Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 360: Hắn đã biết từ lâu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:41
Lượt xem: 194

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo nhớ một chuyện...

Hôm , nàng lo lắng ở trang viên nước nóng, bất an sợ rằng phận Cố Trường Bình phát hiện, thì đến.

Hắn ...

“Về tập trung hết tinh thần khoa thi mùa xuân, tử của , dù kém đến cũng tên bảng vàng, đừng khiến mất mặt!”

Chính vì một câu , nàng mới thở phào nhẹ nhõm: nàng là nữ!

Thật sự ?

Thân thể Tĩnh Bảo bỗng run rẩy, bản năng như khắc sâu trong xương tủy, như cuồng phong rít gào qua từng mạch máu.

Sao thể ?

Ngay cả Thạch Hổ cũng nhận , Cố Trường Bình phát hiện?

thật sự nhận , thì Lý Mẫn Trí : “Không ”, là thật sự ?

Giờ nhớ , hôm Cố Trường Bình đến mấy lời ... rõ ràng là để nàng an tâm!

Mà nàng thì chìm đắm trong cảm giác may mắn sống sót và niềm vui vì giữ bí mật như một kẻ ngốc, chẳng mảy may suy nghĩ kỹ hơn!

Nghĩ kỹ thì là sơ hở, là dấu vết!

Hắn! Chắc! Chắn! Biết! Rồi!

Sắc mặt Tĩnh Bảo tái nhợt, nỗi sợ trong lòng như nước lạnh tạt thẳng vạc dầu sôi, nổ tung!

Đã , ?

Tại vẫn để nàng trộn trong Quốc Tử Giám, nàng lừa gạt tất cả?

Việc đó... liên quan gì đến chuyện mưu phản chăng?

Sống mười tám năm nay, đây là đầu tiên Tĩnh Bảo hình dung cảm xúc trong lòng như thế nào...

Cố Trường Bình... rốt cuộc thế nào?

...

Trong thư phòng, Ôn Lư Dụ và Cố Trường Bình cởi áo khoác, xếp bằng giường La Hán.

Giữa hai là chiếc bàn nhỏ, bàn bốn đĩa món nguội, một bình rượu.

Ôn Lư Dụ khá tùy tiện, lười nhác : “Cái Tết suýt thì mệt c.h.ế.t ông đây, gặp Đoạn Cửu Lương , ít lời, việc chắc chắn, cả chỗ mở ngân trang cũng chọn xong , ngay cạnh Tây Hồ.”

Cố Trường Bình chỉ đáp.

“Chỗ phủ Kim Lăng và Tô phủ Châu, cũng ngắm mấy cửa hàng. Chỉ là việc chọn chưởng quầy thì do dự.” Ôn Lư Dụ nâng chén uống nửa ly rượu: “Bản thể phân , mà thật sự tin chẳng mấy ai. Ngươi ai đáng tin thì giới thiệu giúp một .”

Cố Trường Bình rót đầy rượu cho : “Tạm thời !”

“Lần ngươi nhắc đến nhị tỷ phu của Tĩnh Văn Nhược, Cao Chính Nam, là giỏi ăn. Sao nhờ ?”

“Không .” Cố Trường Bình lập tức lắc đầu: “Hắn tiếp quản sản nghiệp nhà họ Cao, e rằng rảnh . Nếu thật sự ai, sẽ hỏi Thập Nhị Lang mượn , bên cạnh ít tài.”

“Được!” Ôn Lư Dụ chống tay lên đầu gối: “Có một chuyện, vẫn giấu trong lòng lâu, luôn dám hỏi thẳng, nhưng giờ chuyện đến nước , ngươi cũng nên rõ với một lời.”

“Ngươi hỏi .”

Ôn Lư Dụ hồi lâu, dùng ngón tay chấm ít rượu lên bàn một chữ “phản”: “Ngươi và Hạo Vương, thật sự định chuyện ?”

Ánh mắt Cố Trường Bình quét qua, gật đầu.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Ôn Lư Dụ, tóc gáy dựng cả lên.

“Ngươi sợ ?” Cố Trường Bình .

Ôn Lư Dụ thật ném cả chén rượu mặt , chuyện mà còn hỏi sợ ?!

Không sợ cái rắm!

Ai mà sợ chứ?!

Đây là chuyện rơi đầu đấy!

“Vì ?” ánh mắt Ôn Lư Dụ trở nên lạnh lẽo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-360-han-da-biet-tu-lau.html.]

“Biết từ đây...” Cố Trường Bình ngẫm nghĩ một lúc: “Hay là chẳng gì cả. Nếu ngươi , thì ngân trang chỉ là ngân trang. Ta sẽ để bất cứ ai, bất cứ chuyện gì dây dưa đến ngươi.”

“Việc lớn thế , nó, ngươi nổi một lý do? Ngươi...”

“Sư .” Cố Trường Bình trầm mặc một hồi, : “Nếu lý do là, chỉ đơn giản để Hạo Vương lên ngôi ... ngươi tin ?”

“Ngươi với tình cảm với hả? Ngươi si mê đến mức thì sống nổi ư?”

“Không !”

RẦM!

Ôn Lư Dụ đập tay mạnh xuống bàn: “Ngươi thể một câu thật lòng với sư ngươi ?!”

Cố Trường Bình từ từ nghiêng về phía , ánh mắt lạnh buốt: “Giữa cõi phồn hoa , quyền thế như núi, mỹ nhân như ngọc. Nếu đời chỉ một thể lên ngai vàng, thì tại đó... là kẻ năng lực nhất?”

Ôn Lư Dụ nghẹn lời.

“Nói một cách ích kỷ hơn, lên đó thì lợi hơn. Bởi vì là kẻ tham sống sợ c.h.ế.t. Từ lúc chào đời, tính mạng của khác nắm trong tay.” Cố Trường Bình cúi đầu, lạnh lùng : “Vì thể tự quyết định sống c.h.ế.t của chính ?”

Ôn Lư Dụ chằm chằm , chớp mắt.

Do rượu nên gương mặt vẫn còn ửng đỏ...

Lạ thật, rõ ràng là một công tử nhà danh môn ôn nhã phong lưu, trong xương cốt mang theo m.á.u phản nghịch?

“Cố Trường Bình!” Hắn gọi cả họ tên: “Ngươi thích gì nhất? Ghét gì nhất ?”

Không đợi Cố Trường Bình đáp, tự trả lời: “Ta ghét nhất hai chữ 'quy củ', thích nhất là phá cách. Người bảo quan thể háo sắc, vì chữ ‘sắc’ đầu con dao, mà mê nữ sắc. Người bảo quan đường quan, cướp đường cướp, thì quan, cũng tinh thông đạo cướp.”

Cố Trường Bình ngẩng đầu : “Vậy nên chúng là cùng loại.”

“Phải... cũng . Ngươi còn độc hơn !”

Ôn Lư Dụ cụng ly với : “Ngày nếu thật sự thành chuyện lớn, chỉ một yêu cầu.”

Ánh mắt Cố Trường Bình sáng lên: “Nếu thật sự thành, để dành chức Tri phủ Dương Châu cho ngươi!”

Mắt Ôn Lư Dụ trợn tròn, kinh ngạc . Hồi lâu mới buông một câu chửi: “Mẹ nó, ngươi đúng là giun trong bụng !”

“Gia!”

Tiếng Tề Lâm vọng từ ngoài cửa : “Thất gia vẫn đang đợi ở tiểu hoa sảnh!”

“Đi thôi!” Ôn Lư Dụ dậy: “Lâu gặp tên nhóc , cùng ngươi xem một chút!”

“Ngươi theo gì?”

“Ồ, khẩu khí chua đấy?”

Cố Trường Bình lười đáp , miệng tên từ đến nay chẳng lời nghiêm chỉnh bao giờ.

Hai đẩy cửa hoa sảnh , nào còn bóng dáng Tĩnh Bảo .

“Người ?” Cố Trường Bình hỏi.

Tề Lâm gãi đầu: “Vừa còn đây mà, chớp mắt thấy ?”

“Tên nhóc nhất định đ.á.n.h đổ chén chột bỏ trốn!” Ôn Lư Dụ chỉ tay.

Cố Trường Bình nhíu mày.

...

Tĩnh Bảo bỏ chạy , chạy trong vội vàng, lúng túng.

Về tới phòng, nàng đóng sầm cửa , ngay cả A Man cũng nhốt ngoài.

Vào trong phòng, nàng thắp đèn. Trong bóng tối, nàng cởi áo khoác ngoài, cởi cả áo trong... Khi tay chạm dải băng trắng ngực, ngón tay run lên.

Tháo từng vòng từng vòng xuống, nơi mềm mại n.g.ự.c bật ...

Nàng nâng tay, đầu ngón tay chạm nhẹ làn da mềm... Vô vàn cảm xúc thể gọi tên ập đến.

Xa lạ. Lo sợ. Băn khoăn. Đau lòng...

Đột nhiên, ánh sáng tia chớp xé rách, cả thế giới bừng lên trắng xóa trong khoảnh khắc, chìm bóng tối sâu thẳm.

Tĩnh Bảo thu tay , nắm chặt thành quyền, đầu ngón tay cắm sâu lòng bàn tay.

 

Loading...