Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 362: Ta biết làm sao đây

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:43
Lượt xem: 181

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không chuyện !”

Cố Trường Bình hiểu trong lòng: “Ngàn dặm dựng đài cao, yến tiệc nào chẳng lúc tàn. Những năm qua ngươi kết thù ít, chuyện rối ren cũng nhiều, vị trí đó, xưa nay chẳng ai kết cục ... nhưng mong ngươi là ngoại lệ.”

“Cố Trường Bình?”

“Nếu ngươi đè, cứ việc đè, chỉ sợ đè nổi.”

Cố Trường Bình buông tay: “Giờ phủ Trưởng công chúa tình hình gì, ngươi rõ hơn ai hết. Một hoàng tử hoàng tôn đường đường, vì hạ mà đến Cẩm y vệ? Cẩm y vệ thể gì... những điều ngươi hiểu rõ hơn .”

Thịnh Vọng giữ vững thở, tiêu hóa câu của Cố Trường Bình. Xem tên tên nhóc thật lòng đối đầu với nhà họ Vương !

“Có thể nhẫn nhịn đến mức ...”

Thịnh Vọng ngẩng đầu Cố Trường Bình: “Học trò của ngươi, đúng là tầm thường!”

“Cho nên mới , ngươi đè nổi!”

Ánh mắt Cố Trường Bình cụp xuống...

Ta cũng đè nổi!

...

Bữa rượu lớn ở Lầu Ngoại Lâu rốt cuộc vẫn thành, nguyên do là vì Uông Tần Sinh đột nhiên gọi lớn: “Hay là gọi tới, cùng vui một bữa!”

Tĩnh Bảo đến hai chữ “”, cơn sốt tưởng lui lập tức bốc ngược trở , mặt nàng đỏ ửng cả lên.

Hiện giờ, nàng chịu nổi khi đến chữ “” nữa !

Uông Tần Sinh tiếc nuối : “Hay là đợi khi kết quả thi xuân hãy tụ họp, lúc đó mới thật sảng khoái!”

Tiền Tam Nhất mắng: “Biệt danh Thanh Sơn cho ngươi cũng đúng thật, đúng là đồ ẻo lả!”

Lời rơi xuống, ngay cả Tiền Tam Nhất cũng thấy chán nản.

Thấy khí chùng xuống, Uông Tần Sinh vội : “Văn Nhược, hình như ngươi còn trả lời thư của Thanh Sơn, là cùng cho một bức ?”

“Ý đó!”

Tiền Tam Nhất vỗ tay: “Tĩnh Thất đang ốm, để , các ngươi , Cao Triều, ngươi thấy ?”

“Lắm lời quá, mau mài mực!” Ngạo khí mỹ nhân của Cao công tử bốc lên.

Uông Tần Sinh xung phong nhận việc: “Để mài!”

Tiền Tam Nhất cầm bút : “Mở đầu : ‘Thanh Sơn : Không ngươi dạo khỏe ? Từ khi chia tay vội vàng đến giờ, vẫn luôn nhớ nhung.’ Còn ai ? Uông Tần Sinh, đến lượt ngươi!”

Uông Tần Sinh ngẩn một chút, : “Ta nhớ , bảo ở nơi đó sống thật , đao kiếm vô tình, thể tránh thì tránh, đừng cố gắng thể hiện!”

“Ngươi , Thanh Sơn nhà còn tướng quân, mà kêu tránh ? Mau ngậm miệng cho !”

Tiền Tam Nhất nháy mắt với Cao Triều: “Đến lượt ngươi, vài câu khí thế, khích lệ tinh thần một chút!”

Cao Triều suy nghĩ chốc lát: “Ta giống Uông Tần Sinh, vẫn là thể tránh thì tránh!”

“Nghe thấy , sống sót trở về, quan trọng hơn tất cả!” Uông Tần Sinh phụ họa thêm một câu.

Tiền Tam Nhất hai chút giác ngộ, chỉ lắc đầu: “Ẻo lả, còn ngươi?”

Tĩnh Bảo cũng nghiêm túc suy nghĩ một lát, Tiền Tam cứ tưởng nàng sẽ lời hào hùng, nào ngờ chỉ nàng dịu dàng : “Bảo rèn luyện chân cẳng cho , nếu tránh thì chạy, liều mạng mà chạy!”

Hết nổi!

Lại thêm một chút giác ngộ!

Tiền Tam Nhất vung bút xuống lời của , Uông Tần Sinh tò mò ghé đầu qua xem, miệng: “Thanh Sơn , nếu thể chạy , dạy ngươi một chiêu giả c.h.ế.t. Nhớ kỹ mấu chốt, nhất định mở mắt, để thấy ngươi c.h.ế.t nhắm mắt!”

Uông Tần Sinh rùng : “Chiêu còn hèn hơn cả tụi !”

“Chỉ cần sống sót là , mặc kệ là hèn !”

Tiền Tam Nhất ký tên lớn một cái, đắc ý bức thư, : “Ta chỉ cần của sống trở về là đủ!”

...

Không đến Lầu Ngoại Lâu, Tĩnh Bảo giữ ba dùng cơm, nhưng chẳng ai để ý đến nàng, ai cũng viện cớ việc.

Ba , trong phòng chợt trống trải, bao nhiêu cố gắng giữ bình tĩnh, ôn hòa của Tĩnh Bảo lúc đều như chiếc áo ngoài mà nàng cởi bỏ.

Nếu một ngày, mấy họ chuyện Cố Trường Bình định , sẽ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-362-ta-biet-lam-sao-day.html.]

Người khác nàng đoán , nhưng Từ Thanh Sơn...

Với tính cách của , chắc chắn sẽ trung quân ái quốc, thề c.h.ế.t lui.

Tĩnh Bảo như thấy Thanh Sơn và Cố Trường Bình, mỗi cầm kiếm, vì chủ nhân của mà quyết chiến bên sông...

Cảnh như xé nát tim gan Tĩnh Bảo, từng dây thần kinh trong nàng như rạn vỡ, cơn bệnh còn dữ dội hơn mấy ngày , thậm chí đến mức bắt đầu mê sảng.

Lục thị và Tĩnh Nhược Tố hoảng hốt đến cực điểm, hai con thầm bàn bạc, suy đoán một kết luận: A Bảo chắc thi xuân , nếu sắp tới ngày công bố bảng vàng, bệnh đến nỗi xuống giường nổi?

Lục thị thậm chí còn sang an ủi Tĩnh Bảo: “Đừng nghĩ nhiều, giữ gìn sức khỏe là quan trọng hơn, những chuyện khác đều thể từ đầu.”

Có thể ?

Tĩnh Bảo buồn bã nghĩ, ba năm qua bao nhiêu chuyện là bụi bàn, chỉ cần lau qua là hết ư?

Nàng nhớ, bọn họ cũng đều nhớ.

Cố Trường Bình , trái tim bằng gì ? Rõ ràng một ngày, bọn họ sẽ nghiêm khắc đối diện với , vẫn cùng họ sáng chiều gần gũi, tình thầy trò sâu nặng?

Người đau ?

Chỉ cần nghĩ tới thôi, cũng đau !

Còn nữa, bảo đây?

Phải bây giờ?

Tĩnh Bảo nghẹn ngào, trong nước mắt.

Trong mơ, gươm đao loang loáng, gương mặt Cố Trường Bình, Cao Triều, Từ Thanh Sơn, Tiền Tam Nhất, Uông Tần Sinh... lượt hiện mắt nàng, cuối cùng đọng là gương mặt cha bất tài của nàng.

“Cha, con nhớ cha lắm!”

Lục thị bên giường thấy câu , tim như d.a.o cắt, đứa nhỏ mơ thấy cha nó, chẳng lẽ cha nó mang nó ?

“A Nghiễn, A Nghiễn, mau mời Thái y đến nữa!”

Lục thị quýnh quáng: “A Man, lay tỉnh nó cho , mau lay nó dậy!”

A Man vội tiến đến, A Nghiễn kéo .

“Phu nhân, đừng lo. Nghĩ kỹ mà xem, một hai năm nay, từ Quốc Tử Giám đến trong nhà, xảy bao chuyện, Thất gia nhà là gắng gượng quá lâu , là bộc phát hết.”

A Nghiễn dừng một chút tiếp: “Tiểu nhân sẽ mời Thái y ngay, tiện thể đến Cố phủ, mời đến xem thử, gia nhà lời nhất, đến thăm, bệnh ... chừng sẽ khỏi!”

, đúng, đúng, mau !” Lục thị sốt ruột chẳng còn kịp nghĩ ngợi.

A Nghiễn thấy phu nhân đồng ý, lập tức phi rời .

Căn bệnh của Thất gia bắt đầu từ khi trở về từ Cố phủ, chắc chắn liên quan đến .

Tuy đoán uẩn khúc gì trong đó, nhưng bệnh từ tâm mà , cũng cần dùng tâm để chữa. Mời đến, gia sẽ khỏe !

...

Đêm khuya.

Tĩnh Bảo vã mồ hôi như tắm, chăn đắp dính dấp khó chịu, ê ẩm, như xương cốt sắp rã từng khúc.

“A Man?” Nàng nhắm mắt gọi.

Không ai trả lời.

Tĩnh Bảo lười mở mắt, cố lắm mới hé , bỗng nhiên rùng một cái, từng sợi lông tơ dựng .

Cố Trường Bình đang tràng kỷ cách đó xa, lặng lẽ lật xem sách của nàng, thần sắc chuyên chú, mày mắt như họa, đến nỗi khó tả.

Là mơ ?

Nàng khổ sở trong lòng, khép mắt .

Nghe thấy tiếng động, Cố Trường Bình buông sách, bước tới: “Tỉnh ?”

Tĩnh Bảo lập tức mở choàng mắt, bàn tay giấu chăn lặng lẽ véo mạnh một cái.

A... đau!

Không mơ!

 

Loading...