe mạnh; chúc các thi cử thuận lợi, đỗ cao bảng vàng!”
“Cao bảng vàng!”
“Cao bảng vàng!”
“Cạn chén!”
“Cạn chén!”
Cố Trường Bình thấy năm bỏ phiền muộn lưng, chân mày đang nhíu cũng dần giãn .
Gió xuân đắc ý ngựa phi nhanh, một ngày dạo khắp Trường An hoa nở!
Thời tuổi trẻ oanh liệt , cũng từng …