Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 359: Đã sớm bày bố
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:40
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục thị sững : “Sao đồng ý?”
“Đinh thị cầu xin thì chúng nhất định ? Mẹ quên , năm xưa khi Tam tỷ thể sinh con, lão phu nhân đối xử với tỷ thế nào?” Tĩnh Bảo nhạt: “Chức quan ở phía Nam là béo bở nhất, ai ai cũng tranh giành, dù ngươi thế lực lớn đến cũng thể vươn tay tới tận đó. Nhà họ Phó còn Phó Đại ca, chuyện của Tứ gia, chúng bớt quản thì hơn.”
“Con cũng lý.” Lục thị trầm ngâm một lúc, hỏi: “A Bảo, con định ở kinh thành, định xin quan bên ngoài?”
Tĩnh Bảo ngờ Lục thị hỏi điều , trong lòng thoáng run lên.
Nếu xin ngoài quan... thì ?
Còn nếu ở kinh thành... thì chuyện bên phủ Lâm An ?
Kinh thành và Lâm An cách núi cao sông rộng, chỉ cần xoay một cái... khi là biệt ly cả đời.
Tĩnh Bảo mệt mỏi tựa lên gối thêu, thầm nghĩ: “Về , đến một cái... cũng là điều xa xỉ ư?”
Năm đó, bọn họ từng ở đảo Mỹ Nhân...
Đảo Mỹ Nhân!!
Tĩnh Bảo bỗng “vụt” một tiếng bật dậy.
Nàng chợt nhớ đến một chuyện, đảo chủ của đảo Mỹ Nhân thuộc phủ Lâm An là Đoạn Cửu Lương. Có A Nghiễn từng thấy Đoạn Cửu Lương xuất hiện trong Cố phủ, bản nàng còn từng nhắc nhở .
“Tiên sinh , nên cẩn thận bọn hạ nhân trong phủ, nơi như đảo Mỹ Nhân là thích thói long dương, sợ trong phủ cũng kẻ ham cái .”
Hồi trả lời ?
“Có khi là thì ?”
Nàng lúc đó chỉ tưởng đó là lời đùa... giờ nghĩ , chẳng là đùa chút nào!
mà...
Sao liên hệ với đảo Mỹ Nhân? hai bên vốn hề liên quan!
Chẳng lẽ... cũng là vì mưu đồ phản nghịch?
Nghĩ đến đây, Tĩnh Bảo thể yên nữa: “Mẹ, con ngoài một chuyến!”
“Trễ thế còn nữa!”
“Đến nhà !”
“Thất gia!”
Lúc , A Nghiễn từ đối diện tới: “Phó Đại gia sai đến hỏi Thất gia rảnh , nếu thì...”
“Không rảnh, mau theo đến Cố phủ!”
A Nghiễn: “...”
Ngồi xe ngựa, ngọn lửa thiêu đốt trong lòng Tĩnh Bảo mới dần dần lắng xuống.
“Ta chỉ hỏi cho rõ ràng thôi!”
Tĩnh Bảo tự nhủ với . Sau lưng nàng chỉ một , mà còn Tĩnh gia, Hầu phủ, Ngô gia, Cao gia, và cả Phó phủ.
Nàng thể ngoảnh đầu mà về phía Cố Trường Bình, nhưng bọn họ... thì thể.
Nếu Cố Trường Bình thật sự ý mưu phản... thì nàng tất đoạn tuyệt với tất cả những !
Thật sự thể đoạn tuyệt ?
Tĩnh Bảo vùi mặt hai bàn tay.
Tuy nàng cải trang thành nam nhi, nhưng từ nhỏ lớn lên trong sự thương yêu của cha và các tỷ tỷ, tình ăn sâu máu, chẳng thể thế.
Chỉ vì một niềm hy vọng xa xăm trong lòng mà vứt bỏ hết thảy cốt nhục tình ?
Vứt bỏ !?
Trong lòng Tĩnh Bảo dâng lên từng cơn từng cơn hối hận, hôm đó nàng xúc động chạy đến Cố phủ, bao lời , thật sự là quá hồ đồ!
“Gia, đến Cố phủ ạ!”
“Ừ...”
Tĩnh Bảo khó khăn nuốt một ngụm nước bọt: “Gõ cửa .”
...
Tề Lâm thấy là Thất gia, thì vui mặt.
Mấy ngày , gia nhà mặc kệ tất cả mà rời , giờ mấy ngày Thất gia nửa đêm tới thăm... hai qua như thế, là tình cảm chẳng thể thành câu!
Xem ... phủ chẳng bao lâu nữa sẽ thêm một vị nữ, , nam chủ nhân !
“Thất gia, gia nhà đang khách, mời tạm đợi ở tiểu hoa sảnh, tiểu nhân sẽ mang cho một bình ngon.”
“Muộn thế , ai còn đến gặp ?”
Tề Lâm tay chân cung kính, miệng cũng ngọt như mía lùi: “Cũng là quen của Thất gia đấy, là Ôn Lư Dụ!”
“Ôn đại ca!”
Tĩnh Bảo theo phản xạ hỏi: “Hắn đến vì chuyện ngân trang đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-359-da-som-bay-bo.html.]
“Sao Thất gia ?”
“Ta...” Ánh mắt Tĩnh Bảo d.a.o động: “Ta đoán bừa thôi, ngươi lo việc , chờ một lát.”
Tề Lâm nghi ngờ nàng một cái, nghĩ đến mấy tình tiết trong mấy cuốn thoại bản giữa tài tử và giai nhân, thầm nhủ: “Nhìn dáng vẻ thất thần của Thất gia kìa, tám phần là đang ghen với Ôn Lư Dụ ... Quả nhiên, đang yêu, lý trí đều chẳng còn!”
Tĩnh Bảo chỉ là thất thần, trong lòng nàng như cuồng phong gào thét!
Có tiền là hảo hán, tiền là hán tử khó xoay xở.
Người như thế, nhà như thế, quốc gia như thế… phản loạn, càng là như thế.
Hắn hoàng quốc thích, chuyện đoạt ngôi là chuyện thể. Nếu tạo phản, chỉ còn một đường là dấy binh khởi nghĩa.
Mà khởi nghĩa thì nuôi binh, nuôi ngựa, tích lương, trữ cỏ, thứ gì cũng tốn tiền nhất.
Còn ngân trang, nếu , thể mọc rễ khắp nơi, hút hết tài phú thiên hạ.
Ôn Lư Dụ giao du rộng rãi, từ quan trường đến giang hồ đều bóng dáng , còn là bạn học cũ với Cố Trường Bình, đúng là thích hợp nhất để mở ngân trang.
Cố Trường Bình từng , ngân trang chiếm ba phần lợi nhuận.
Nói cách khác, theo Cố Trường Bình tạo phản, còn cả Ôn Lư Dụ.
“Tiên sinh... thì âm thầm bố trí từ sớm!”
Tay Tĩnh Bảo run rẩy chống bàn , vì dùng sức quá mạnh nên móng tay trắng bệch cả .
Nàng chén , lá trôi nổi trong nước nóng, trong đầu nàng cũng như , một thứ gì đó cứ trồi lên hụp xuống, như phá vỡ mặt nước mà bật .
Tạo phản... là vì điều gì?
Vì nhà họ Cố diệt tộc?
Hay là... vì Tô nương nương ở chốn thâm cung ?
Không thể là vì Tô nương nương!
Tiên sinh từng , từ lâu đoạn tuyệt tình cảm với nàng .
Vậy là vì nhà họ Cố?
nhà họ Cố chỉ là một trong trăm họ, giang sơn Đại Tần mang họ Lý.
Dù phá trời diệt đất, thì cái ngôi hoàng đế cũng thể đến lượt .
Văn thần đồng ý, võ tướng đồng ý, cả thiên hạ cũng đồng ý.
Lý lẽ đơn giản thế nàng còn hiểu, thể hiểu?
Ngân trang lấy ba phần lợi, còn bảy phần là ai lấy?
Không thể chỉ là Ôn Lư Dụ. Trong quan hệ giữa hai , rõ ràng là đè . Chắc chắn còn một nữa!
Người đó mới là kẻ thực sự bước lên đỉnh cao!
Ai thể là đó?
Nhất định họ Lý!
Nhất định dã tâm!
Nhất định là một vương gia hoặc hoàng tử!
Nhất định là kẻ chỉ cách ngai vàng một bước!
“Là... Hạo Vương!”
Ba chữ thốt từ đôi môi tái nhợt của Tĩnh Bảo, những chuyện xưa như từng mảnh ký ức bừng sáng mắt nàng.
Ngoài trang viên, nàng từng gặp đạo tặc, Cố Trường Bình tình cờ cứu nàng, mà là “ ngang qua.” Gần đó là trang viên nước nóng của Hạo Vương.
Lúc nàng Thạch Hổ đ.á.n.h trọng thương ở nghĩa địa, Cố Trường Bình g.i.ế.c c.h.ế.t bọn Thạch Hổ đưa nàng đến trang viên, nhưng với bên ngoài là Lý nương nương tình cờ viếng mộ, gặp và cứu nàng.”
Nếu Cố Trường Bình quan hệ với Hạo Vương, thể đưa nàng tới chỗ Lý Mẫn Trí? Lý Mẫn Trí vì dối ?
“Ta lẽ nên sớm nghĩ tới... sớm nên nghĩ tới mới !”
Tĩnh Bảo lẩm bẩm: “Ta với Lý Mẫn Trí thích, nàng ...”
Ầm ầm ầm!
Mười tám tiếng sấm như giáng xuống đầu Tĩnh Bảo, khiến nàng như thiêu cháy cả trong lẫn ngoài, tay bóp mạnh lật đổ cả chén .
“Việc ngươi là nữ nhi, với ai.”
“Ngay cả cũng ?”
“...Chưa .”
Giờ phút , nếu Tĩnh Bảo thể thấy sắc mặt , nàng sẽ thấy nó tái xanh, chẳng khác gì ma quỷ.
Từng giọt tí tách rơi xuống nền đá xanh mát lạnh...
Nàng chợt nhớ một chuyện nữa!