Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 354: Kẻ không phận sự

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:35
Lượt xem: 185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo lôi dậy khỏi giường, lôi nàng là A Man.

A Man mặt mày hoảng hốt, lắp bắp: “Thất, Thất gia… cái đó… tiên, đến , mượn… mượn…”

“Tại ngươi lắp bắp thế?” Tĩnh Bảo ngái ngủ hỏi: “Muốn mượn cái gì cơ?”

“Mượn nhà tắm!”

“Ai mượn?”

“Cố !”

“Cái gì?!”

Tĩnh Bảo lập tức giật tỉnh táo, nhảy bật khỏi giường: “Người ?!”

“Ở trong viện nhà đó!”

Tĩnh Bảo vội vàng bước xuống giường, chạm đất n.g.ự.c nhấp nhô vài cái, mới nhận tấm vải trắng n.g.ự.c vẫn quấn lên, dám kêu to, chỉ tay về phía tấm vải trắng treo giá áo, cuống cuồng la: “Mau, mau, mau!”

Chủ tớ hai luống cuống tay chân quấn vải, mặc áo quần, chạy ào viện…

Chỉ một cái liếc mắt, Tĩnh Bảo lập tức sững .

Trước mặt nàng, Cố Trường Bình ướt sũng, tóc vẫn còn nhỏ nước. Tiếp xuống là đường nét khuôn mặt đẽ nhất của , khác hẳn với vẻ thâm sâu thường ngày, giờ đây thoáng chút tiêu điều, mệt mỏi.

Chưa kịp suy nghĩ, Tĩnh Bảo buột miệng: “A Man, mau chuẩn nước nóng, để tắm! Tiên, , lạnh ?”

“Lạnh!” Cố Trường Bình đáp.

Tiên sinh lạnh!

Vậy thì…

Tĩnh Bảo cởi áo choàng xuống, kiễng chân khoác lên cho : “Sao để mưa dầm thế ?”

Cố Trường Bình kéo chặt áo choàng , trả lời chẳng ăn nhập gì: “Ngâm xong, thể ăn một bát mì chay ở Lầu Ngoại Lâu ?”

“A Nghiễn, A Nghiễn!” Tĩnh Bảo hét toáng lên: “Mau mời Tạ Bá tới đây!”

“Giữa đêm hôm khuya khoắt thế , Tạ…”

A Nghiễn gãi đầu Thất gia, bèn ánh mắt giận dữ của nàng quét tới: “Nhìn cái gì? Gọi nổi ngươi nữa ? Ngươi là chủ, là chủ? Còn mau !”

“Ta…”

A Nghiễn nghiến răng, đành lao màn đêm.

Ra khỏi viện, thấy đang ở phía , bước nhanh đuổi kịp, ghé sát nhỏ: “Hỏng !”

Quả thật là hỏng !

A Man nặng nề thở dài trong lòng.

Đâu nào nửa đêm chạy đến viện học trò để tắm chứ?

Tắm chỉ là cái cớ, ve vãn mới là thật, ?

Xem , quả thực động lòng với Thất gia .

như thế !

Một ngày , suốt đời cha…

A Man đầu liên tục, thầm nghĩ: Giờ chỉ thể trông chờ chủ tử nhà chút bản lĩnh thôi!

Chủ tử nhà nàng bản lĩnh!

Bóng dáng đàn ông in rèm, ừ… dáng thật thẳng tắp, m.ô.n.g cũng cong, vai rộng eo gọn chân dài, cả như một sợi dây cung căng cứng.

Mặt , hình còn chuẩn thế chứ!

là đòi mạng mà!

Tĩnh Bảo nhất thời dời mắt nổi, tim đập loạn thình thịch.

“Thất gia!”

A Man vén rèm bước , kéo tay áo Tĩnh Bảo, nhỏ giọng: “Chúng ngoài , để Tề Lâm hầu hạ!”

“Được!”

“Không cần Tề Lâm, để Tĩnh Văn Nhược ở , kẻ phận sự lui .”

A Man chỉ mũi : “…Ta là kẻ phận sự ?”

“Thất gia, áo quần của ướt cả , đúng lúc Biểu thiếu gia còn để mấy bộ đồ trong phủ, nô tỳ lấy về cho !”

A Man nháy mắt với Tĩnh Bảo một cái.

Gia , , lời hàm ý đó!

Lôi biểu thiếu gia để quan hệ giữa hai tệ, tiện thể nhắc đừng chen . Hơn nữa tự tay lấy đồ thì lát còn lý do , thể ngăn manh động với chủ tử!

Tĩnh Bảo gương mặt đầy vẻ “Gia , chiếc áo bông nhỏ chu đáo ?” của A Man, trong lòng thầm nghĩ: nếu tay cây nến, nàng nhất định đốt cháy luôn cái áo bông nhỏ tại chỗ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-354-ke-khong-phan-su.html.]

Áo quần lấy về , ai mang đây?

A Man nhanh chóng về, thấy trong rèm ngoài rèm cả hai đều yên , nàng mới yên tâm hẳn.

Đưa đồ cho Thất gia, A Man chỉ tay ngoài, thì thầm: “Họ trèo tường đấy!”

Gia , ngẫm nghĩ , ngẫm kỹ càng , trong mấy vở kịch, ai nửa đêm trèo tường đều là hạng háo sắc đó!

Nói xong, nàng xoay bỏ .

Nhân lúc còn đang ngâm , nàng qua chỗ Tề Lâm mà thổi gió cho một trận, đạo lý lớn giảng , thì giảng bốn chữ “lễ nghĩa liêm sỉ”, thế nào !

Tĩnh Bảo bộ đồ trong tay, liếc rèm lưng, vẻ mặt đau khổ như táo bón.

“Tĩnh Tiểu Thất!”

Người trong rèm gọi nàng, Tĩnh Bảo vội trả lời: “Tiên sinh, gì cần ?”

Không tiếng trả lời.

Chờ một lát, Tĩnh Bảo cảm giác hình như Cố Trường Bình trong thùng nước đổi tư thế, : “Ngươi đây!”

Tim Tĩnh Bảo thắt , run giọng: “Tiên sinh là thánh thể, học trò dám mạo phạm!”

“Vừa , ngươi mạo phạm còn ít chắc?”

Tĩnh Bảo sốt ruột giậm chân, hận thể chui xuống đất, rõ ràng lưng , ? Chẳng lẽ gáy cũng mọc mắt?

Liệu cho rằng giống đám Vương Uyên ?

“Ta bảo ngươi đem áo quần !”

“Dạ!”

Tĩnh Bảo c.ắ.n răng, nhấc chân bước , mắt dám liếc lung tung, thẳng về phía giá áo, nơi đồ đạc quen thuộc, nàng nhắm mắt cũng tìm .

“Tĩnh Tiểu Thất.”

Cố Trường Bình chống tay lên thành thùng, lộ bờ vai rộng rãi: “Nếu một ngày nào đó, và năm các ngươi ở hai bên chiến tuyến, ngươi sẽ thế nào?”

Một tiếng "ầm" vang lên trong đầu Tĩnh Bảo, choáng váng.

Ý gì đây?

“Ngươi sẽ cầm đao, g.i.ế.c chứ?”

Tĩnh Bảo lập tức đầu , thấy Cố Trường Bình đang ngẩng lên , ánh nến xuyên qua làn nước chiếu lên mặt , khiến gương mặt sâu thẳm tuấn.

“Không!” nàng đáp.

“Cho dù g.i.ế.c phóng hỏa, cướp của g.i.ế.c , thậm chí tạo phản, diệt trời phá đất?”

Chân mày Tĩnh Bảo giật giật ngừng, nịnh: “Ngài là , cứ thích bắt nạt một thư sinh ôn hòa yếu đuối như ?”

Câu , nàng trả lời thế nào đây?

“Ra ngoài !”

Cố Trường Bình chau mày lộ vẻ mỏi mệt, lơ đễnh thêm một câu: “Vừa đùa thôi.”

“Vậy… để áo quần ở đây!”

Tĩnh Bảo cúi đầu, vội vã rời khỏi nhà tắm, cầm chén lên uống cạn, xong thì thì thầm: “Cố Trường Bình, thật sự chỉ đang đùa ?”

Nhà bếp.

Tề Lâm nhóm lửa, A Man nấu nướng. Không bao lâu, một bát cơm rang dầu thơm nức lò.

Tề Lâm đói gần c.h.ế.t, đang ăn như hổ đói thì thấy A Man xuống mặt, đẩy chén tới.

“Cảm ơn A Man cô nương!” Tề Lâm nhận lấy, định uống.

“Khách sáo gì chứ!” A Man tít mắt: “Hỏi chút chuyện, gia nhà ngươi còn cưới vợ ?”

“Phụt!”

Trà tới miệng phun thẳng , vài giọt còn b.ắ.n lên mặt A Man.

A Man lau mặt, tiếp: “Có câu ‘thỏ ăn cỏ gần hang’ ?”

“Biết!”

“Chúng hạ nhân, là tâm phúc của chủ tử, ít nhiều cũng nên khuyên can, đúng ?”

“Phải !”

“Đều là sách, mà sách thì giữ thể diện, hiểu ?”

“…Không hiểu!”

Tề Lâm đặt đũa xuống bàn, nghi ngờ A Man: “A Man cô nương, ngươi đông một câu, tây một lời, rốt cuộc là cái gì?”

 

Loading...