Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 358: Thật sự không thiếu sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:39
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một khắc , trong phòng còn động tĩnh, Ngọc Hoài đợi nữa lập tức xông .

Trong phòng, nam nhân sớm ngáy như sấm; nữ nhân áo quần xốc xếch, vùi mặt gối nức nở ngừng.

Ngọc Hoài đỡ Tĩnh Nhược Tụ dậy, tức giận nghiến răng: “Tứ phu nhân, ngày mai nô tỳ nhất định sẽ bẩm với...”

“Suỵt ...”

Tĩnh Nhược Tụ sợ đến mức vội vàng bịt miệng nàng, hạ giọng: “Đừng với ai cả, một cũng , gia chẳng qua chỉ là uống nhiều mà thôi.”

“phu nhân!” Ngọc Hoài sốt ruột đến giậm chân thình thịch.

“Đi, bảo mang thêm hai thùng nước !”

“Nô tỳ...”

Ngọc Hoài còn định khuyên thêm, nhưng chạm ánh mắt đầy nước mắt của Tứ phu nhân, lời đến miệng nghẹn xuống, tiếp .

Một lát , Tĩnh Nhược Tụ ngâm trong nước nóng đến bốc , lời nào thì hai hàng nước mắt lăn dài.

“Chuyện nhà thì quan thanh liêm cũng khó xử. Ngọc Hoài, ngươi hiểu một điều: A Bảo thể quản chuyện sủng diệt thê, chứ thể quản chuyện giường ? Huống hồ, cũng cần giữ thể diện!”

Chuyện như thế mà để truyền ngoài, nàng còn mặt mũi nào ở Phó phủ?

Khi e rằng sẽ kéo cả đại phòng , lời qua tiếng rõ ràng, đến lúc nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch!

Ngọc Hoài trong lòng run lên, ngẫm lời hai lượt, thầm nhủ quả thực sai.

Cho dù Thất gia hỏi đến, Phó Tứ gia cũng chỉ cần là vợ chồng tình thú trong phòng, Thất gia thể quản ?

Muốn mắng cũng dám, tức cũng , Ngọc Hoài nghẹn đến đỏ cả mặt, trong lòng nghiến răng nghiến lợi:

Bồ Tát ơi Bồ Tát, ngàn vạn đừng để tên họ Phó đỗ cử nhân! Dù đỗ cũng để Thất gia đè đầu một bậc!

...

“Di nương, Tứ phu nhân gọi lấy nước hai !”

Vệ di nương tức giận đến mức lửa trong lòng bốc lên ngùn ngụt, hất mạnh tay, cả bộ bát sứ tinh xảo vỡ vụn tan tành.

Suốt tháng qua, gia ngoài thư phòng thì đến phòng họ Tĩnh, chỗ nàng tám trăm năm cũng bước chân tới!

“Tĩnh Nhược Tụ, ngươi cũng giỏi lắm!”

Vệ di nương trừng mắt mắng một câu, tức tốc chạy ngoài.

“phu nhân định ?”

“Đi xem lão phu nhân ngủ !”

Bảo là thăm lão phu nhân, nhưng thực chất là để nhỏ vài giọt nước mắt.

“Không nhỏ nhen, ngay cả hoàng đế trong cung còn đến chuyện mưa móc rải đêu, cũng cần Tứ gia đêm nào cũng qua viện , nhưng bọn trẻ thì mong ngóng từng ngày đấy!”

Vệ di nương giường, sụt sùi: “Ai bảo một khéo ăn , học hành giỏi giang chống lưng!”

Giờ Đinh thị buồn ngủ, yếu ớt ngẩng đầu: “Lão Tứ xưa nay vẫn thường sang chỗ ngươi nhiều hơn, đừng vẻ hổ. Nàng là vợ, ngươi là , nhớ lấy phận của .”

Vệ di nương ngờ lão phu nhân như , bèn quên cả .

Nghĩ kỹ , hình như từ khi Tứ phu nhân cứu về, thái độ của lão phu nhân khác hẳn.

Không những hòa nhã hơn với Tứ phu nhân, mà ngay cả tiểu thư cũng thường bế bên , còn hai đứa con của nàng bỏ rơi phía .

“Lão phu nhân, thương con nữa ?” Vệ di nương tự véo một cái, nước mắt lưng tròng.

“Lớn tướng còn những lời sướt mướt như thế!” Đinh thị che miệng ngáp: “Không còn sớm nữa, về nghỉ !”

“Con...”

“Đi !”

“...Vâng!”

Vệ di nương bước ngoái đầu ba lượt, vẻ mặt đầy ấm ức rời khỏi viện.

Ra đến ngoài, sắc mặt lập tức đổi, xanh đỏ đan xen, khăn tay trong tay nàng vò nát cả.

Nếu chỉ một Phó Tứ gia đổi, nàng còn lo. cả lão phu nhân cũng đổi ý...

Không thể nhịn!

Không thể nhịn thêm nữa!

Vệ di nương liếc mắt hiệu với tỳ nữ cận phía , hạ giọng: “Đi tìm vài bà mối khéo miệng, nghĩ cách thêu dệt chuyện giữa Đại gia và Tứ phu nhân, để truyền tới tai Triệu thị một chút.”

“Dạ!”

“Khoan !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-358-that-su-khong-thieu-sao.html.]

Vệ di nương nghĩ thêm: “Còn để vị Tứ gia cũng thấy một chút.”

...

“Đại gia đến !”

Triệu thị lập tức mừng rỡ, vội vàng dậy đón tiếp.

Hôm nay là sinh nhật nàng, Đại gia rốt cuộc vẫn thương nàng, nên mới về sớm để ở bên nàng.

Ai ngờ Phó Thành Đạo bước : “Dạo nha môn nhiều việc, đến để một tiếng, cần đợi , nghỉ ở thư phòng, nàng cứ ngủ sớm.”

“Vậy... bảo nhà bếp mang ít điểm tâm khuya cho gia?”

“Không cần!”

Phó Thành Đạo xua tay, thẳng tới thư phòng.

Triệu thị bóng lưng chồng một lúc, chẳng hiểu trong lòng dâng lên nỗi chua xót.

Những năm nàng sống an nhàn sung sướng, hình đẫy đà, da thịt cũng còn căng mịn, năm tháng đối với nữ nhân quả thực tàn nhẫn, đến mức nàng cùng Đại gia chung giường, cũng xem hứng .

“Đi xem thử Đại gia thật thư phòng !”

Chốc lát , nha nhỏ chạy về: “Lão phu nhân, Đại gia đúng là đang ở thư phòng, ai khác.”

Triệu thị lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

So với hai vị di nương, Đại gia nghỉ phòng nàng vẫn là nhiều hơn.

Dưới giường thì khách sáo, giường cũng khách sáo, đại đa vợ chồng thế gian chẳng đều như ?

Vậy là đủ !

Thực Phó Thành Đạo việc công gì, chỉ là yên tĩnh một trong thư phòng, hậu viện là nơi khiến nghẹt thở.

Hắn yêu những nữ nhân !

Phải, yêu.

Hôn nhân vốn do cha định đoạt, mai mối se duyên, là trưởng tử, lưng còn , còn gánh vác cơ nghiệp cả nhà, nào dám tùy hứng.

Triệu thị là do chọn, bà bảo: “Nữ nhân eo nhỏ hông lớn, nhất định dễ sinh con trai.”

Hai di nương thì đều là nha nâng lên:

Một hầu hạ từ nhỏ, một của . Người theo hầu bao năm, cho nàng một danh phận; là quân cờ dùng để kiềm chế Triệu thị.

Hắn sống ba mươi lăm năm, bên chỉ ba nữ nhân , rượu chè cờ b.ạ.c đều dính, một là cho, hai là cũng chán ghét những trò sa đọa, tầm thường đó.

Nghĩ cho kỹ, bản thê đầy đủ, con cái song , quan kinh thành, việc đều thuận buồm xuôi gió, chẳng thiếu thứ gì.

Thật sự thiếu ?

Phó Thành Đạo nghĩ đến đây, day trán, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực.

Thiếu chứ!

chỉ dám mơ màng trong giấc mộng.

Chuyện giếng cạn là sai lầm do phận trêu ngươi, trở về hiện thực, vẫn là Phó đại gia, còn nàng vẫn là ái thê của Tứ .

lòng vẫn cứ nghẹn ngào như thế?

Phó Thành Đạo trằn trọc mãi giường, cuối cùng bật dậy: “Người , mang ít rượu và đồ nhắm đến!”

“Dạ, Đại gia!”

“Khoan, xem thử Tĩnh Thất gia rảnh , nếu thì mời đến phủ uống rượu!”

“Dạ!”

...

Lúc Tĩnh Thất đang nghiêng giường sưỡi của Lục gia, Lục thị bàn về chuyện nhà họ Phó.

“Trước nghĩ sách, tính tình ôn hòa, nên mới gả Tam tỷ con cho . Giờ , ôn hòa, mà là bụng hẹp hòi!”

Lục thị nghiến răng: “Có những lời thể bừa, là hủy cả đời Tam tỷ con đấy!”

Tĩnh Bảo đưa chén đến mặt Lục thị, bà xua tay : “Ta ý tứ Đinh thị, bà chắc chắn con trai sẽ đỗ cao, còn nhờ cữu cữu con giúp đỡ, xin cho quan ở miền Nam.”

Tĩnh Bảo cau mày.

Phó Thành Hề ở ngay mắt Tĩnh gia mà còn đối xử với Tam tỷ như , nếu cất nhắc xa... núi cao đường xa, trời mới sẽ ?

“Mẹ, vạn thể đồng ý!”

 

Loading...