Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 34: Quá quyến rũ
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:57
Lượt xem: 267
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Nhị lão gia xong câu , sắc mặt trầm thêm mấy phần.
Lúc còn học, tư chất ông vốn hạn, bỏ chín trâu hai hổ mới thi đậu một suất tiến sĩ loại bét, dựa phủ Tuyên Bình Hầu mà kiếm một chức quan nhỏ trong kinh.
Nay phủ Tuyên Bình Hầu suy tàn, chức quan của ông thăng tiến thêm e là vô cùng khó, cơ bản đến đỉnh .
Ba đứa con trai thì đang cùng lo liệu việc nhà họ Tĩnh, thế nhưng phần lớn gia sản thuộc về đại phòng, chẳng khác nào dệt áo cưới cho khác. Về sẽ đây?
Ông đang nghĩ ngợi thì Triệu thị thở dài một tiếng: “Lão gia vì nghĩ đến Thất gia là con cháu nhà họ Tĩnh, thế nhưng ai nghĩ đến tiền đồ của bên nhị phòng chúng ? Chờ đến ngày Thất gia thi đậu, e rằng hoa hiên cũng tàn mất .”
Nhị lão gia thế, thấy đúng!
Ông nghiến răng : “Ta sẽ thư cho Tam . Họ Lục tuy chịu để đứa nhỏ cửa, nhưng nhà họ Tĩnh xưa nay cái lệ đó, cũng chịu nổi cái nhục .”
Triệu thị vội ngăn : “Đừng vội, tên nhóc khôn ranh như quỷ, chúng gì nó. cái lão gia ở phủ Lâm An …”
Triệu thị nhạt: “Nói chút khó , nhưng cũng chỉ là một kẻ bất tài. Biết chúng thể nhân chuyện mà giở chút mánh khóe, xoay chuyển tình thế? Dù cha con họ cũng là một thể.”
Nhị lão gia , ánh mắt lập tức sáng rực.
Sáng sớm.
Ba hồi chuông báo sáng vang lên, các giám sinh lượt rời giường rửa mặt. Tĩnh Bảo chen giữa đám , nhỏ bé lọt thỏm.
Rửa mặt xong tới nhà ăn dùng bữa sáng.
Lại thêm ba hồi chuông nữa thúc giục giám sinh đến lớp.
“Tĩnh Thất?”
Tĩnh Bảo mới vài bước thì gọi tên . Quay đầu theo giọng , chỉ thấy cách đó vài trượng, Thạch Thuấn đang đeo hộp sách lưng, ánh mắt nàng nửa nửa .
Khoảnh khắc ánh mắt giao , Thạch Thuấn bỗng há miệng, c.ắ.n một miếng lớn quả trong tay, nhai rộp rộp mấy cái, như thể đang nhai đầu nàng.
Khiêu khích?
Khóe môi Tĩnh Bảo cong lên, nở một nụ nhàn nhạt, bèn đầu bước .
Thạch Thuấn bỗng thấy tim đập nhanh hẳn lên.
Hắn chợt phát hiện kẻ mang họ Tĩnh … dung mạo tệ, dáng càng mềm mại uyển chuyển như liễu yếu trong gió, thật động lòng.
Thân thể mà đè thì…
Nghĩ tới đây, Thạch Thuấn lập tức nóng lên, trong lòng khỏi thèm thuồng.
Chuông lớp vang lên.
Sau tấm bình phong một chiếc bàn, bàn đang nghiêm chỉnh, Thẩm Trường Canh. Ánh mắt sắc bén của ông đang thẳng về phía nàng.
Sao ông đến đây?
Với phận của ông, lẽ nên tới dạy lớp sơ đẳng nhất mới !
Tĩnh Bảo vội hành lễ cung kính, Thẩm Trường Canh thậm chí buồn nhấc mí mắt, mặt đổi sắc phất tay một cái, trong bụng nghĩ: tên nhóc việc gì cũng chậm chạp.
Tĩnh Bảo nhớ chuyện hôm qua ông tự đưa thư, bèn hành lễ thêm nữa mới nội đường.
Trên đường, vì tránh mà chậm trễ một chút, nàng đảo mắt quanh, thì lập tức phát hiện trong nội đường chỉ còn trống một chỗ duy nhất.
Bước đến định xuống, thấy cạnh, nàng lập tức ngẩn .
là xui tận tám đời, là !
Cao Triều lạnh lùng liếc nàng một cái, vẻ mặt tràn đầy chán ghét.
Cái vẻ mặt khiến Tĩnh Bảo lập tức hiểu , nàng xui xẻo, mà là chẳng ai dám trêu chọc vị tổ tông sống cả.
Dù cũng là con trai của Trưởng công chúa mà!
Tĩnh Bảo đành gượng , chắp tay hành lễ với tên họ Cao: “Cao công tử, mong chỉ giáo.”
Cao công tử hất mặt sang chỗ khác, hai lỗ mũi hếch lên trời: “Hừ!”
Hắn đây thèm chuyện với đám phàm phu tục tử !
Thứ gì chứ…
Tĩnh Bảo chỉ đành lặng lẽ xuống, lấy bút, nghiên mực và sách vở , lật sách bắt đầu lớn tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-34-qua-quyen-ru.html.]
Có chọc nhẹ vai nàng.
Tĩnh Bảo đầu , thấy Cao Triều đang trợn mắt: “Ngươi im , ồn c.h.ế.t !”
Tĩnh Bảo quyết định lý lẽ với : “Cao công tử, sách thành tiếng. Ngài xem, chỉ …”
“Ta chẳng thấy ai khác, chỉ thấy ngươi.”
“Ngươi cố tình gây sự!”
“ đấy!”
“Ngươi…” Tĩnh Bảo tức đến mức động tay.
“Khụ khụ khụ…”
Chẳng rõ từ lúc nào, Thẩm Trường Canh bước , ho mấy tiếng, cả lớp lập tức im bặt, các giám sinh đều ngẩng đầu .
Ánh mắt Thẩm Trường Canh sáng quắc, quét qua một vòng, đợi chuông báo vang lên mới bắt đầu giảng bài.
Giọng giảng trầm bổng nhịp nhàng, tiết tấu, Tĩnh Bảo chăm chú lắng .
Ai ngờ đang giảng nửa chừng, ông đột nhiên dừng , bắt đầu gọi giám sinh lên thuộc Tứ Thư Ngũ Kinh.
Người đầu tiên gọi chính là Tĩnh Bảo. Cơ sở kiến thức của nàng vững, nàng nghiêm túc thuộc xong, trở về chỗ ánh mắt ngưỡng mộ của .
Bất chợt bên tai tiếng ngáy nhẹ, nàng nghiêng đầu , thấy Cao công tử quang minh chính đại gặp Chu Công.
Tĩnh Bảo vội vàng liếc trộm Thẩm Trường Canh, ánh mắt ông cũng quét tới chỗ , nhưng khi thấy nào đó đang bò bàn, ánh mắt lập tức lờ như chuyện gì.
Sao lờ ?
Thưa , tên họ Cao thuộc bài, giữa ban ngày còn dám ngủ gà ngủ gật, nên dùng thước phạt thật nặng lòng bàn tay ?
Tĩnh Bảo chợt ngổn ngang trăm mối.
Quyền thế… quả là thứ !
Sau bữa trưa, một vị khác đến dạy.
Tĩnh Bảo đang thầm mong sẽ là ai thì bỗng phát hiện cả nội đường yên lặng như tờ, đến khí cũng như đông cứng .
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cố Trường Bình mặc quan phục bước , tự mang theo một khí chất ung dung khó tả, như thể cả Quốc Tử Giám đều chân .
Chẳng ít khi đích giảng dạy ? Sao hôm nay hạ đến đây?
Chẳng lẽ…
Tĩnh Bảo đầu Cao Triều, thấy hai mắt sáng rực phía , nào còn vẻ lười biếng ngái ngủ khi nãy.
Thì , Cố Tế tửu đến đây chỉ để dạy riêng cho Cao công tử?
Đặc quyền … đúng là tận mây xanh!
Cố Trường Bình vén áo xuống, ánh mắt chậm rãi lướt qua .
Nắng xuân ngoài cửa sổ chiếu lên mặt , dịu dàng lãnh đạm. Hắn cúi mắt mở sách, hắng giọng : “Mạnh Tử : ‘Hết lòng là tính ; tính thì Trời . Giữ lòng, dưỡng tính, là để phụng sự Trời. Sống lâu c.h.ế.t yểu cũng đổi chí hướng, tu chờ đợi, là lập mệnh.’ Mọi hãy dựa lời Mạnh Tử, một bài văn tám trăm chữ, trong thời gian một nén hương.”
Nói xong, dậy liếc mắt hiệu cho trợ giáo, xoay rời .
lúc , một làn gió xuân lướt qua cửa sổ, thổi tung vạt áo rộng của , Tĩnh Bảo chợt ngơ ngẩn.
Trong lòng thầm thốt: chỉ bốn chữ "ngọc thụ lâm phong" của đám văn nhân mới thể miêu tả dáng vẻ .
Một nén hương cháy hết.
Cố Trường Bình trở , bàn, yêu cầu mang bài lên để chấm.
Chỉ thấy cầm bút chu sa, lướt nhanh, khoanh sửa vài nét, dùng dăm ba câu chỉ điểm. Qua lời chỉ dạy của , lập tức bừng tỉnh, lượt hành lễ tạ ơn.
Tới lượt Tĩnh Bảo, Cố Trường Bình chẳng bài , mà ngẩng đầu tiên.
Ánh mắt nàng nét đặc biệt, đuôi mắt dài hơn thường một chút, đôi mắt dài quá nhỏ, đuôi mắt vẽ thành một đường cong hết sức tao nhã.
Vì thế, khi nàng mở to mắt , ánh mắt trong veo mang theo chút mê hoặc; lúc cụp mi, lộ vẻ mong manh khiến lòng rung động.
Thật sự quá quyến rũ!
Chân mày Cố Trường Bình giãn nhíu , nhíu giãn…