Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 339: Ai đã giết người

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:55
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệc chia tay kết thúc, ai về nhà nấy.

Buổi chiều, Tĩnh Bảo trở về phủ, đầu tiên đến phòng của Lục thị vấn an, hỏi han tình hình bên Phó phủ, đó thì đóng cửa sách.

Người trong phủ ai nấy đều bây giờ Thất gia như dây cung căng sẵn, ngay cả cũng rón rén dám thở mạnh.

Tối đó, khi dùng xong bữa, Tĩnh Bảo đang chăm chú học hành, thì A Man vén rèm bước .

“Thất gia, ném một phong thư phòng gác cổng bỏ , phong bì ghi tên Thất gia.”

“Đưa xem thử!”

Tĩnh Bảo xong, sắc mặt lập tức đổi. Là Tiền Tam Nhất bảo nàng mang theo ngân lượng đến Nhất Phẩm Đường gặp .

Nhất Phẩm Đường?

Chẳng đó là kỹ viện !

Mang theo bạc?

Tên nhóc đến kỹ viện mà tiền trả, giữ chờ nàng đến cứu mạng chắc?

Chẳng trách cuối thư còn thêm một câu: Đừng với ai, cũng đừng dẫn ai theo, gia còn giữ mặt mũi!

Không !

Chưa đến chuyện đang lúc quan trọng, mà còn ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt; chỉ riêng việc thư gửi tới tận phủ nàng, đủ thấy tên đang coi nàng là kẻ ngốc nhiều tiền.

Tĩnh Bảo ném thư sang một bên, tiếp tục sách. Một lát , nàng dậy phòng, lục trong rương lấy tờ ngân phiếu một nghìn lượng, nhét n.g.ự.c áo.

A Man lúc bước , thấy giật hoảng hốt: “Gia, tối ngài còn định thế ?”

Tĩnh Bảo khó mở miệng, đành ấp úng : “Ra ngoài đưa chút bạc cho .”

“Đưa cho ai ạ?”

“Đừng hỏi!”

A Man vội vàng đuổi theo gọi với: “Gia, mang ca ca của theo , sớm về sớm.”

“Đang cùng .” Tĩnh Bảo phất tay: “Đừng giữa gió, về ngay thôi.”

Ra khỏi phủ, Tĩnh Bảo thẳng đến Nhất Phẩm Đường.

Chốn yên hoa liễu nguyệt, cổng xe ngựa chen chúc đến mức nhích nổi một bước.

A Nghiễn xuống xe : “Gia, chi bằng để theo cùng ngài?”

Tĩnh Bảo nghĩ, Tiền Tam Nhất dù cũng là con trai của Thị lang bộ Binh, là ứng cử viên sáng giá cho vị trí tam giáp, vẫn giữ chút thể diện.

“Ngươi chờ ngoài cửa. Nếu trong một khắc, hãy tìm .”

“Dạ!”

Tĩnh Bảo bước lên bậc thềm, thấy hai tên quản sự gác ở cửa, bèn hỏi: “Cho hỏi, Tiền công tử đang ở phòng nào?”

Một trong hai tên hì hì trả lời: “Tiền công tử , mời gia theo .”

Tĩnh Bảo sải bước theo qua đại sảnh.

Quản sự chỉ tay: “Gia qua vườn hoa nhỏ, rẽ , phòng thứ ba, Tiền công tử đang đợi trong đó.”

“Vất vả .” Tĩnh Bảo ném cho một đồng tiền, tiếp tục trong.

“Qua vườn hoa nhỏ, rẽ …”

Tĩnh Bảo còn kịp rõ phía là gì, chỉ cảm thấy gáy đau nhói, cả ngã xuống bất tỉnh.

Kẻ phục kích lập tức tay, nhanh chóng kéo nàng một căn phòng, ném xuống đất.

Nếu lúc đó Tĩnh Bảo còn mở mắt , hẳn thấy nền đá xanh, ngoài nàng , còn một khác đang đó!

A Nghiễn chờ trong gió lạnh đúng một khắc, thấy Thất gia vẫn , bắt đầu sốt ruột.

“Lão Cao, ngươi chờ ở đây, trong xem !”

“Đi .”

Lời dứt, thấy trong kỹ viện đột nhiên một đám cuống cuồng chạy , A Nghiễn vội né sang bên.

“Không xong , bên trong án mạng!”

“Có g.i.ế.c , g.i.ế.c !”

“Mau gọi quan sai đến!”

“Nhìn kìa, quan sai tới !”

A Nghiễn ngẩng đầu , thầm nghĩ: Bọn họ đến thật nhanh.

“Người liên quan, mau rời khỏi đây!”

Quan sai dẫn đầu quát lớn, hiệu một cái, lập tức hai thị vệ áp sát giữ cửa, những còn nhanh chóng xông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-339-ai-da-giet-nguoi.html.]

A Nghiễn thể trong, chỉ đành chờ ngoài, mong Thất gia sớm .

Nào ngờ đợi một lát, bên trong gọi lớn: “Tránh , tránh , đừng chắn ở cửa!”

“Nhìn kìa, bắt hung thủ !”

“Họ !”

“Ai g.i.ế.c ?”

Tiếng bước chân lộn xộn ngày càng gần, A Nghiễn thò đầu .

Ào!

Như thể chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu, A Nghiễn cứng đờ, lạnh buốt. Hắn lập tức lao về phía , nhưng thị vệ cản bằng lưỡi đao sáng loáng.

“Thất gia! Thất gia?!”

Thất gia áp giải, từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm A Nghiễn, đầy vẻ hoang mang.

“Thất gia! Thất gia… Tiền, Tiền công tử!” A Nghiễn sợ đến mức giọng cũng run lên.

Tiền Tam Nhất cũng áp giải, vẻ mặt đau đớn về phía A Nghiễn, ánh mắt cũng mờ mịt chẳng kém gì Thất gia.

“Cái… cái gì đây…”

A Nghiễn trợn trừng mắt, tai và huyết quản đập thình thịch, cả và đầu óc đều rơi trống.

Một lúc , như thể hồn phách về, hét lớn một tiếng, bật nhảy lên: “Xảy chuyện ! Xảy chuyện ! Tìm ai, tìm ai… Tiên sinh! Phải tìm !”

“Lão Cao! Mau tới nhà !”

“Không đúng! Ngươi tới hầu phủ, đến nhà !”

A Nghiễn phóng như bay đến Cố phủ, hỏi gác cổng xong lập tức thấy như ai đập một gậy đầu, Cố Trường Bình rời phủ, chạy tới phủ Trưởng công chúa.

“Phủ Trưởng công chúa xảy chuyện gì?” Hắn hỏi.

“Tiểu nhân dám , gia vội.”

“Còn Cố nhị gia thì ?”

“Cố gia và Tiểu Cố gia đều theo cùng .”

A Nghiễn khổ tả xiết, vội đầu cưỡi ngựa chạy thẳng tới phủ Bắc Định Hầu.

Trong lòng nghĩ, tìm Từ công tử cũng !

Ai ngờ đến phủ họ Từ thì cửa cửa đều khóa kín, gõ mãi cũng chẳng ai mở.

Đang bối rối, thì Tuyết Thanh cưỡi ngựa phóng như bay tới.

“A Nghiễn! A Nghiễn!”

A Nghiễn vội vàng chạy đón: “Sao ngươi đến đây?”

Tuyết Thanh nhảy xuống ngựa, túm lấy vạt áo : “Mau! Mau! Mau! Hầu gia tìm ngươi, theo !”

A Nghiễn cũng nhảy phốc lên ngựa, giục roi lao như gió.

Tới Hầu phủ gia, giật thấy Hầu gia và Lục Biểu thiếu gia chờ cửa nhỏ trong gió lạnh. Sợ quá, lăn từ ngựa xuống, chạy lên: “Hầu gia! Thất gia…”

“Gặp Cố Trường Bình ?”

“Không, đến phủ Trưởng công chúa, Bắc Định Hầu cũng gặp . Tiểu nhân gõ cửa mãi mà chẳng ai mở.”

Nói xong, A Nghiễn liếc thấy khoé miệng Tuyên Bình Hầu co giật dữ dội.

“Cha?”

“Im ngay!”

Tuyên Bình Hầu hiếm khi nổi giận, khiến Lục Hoài Kỳ sợ đến nuốt luôn lời bụng.

Giữa khí im lặng nặng nề, Tuyên Bình Hầu : “Ta nhận tin, A Bảo và con trai Thị lang Binh bộ Tiền Tam Nhất, cưỡng h.i.ế.p và g.i.ế.c một nữ tử trong Nhất Phẩm Đường.”

“Cưỡng… cưỡng hiếp?”

“Cưỡng hiếp?!”

A Nghiễn và Lục Hoài Kỳ kinh hãi hét lên.

“Hiện giờ cả hai áp giải đại lao Hình bộ. Tiền Thị lang phái gửi tin, đang nhờ vả khắp nơi.”

Tuyên Bình Hầu ngừng một chút : “Hình bộ là địa bàn của Vương gia, chuyện dễ xử lý .”

“Ta tìm Cố tiếp!”

“Khoan !”

Tuyên Bình Hầu gọi : “Phủ Trưởng công chúa cũng xảy chuyện, Cố Trường Bình đang phân bất lực…”

“Dù phân bất lực, cũng cứu tiểu Thất nhà ! A Nghiễn, mau!”

Lục Hoài Kỳ nghĩ đến phận của Tiểu Thất, vội vàng nháy mắt hiệu cho A Nghiễn.

Đợi rời , đầu hỏi: “Cha, phủ Trưởng công chúa xảy chuyện gì?”

 

Loading...