Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 344: Tướng quân trời sinh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:59
Lượt xem: 191

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ đêm qua đến giờ, mưa xuân cứ tí tách ngừng, ngói cũ sẫm đen, đèn lồng trắng treo cao, cả thành Tứ Cửu chìm trong lạnh tiêu điều.

Trong ngõ nhỏ đầu phố, từ tửu quán đến lâu, cũng đang bàn tán về vụ án mạng của giám sinh Quốc Tử Giám.

Trước cổng Tĩnh phủ, kẻ ló đầu thập thò.

A Man tức giận đến mức sai khóa hết cả cửa , cửa , cửa góc, cửa nhỏ.

Trong nội trạch, Lục thị đầu quấn khăn che trán, đôi mắt đầy tia máu, gầy thấy rõ. Hai chị em Tĩnh Nhược Tố và Tĩnh Nhược Tụ đang hầu hạ bên giường.

Tĩnh Nhược Tụ nghẹn ngào: “Thật sự còn cách nào khác, thế của A Bảo , vẫn hơn là để mất mạng.”

“Cũng là một cách!” Tĩnh Nhược Tố lên tiếng phụ họa.

“Không !”

Lục thị đập mạnh tay lên giường, mặt đỏ bừng vì tức giận: “Nói , chỉ con bé, cả đại phòng chúng cũng xong đời. Ta thà bỏ nó còn hơn!”

Hai chị em , ai một lời, cả gian phòng chìm trong im lặng.

Trong phủ Tuyên Bình hầu cũng yên ắng đến đáng sợ, bọn nha bưng bước rón rén, chỉ sợ chọc giận Lục Hoài Kỳ đang như dã thú nhốt, vòng vòng trong phòng.

Lòng Lục Hoài Kỳ lúc rối như tơ vò.

Chuyện chỉ một cách giúp Tiểu Thất thoát : phơi bày thế nàng.

Sau khi thì ?

Đó là tội khi quân!

Không thể ! Không thể! Phải nghĩ cách khác!

“A Nghiễn!”

Cố Trường Bình cầm một quân cờ trắng lên: “Chuyện ngươi điều tra , kể hết cho .”

A Nghiễn xoa xoa đôi tay lạnh cóng: “Bẩm , hôm qua tiểu nhân cẩn thận kiểm tra, Quách Kiều Nhi vết thương, lớn , nhỏ , mới , cũ !”

“Có thể gây c.h.ế.t ?”

“Đều là thương ngoài da.”

“Vậy thể thấy nàng lúc sống thường xuyên đ.á.n.h đập, chẳng ngày nào yên .” Cố Trường Bình : “Vết thương chí mạng ở ?”

A Nghiễn đỏ mặt trả lời: “Chỗ giữ t.h.i t.h.ể của Hình bộ canh phòng nghiêm ngặt, tiểu nhân chỉ kịp thoáng qua, hai chỗ một là cổ, một là hạ thể. Cổ vết siết, hạ thể vết máu.”

“Quả là giống với hiện trường cưỡng bức g.i.ế.c .”

Cố Trường Bình trầm ngâm trong mắt: “Còn gì nữa?”

“Theo lời dặn của , tiểu nhân chú ý móng tay của nàng . Trong kẽ móng đúng là máu, còn dính cả chút thịt da. Ngoài thì phát hiện gì thêm.”

“Mấy ngón tay ?”

“Trừ hai ngón cái, tám ngón còn đều !”

“Tốt lắm!”

Cố Trường Bình hất tay quét sạch bàn cờ: “Chứng tỏ cô nương đó vùng vẫy dữ dội khi c.h.ế.t, m.á.u và da thịt trong kẽ móng thể là của hung thủ. Ta đến ngục gặp , Tĩnh Thất và Tiền Tam Nhất, áo quần nguyên vẹn, cổ và mu bàn tay cũng vết cào.”

“Vậy… gia của hy vọng !” Mắt A Nghiễn sáng lên.

Cố Trường Bình đáp.

Hy vọng trong mắt A Nghiễn chùng xuống: “Lẽ nào… tìm hung thủ thực sự mới ?”

“Không cần.”

Ánh mắt Cố Trường Bình d.a.o động chốc lát, hít sâu một : “Ngươi với Tuyên Bình Hầu gia và Tiền thị lang, dù dùng cách gì, đổ tiền cũng , giả cũng , ngày mai, khắp phố xá, tửu lâu, quán… đồng loạt bàn rằng đây là một vụ án oan! Hai vị giám sinh vô tội!”

“Chuyện …”

“Hoặc cũng thể tìm Lục thiếu gia, đầu óc nhanh nhạy, mưu nhiều kế lắm, chuyện giao cho hợp!”

“Vâng!”

A Nghiễn , bước ngoài như gió lướt.

Cố Trường Bình gỡ thanh trường kiếm tường xuống, ném cho Cố Dịch: “Canh ba đêm nay, đ.á.n.h ngất chưởng qũy Nhất Phẩm Đường, mang về đây cho !”

“Rõ!”

Thấy duy nhất giao nhiệm vụ, Tề Lâm vội : “Gia, cần gì?”

“Ngươi đến phủ Định Bắc hầu, cứ …”

“Gia, Từ công tử đến !” Cố Dịch bẩm báo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-344-tuong-quan-troi-sinh.html.]

Cố Trường Bình vỗ vai Tề Lâm: “Thôi khỏi, đến .”

Từ Thanh Sơn giũ mưa chiếc ô, để ô mái hiên bước thư phòng.

“Nhà chút việc, tối qua thể thoát .”

Y nhận lấy tách Tề Lâm đưa, : “Tiên sinh, giờ cần gì?”

Cố Trường Bình đáp mà hỏi : “Cha ngươi thương thế nào?”

“Trúng tên ngay ngực, cách tim chỉ ba tấc.”

“Mẹ thì ?”

“Không cả.”

“Trong cung chỉ dụ ?”

“Tổ phụ triệu cung từ sáng sớm, giờ còn về. Ta ở phủ yên nên đến xem thử… cách nào rửa oan cho bọn họ ?”

“Chuyện đến lượt ngươi lo.”

Cố Trường Bình nghiêng gương mặt y: “Về , chuẩn tiếp nhận binh quyền từ cha ngươi, chuyện ở kinh thành, sẽ xử lý.”

Tách trong tay Từ Thanh Sơn suýt nữa rơi xuống: “Tiên sinh… đoán ?”

“Ừ.”

Đại Tần trọng văn khinh võ, an nhàn quá lâu, tướng tài thể cử nơi tiền tuyến đếm hết năm ngón tay; mà quân đội Từ gia là do Định Bắc hầu một tay gây dựng, họ Từ là linh hồn của đội thiết kỵ .

Trong đám hậu bối, ngoài Từ Thanh Sơn , ai thể gánh nổi trọng trách.

Cố Trường Bình đan hai tay : “Có mấy lời tâm huyết, với ngươi.”

“Xin chỉ dạy.”

“Làm chủ soái một phương, sự dẻo dai trải qua trăm rèn nghìn đúc, và ý chí vững như bàn thạch, cả hai điều đó, ngươi đều còn thiếu.”

Từ Thanh Sơn cúi đầu gì.

ngươi một điểm .”

“Là gì?” Từ Thanh Sơn ngẩng đầu.

“Sự bền bỉ đạt mục đích thì bỏ cuộc.”

Cố Trường Bình thở dài: “Nếu ngươi đem bản lĩnh theo đuổi nam tử dùng để chỉ huy binh lính, chắc chắn ngươi sẽ vượt cả cha ngươi.”

Từ Thanh Sơn c.ắ.n môi: “Tiên sinh… chứ? ?”

Khi nhận thư cha gửi về, suốt một đêm y chợp mắt, trong đầu cứ hiện mãi hình ảnh cha trúng tên ngay tim.

Y lớn lên bên cha, mấy năm trời mới gặp cha một .

Khi còn nhỏ, ánh mắt y cha đầy kính sợ, quá cao, quá to, quanh như toát sát khí ngút trời từ chiến trường m.á.u lửa, chỉ một ánh khiến khiếp đảm.

Về , cha y còn sợ nữa mà chỉ chỉ còn kính trọng, y thể đấu với ông mấy chục chiêu.

Sau , y cao hơn cha nửa cái đầu, tóc ông bạc dần…

Lúc đó, y chỉ còn lo lắng mà thôi.

vượt cha, nghĩa là đ.á.n.h trận.

Y sợ!

Sợ từ từ tận đáy lòng!

“Ngươi là tướng quân trời sinh.” Cố Trường Bình vỗ vai y: “Trong ngươi là dòng m.á.u của họ Từ, họ Từ là tướng quân trời sinh, ngươi cũng , đừng sợ!”

Từ Thanh Sơn bật dậy, quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái vang dội Cố Trường Bình: “Tiên sinh, nhất định sẽ cố gắng!”

Cố Trường Bình đỡ y dậy: “Nếu thời gian, sẽ tiễn ngươi lên đường.”

“Ta chờ đến!”

Từ Thanh Sơn thoải mái, lấy trong n.g.ự.c một phong thư: “Xin chuyển cho ‘tên ẻo lả’ giúp , tiện thể nhắn rằng: Ngày nếu đỗ trạng nguyên, hãy uống thêm một chén!”

“Ngươi lo cho nàng…” Từ Thanh Sơn lắc đầu: “Có ở đây, chẳng lo cho ai cả, kể cả Cao Triều.”

“Tại ?”

“Vì !”

Từ Thanh Sơn bung ô rời , Cố Trường Bình lặng theo bóng lưng hồi lâu.

“Gia?” Tề Lâm hạ thấp giọng: “Từ công tử thành sói đầu đàn , đến một ngày sang c.ắ.n ngược gia. Sao gia mấy lời cổ vũ ? Giữ kinh thành chẳng hơn ?”

 

Loading...