Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 347: Một vở kịch hay

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:02
Lượt xem: 208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Vương Quốc công, đèn đuốc sáng trưng.

“Cha! Cha! Xảy chuyện , chuyện lớn !”

Mí mắt Vương Quốc công giật mạnh.

Vương Uyên xông thẳng thư phòng: “Thầy trò Quốc Tử Giám tuyệt thực quỳ gối, yêu cầu Hình bộ vô điều kiện thả Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất! Chuyện lớn quá , trong cung chắc cũng tin. Cha, mau quyết định !”

Vương Quốc công nhạt: “Một đám thư sinh yếu ớt, thể nên trò trống gì? Người !”

“Cha!” Vương Uyên sợ đến hét toáng lên.

“Điều động thị vệ Hình bộ, nha dịch phủ Thuận Thiên, đêm nay nhất định giải tán bọn họ cho !”

Da đầu Vương Uyên như nổ tung: “Cha! Đó là Quốc Tử Giám mà...”

“Sợ gì chứ!” Vương Quốc công đập mạnh lên bàn: “Bọn thư sinh bây giờ đúng là cần dạy dỗ ! Đem đao kiếm dựng ngay mặt, đảm bảo chúng sợ, lập tức ngoan ngoãn cút về hết!”

Vương Quốc công tính sai .

Đao kiếm dí thẳng ngực, mà chẳng ai lùi bước.

Các giám sinh dập đầu đồng thanh gọi lớn: “Ngoại thích lộng quyền, coi rẻ sinh mạng, gian thần hại đất nước, dân chúng phẫn nộ khó nguôi!”

Ngọn lửa , thiêu thẳng đến Vương Quốc công. Phủ doãn Thuận Thiên Phùng Chương sợ đến nỗi hai chân run bần bật.

Không xong !

Phải dâng sớ từ quan thôi!

Thêm vài như nữa, ông sống nổi mất!

Hình bộ cũng bó tay, nếu thật sự dùng đao kiếm đ.á.n.h thì dám; mà bỏ mặc quản, lỡ truy cứu trách nhiệm thì mất đầu như chơi.

Phải bây giờ!

Ở một góc khuất.

Cố Trường Bình cầm ô, im lặng.

Lục Hoài Kỳ ngay phía , tim đập thình thịch: “Cố Trường Bình, Thẩm Trường Canh thế nào thuyết phục mấy vị tiến sĩ và giám sinh ?”

“Không cần thuyết phục. Môi hở răng lạnh.”

“Chuyện ầm ĩ quá , kết cục… sẽ đây?”

“Ngươi sợ ?”

“Vì Tiểu Thất, sợ là gì!” Lục Hoài Kỳ nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Ta chỉ lo… trong cung , rốt cuộc sẽ giúp chúng , giúp phủ Quốc công!”

“Chỉ là một ván cược thôi!”

Ngực Lục Hoài Kỳ phập phồng dữ dội, thì ngay cả cũng chắc thắng !

“Nhỡ … thua cược thì ?”

Lục Hoài Kỳ kẻ từng thấy máu, nhưng cảnh tượng căng như dây đàn thế , cả đời mới gặp đầu.

“Đã cược thì chấp nhận thua.”

Cố Trường Bình bình thản buông mấy chữ, ngẩng đầu xa: “Nếu đoán sai, lát nữa Cẩm y vệ sẽ đến, cấm quân cũng sẽ đến!”

Trời đất ơi!

Đó là hai đội quân duy nhất trong thành chịu sự điều khiển trực tiếp của hoàng thượng!

Cổ họng Lục Hoài Kỳ bỗng nghẹn .

Cẩm y vệ trong áo giáp sắt đội mưa kéo đến, đầu là Thịnh Vọng.

Hắn ô quan sát một hồi, cầm roi ngựa bước đến mặt Thẩm Trường Canh: “Tế tửu đại nhân, ngài định ?”

Thẩm Trường Canh cúi đầu , như lão tăng nhập định.

“Mẹ kiếp!” Thịnh Vọng quất roi đ.á.n.h “bốp bốp” dọa dẫm: “Rượu mời uống, đòi uống rượu phạt! Người , kéo hết cho !”

“Ai dám!”

Tịch Thái An run rẩy bò dậy khỏi mặt đất, Uông Tần Sinh sợ đến nỗi vội vàng chạy tới đỡ.

Tịch Thái An vững, đẩy Uông Tần Sinh , trừng mắt quát lớn: “Văn nhân c.h.ế.t vì can gián, võ tướng c.h.ế.t vì chiến đấu. Ngoại thích chuyên quyền, lộng hành triều chính, đến cả giám sinh của Quốc Tử Giám mà cũng dám vu khống. Ai cho bọn họ lá gan lớn như ? Hôm nay là bịa đặt với mấy giám sinh vô danh, ngày mai thì ? Phải chăng sẽ hãm hại cả trung thần?”

“Phải chăng sẽ hãm hại cả trung thần?”

Uông Tần Sinh run lẩy bẩy hét theo, lập tức trốn lưng Tịch Thái An.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-347-mot-vo-kich-hay.html.]

Tịch Thái An ngửa mặt than dài: “Hoàng thượng ơi… chớ để mê hoặc, hồ đồ bậy. Tiên đế giao giang sơn cho , chẳng lẽ để nó đổ nát tay đám ngoại thích !”

“Tịch lão quyết lui?”

“Không lui!”

Tịch Thái An ưỡn ngực, khí thế như trút non sông: “Hôm nay thầy trò Quốc Tử Giám nguyện lấy m.á.u tuyên thệ, c.h.ế.t để tỏ rõ lòng trung!”

“Vậy thì để thành cho ông!”

Thịnh Vọng vung roi quất thẳng lên Tịch Thái An.

Uông Tần Sinh trợn trừng mắt hét lớn: “Đánh ! Cẩm y vệ đ.á.n.h ! Huynh , liều mạng với chúng thôi!”

Tịch Thái An là cây đại thụ trong Quốc Tử Giám, giám sinh thấy ông đ.á.n.h thì lập tức hỗn loạn, ai nấy đều lao lên liều c.h.ế.t.

Thịnh Vọng ép lùi liên tục: “Người ! Bắt hết cho ! Tất cả đều bắt !”

“Không ai động đậy!”

Tiếng quát lớn vang lên, thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành sải bước tiến .

Đi ngang qua Thịnh Vọng, : “Đám học trò đều là vận mệnh quốc gia, thiếu một cũng chẳng ai gánh nổi hậu quả, thể manh động!”

Thịnh Vọng gằn: “Quách đại nhân, Cẩm y vệ chúng cũng kẻ lỗ mãng manh động. bọn họ dùng cái c.h.ế.t để ép hoàng thượng, Cẩm y vệ là ch.ó của hoàng thượng, chủ nhân thương, ch.ó chẳng lẽ xông lên cắn?”

Quách Trường Thành lau nước mưa mặt: “Lui xuống ! Phụng mệnh hoàng thượng, nơi do cấm quân tiếp quản!”

“Vậy phiền Quách đại nhân !”

Thịnh Vọng bất mãn vung tay: “Cẩm y vệ, rút!”

Lệnh ban , mấy trăm Cẩm y vệ lập tức rút sạch.

Thịnh Vọng lặng lẽ tản đám tùy tùng , trượt chân bước một chỗ tối.

Chui trong ô, cơn mưa xối xả bên ngoài, thấp giọng hỏi: “Thế nào? Vừa diễn ?”

Cố Trường Bình nghiêng ô về phía : “Hát, , diễn, đ.á.n.h đều trọn vẹn cả!”

“Chính cũng thấy !”

Thịnh Vọng buông tay khỏi chuôi đao, thở dài: “ là một vở kịch !”

Sau lưng, Lục Hoài Kỳ sững sờ đến mức há hốc mồm.

Cái roi đ.á.n.h Tịch Thái An là giả ?

Họ bộ tịch trấn áp giám sinh, hóa ép long ỷ quyết định?

Lục Hoài Kỳ Cố Trường Bình, Thịnh lão đại, cuối cùng ánh mắt vẫn rơi về phía Cố Trường Bình.

Người , trở tay hóa mây, lật tay thành mưa, cả Quốc Tử Giám lẫn Cẩm y vệ đều trong bàn tay . Nếu thật lòng với Tiểu Thất…

Mình cơ hội!

“Lục thiếu gia!”

“Hử?”

Cố Trường Bình nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ hồn nhiên thuần khiết: “Giờ cấm quân đến , trong cung chắc quyết định. Ngươi giúp xem thêm một lát, một bước.”

“Ngươi ?”

Cố Trường Bình mỉm với : “Đi tiễn một , đón một .”

Đình Phong Ba đúng là nơi tiễn biệt và hội ngộ tuyệt vời.

Trong đình ba : Cố Trường Bình, Từ Thanh Sơn, và một trèo tường trốn khỏi phủ Trưởng công chúa, Cao Triều.

Tề Lâm đặt chén rượu xuống, Cố Trường Bình tự tay rót đầy, nâng chén : “Đường xa núi cao, bảo trọng; đao kiếm vô tình, cẩn thận!”

“Tiên sinh cũng bảo trọng!”

Từ Thanh Sơn uống cạn một : “Nghe Quốc Tử Giám đang ở Hình bộ?”

“Ừ.”

“Ta chẳng thể tham gia , thật là một nỗi tiếc nuối đời !”

Cố Trường Bình chỉ , rót thêm cho . Lần đến lượt Cao Triều nâng chén.

“Thanh Sơn, nhiều lời, tất cả đều trong chén rượu!”

“Huynh !”

Từ Thanh Sơn uống cạn, chắp tay từ biệt hai cùng mười tám thị vệ khuất dần trong màn mưa mịt mù.

Cao Triều về phía xa, : “Cố Trường Bình, vì nàng mà đến cả Quốc Tử Giám ngươi cũng khuấy động , đúng là yêu nàng !”

 

Loading...