Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 346: Học trò quỳ cầu xin

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:01
Lượt xem: 178

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Hoài Kỳ run lên hai cái, mà thực sự đưa ngang con d.a.o .

Ánh mắt Cố Trường Bình độc ác: “Hứa Thành Long, ngươi hãy từng chữ một những gì , điểm chỉ xác nhận, thề độc: nếu lời là giả, họ Hứa các ngươi trời tru đất diệt, đời đời kiếp kiếp đọa mười tám tầng địa ngục!"

Hứa Thành Long con d.a.o sáng loáng kề cổ, nào dám theo.

Sau khi điểm chỉ xong, Cố Trường Bình đưa tờ giấy cho Lục Hoài Kỳ: “Dù tốn tiền, nhưng bằng chứng thì vẫn phục lòng . Có tờ ... ngươi thể một nửa công việc ."

Lục Hoài Kỳ nhận lấy, liếc Cố Trường Bình, rốt cuộc cũng rõ một sự thật đẫm máu...

Người đến cả thịt cũng dám gọt, quả là kẻ tàn nhẫn.

Sáng sớm hôm , trời vẫn mưa rả rích.

Trà quán, tửu lâu đầu phố rôm rả từ sớm.

“Các ? nàng kỹ nữ ở Nhất Phẩm Đường hai tên giám sinh đó g.i.ế.c c.h.ế.t !"

“Không thể nào? Hung thủ bắt mà, đổi nữa?"

“Lão Lý, đừng đ.á.n.h trống lảng, mau kể xem nào!"

“Nghe vu oan giá họa!"

“Lão Lý, đúng đấy? Nói chuyện bằng chứng, đừng ăn bừa bãi!"

“Phải đấy, đấy!"

“Hừ, lão Lý bao giờ sai ? Nói cho các ngươi nhé, chính ông chủ Nhất Phẩm Đường đích thú nhận là do giở trò quỷ!"

“Nói như thật ."

“Không tin cũng tin. Con gái di nương bên nhà vợ của ông thứ hai nhà việc trong phủ Tuyên Bình hầu, tin từ chỗ nàng đấy!"

“Mau kìa… xe ngựa Lục gia!"

“Con đường dẫn thẳng đến Hình bộ, chẳng lẽ thiếu gia Lục thị định mặt biểu đòi công đạo?"

“…Các vị, một chuyện hiểu."

“Chuyện gì?"

“Đang yên đang lành, ai hại hai vị giám sinh ? Lão Lý, ông xem!"

“Không thể , thể !"

“Nói mà!"

“Phải đấy, đừng nửa chừng!”

“Ta , các ngươi truyền ngoài nhé."

“Yên tâm , mau, mau!"

“Các ngươi nghĩ xem, hai vị giám sinh đó bái sư trướng ai?"

“Là Cố Trường Bình, cựu Tế tửu!"

“Cố Trường Bình cách chức vì chuyện gì?"

“Vì Phác Chân Nhân... còn nữa... đắc tội với phủ Vương Quốc công!"

Vừa đến bốn chữ “phủ Vương Quốc công”, xung quanh lập tức lặng như tờ, rơi kim cũng thấy!

Một lúc , thở dài một tiếng: “Chẳng trách hai đó nhốt trong đại lao của Hình bộ!"

“Đi, đến Hình bộ xem !"

“Nhanh hóng chuyện nào!"

Mọi ào ào kéo , chỉ còn lão Lý nhàn nhã uống một ngụm : “Ông chủ, tiền để đây nhé!"

“Lão Lỹ, ông hóng chuyện?" Lý lão đầu hừ hừ xoay .

Xem cái gì, còn đến chỗ tiểu gia Tuyết Thanh nhận thưởng!

“Đại nhân! Đại nhân!" Một nha sai lăn bò lao : “Bên ngoài nha môn… đầy máu, lão gia mau xem!"

Trương Trường Thọ ném cuốn sách tay, vội vàng chạy ngoài.

Chỉ thấy tay trói, trong bao tải, rên rỉ t.h.ả.m thiết từng tiếng.

“Hắn là ai?" Trương Trường Thọ hỏi.

“Ông chủ Nhất Phẩm Đường, Hứa Thành Long."

Cố Trường Bình che ô bước tới, nét mặt lạnh lùng hơn ngày thường vài phần.

“Hứa Thành Long khai, đưa một nghìn lượng bạc, bảo lừa Tĩnh Văn Nhược và Tiền Tam Nhất đến Nhất Phẩm Đường, đ.á.n.h ngất họ. Một nghìn lượng bạc đây, là tang vật."

Trương Trường Thọ hỏi: “Vậy nên…"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-346-hoc-tro-quy-cau-xin.html.]

“Vậy nên Quách Kiều Nhi do hai g.i.ế.c, xin Trương đại nhân thả !"

“Thả !" Thiếu gia Lục thị hai tay chống hông, thắt lưng đeo trường kiếm, oai phong lẫm liệt.

Trương Trường Thọ thấy tình hình, sắc mặt lập tức biến đổi.

Toàn Hình bộ đều rõ, Quách Kiều Nhi căn bản thể hai g.i.ế.c. Đêm hôm thẩm vấn chỉ là bộ tịch, chiếu lệ theo thủ tục mà thôi.

Vương Thượng thư thẳng: “Nhốt , đ.á.n.h mắng, cơm ngon canh ngọt, nhốt đến mùng mười tháng hai, thả."

Trương Trường Thọ lập tức hiểu, rõ ràng là cho hai tham gia kỳ thi mùa xuân!

Người ở mái hiên, chẳng thể cúi đầu. Chức quan bé tẹo như dám đắc tội, đành phối hợp giả.

Hắn đoán Lục gia, Tiền gia sẽ gây chuyện, nhưng gây thì ?

Miệng chứng cứ!

Hình bộ xử án thời gian, kéo vài ngày là hợp lý hợp pháp.

Nào ngờ trong thời gian ngắn ngủi như , Cố Trường Bình ép chưởng quỹ Nhất Phẩm Đường khai , còn dám chạy đến tận phủ đòi .

Làm bây giờ?

“Cố Trường Bình, chuyện ngươi dùng hình hợp luật Đại Tần , chỉ riêng chuyện thả , thể do một dân thường như ngươi quyết định."

Hắn hát mặt đen, bèn lật sang mặt trắng: “Hình bộ lập án quy củ riêng, chúng đổ oan cho , cũng tha kẻ . Ngươi về chờ , việc sẽ điều tra rõ ràng."

Cố Trường Bình lặng lẽ : “Vậy tức là, Trương đại nhân định thả ?"

Trương Trường Thọ c.ắ.n răng: “Án rõ, tất nhiên thể thả!"

“Cho dù Tĩnh Văn Nhược và Tiền Tam Nhất oan?"

Trương Trường Thọ nghẹn lời.

“Rất !"

Cố Trường Bình nở nụ với , che ô rời . Khi xuyên qua đám đông, thở dài: “Giám sinh Quốc Tử Giám hãm hại công khai, thiên hạ … loạn !"

Lời lớn, nhưng rơi tai từng một cách rõ ràng.

Dân chúng nghĩ đến những hành vi hống hách của nhà họ Vương, ai nấy nghiến răng nghiến lợi căm phẫn.

Ngay lúc , vị "hảo hán" nào trong đám đông vì phẫn nộ, nhặt một cọng rau thối ném thẳng trán Trương Trường Thọ, còn hét: “Cẩu quan, thả !"

Trương Trường Thọ tức đến nổ phổi, vội vàng lui nha môn.

Cả ngày hôm đó, thứ trong đầu cứ hiện lên là cọng rau đập trúng trán, mà là nụ của Cố Trường Bình.

Luôn cảm thấy… trong nụ đó, điều gì đó.

Có gì ư?

Hắn đoán !

Lo lắng sợ hãi cả ngày, đến lúc lên giường vẫn sóng gió gì, những hai trong ngục ngoan ngoãn, mấy phủ cũng động tĩnh.

Chắc là tay thể vặn chân, bèn cam chịu phận!

Trương Trường Thọ tiểu hầu hạ, uống hai chén rượu giải sầu, hứng khởi ôm nàng vui vẻ một trận. Vừa cởi áo, thì ngoài cửa quản gia lớn tiếng kêu:

“Lão gia! Lão gia! Không ! Hình bộ báo tin, bộ các tiến sĩ và giám sinh Quốc Tử Giám đang tuyệt thực quỳ cửa Ngự sử đài!"

“C-cái gì?"

Trương Trường Thọ sợ đến lăn khỏi tiểu , hoảng loạn kêu: “Mau! Mau chuẩn ngựa!"

Mưa xuân rơi suốt một ngày một đêm.

Lúc càng lớn hơn, mưa như trút nước.

Trương Trường Thọ vội vã xuống ngựa, ngẩng đầu thấy một biển đen nghịt, dẫn đầu là Tế tửu Thẩm Trường Canh.

Hắn lao đến mặt Thẩm Trường Canh, giận dữ: “Thẩm đại nhân, ngài định gì?"

Thẩm Trường Canh gạt nước mưa mặt: “Giám sinh Quốc Tử Giám oan ngục, dẫn theo hai nghìn học trò của Quốc Tử Giám quỳ cầu, mong Hình bộ thả !"

“Trương đại nhân, xin hãy thả !"

Thả ?

Thả cái rắm !

Trương Trường Thọ tức đến sôi máu, quát lớn: “Người ! Mau báo cho Thượng thư đại nhân, mời ngài quyết định!"

Chưa đến các tiến sĩ, chỉ riêng giám sinh Quốc Tử Giám, ai nấy đều là nhân tài tương lai của triều đình, thể dẫn dắt dư luận sĩ tử khắp nơi, cục diện nóng bỏng như thế , ai dám động ?

Đụng là c.h.ế.t chắc!

 

Loading...