Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 363: Trong lòng có chuyện?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:44
Lượt xem: 183

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo chống đỡ dậy, vuốt mái tóc rối để bản trông chút thể diện hơn, nhưng khi tay giơ nửa chừng, phát hiện Cố Trường Bình đang chăm chú , đành buông tay xuống.

Người đang bệnh thì còn gì đến thể diện?

“Tiên sinh đến đây?”

Giọng như d.a.o cứa qua, khàn đặc đến mức nên lời, khiến sắc mặt Cố Trường Bình trầm xuống: “Sao bệnh đến mức ?”

Nói xong, định chạm lên trán nàng. Tay còn kịp chạm đến, lưng Tĩnh Bảo cứng đờ, theo phản xạ nghiêng né tránh.

Bàn tay của Cố Trường Bình dừng lơ lửng giữa trung, tiến cũng , lùi cũng chẳng xong.

“Ngươi sợ ?”

Hắn nàng, nhoẻn miệng , nhưng nụ chẳng chạm đến đáy mắt.

Tĩnh Bảo cầm góc chăn, ánh mắt cụp xuống: “Sợ lây bệnh cho , nên tránh xa một chút.”

Trái , Cố Trường Bình xuống đầu giường, ngẩng đầu kỹ nàng, sắc mặt nàng âm u khó lường, khuôn mặt nhỏ gầy rộc một vòng.

Bị chăm chú, Tĩnh Bảo thấy khó chịu: “Tiên sinh gì, đến?”

“Nghe ngươi bệnh, đến xem, cũng chuyện hỏi.”

Cố Trường Bình dời ánh mắt: “Đêm đó ngươi đến tìm , bỏ ?”

“Ta...”

Tĩnh Bảo giấu vị đắng nơi đáy mắt, hồi lâu mới cất giọng khàn khàn: “Ta đổ chén , sợ mắng nên lén chuồn .”

Cố Trường Bình nhíu mày: “Ngươi giống chuồn như .”

“Nếu chuồn, e là bệnh còn nặng hơn!” Tĩnh Bảo thì thầm: “Lúc thấy trong khỏe, về nghỉ sớm.”

“Vậy ngươi đến tìm gì?”

Trước sự truy hỏi ngừng của Cố Trường Bình, Tĩnh Bảo đành bịa thêm: “Ta chỉ ... thi tệ.”

Cố Trường Bình nàng chớp mắt, như thể đang phân biệt thật giả trong lời .

Ánh mắt sâu thẳm, gần như tạo áp lực vô hình khiến Tĩnh Bảo chịu nổi, rụt cằm trốn trong chăn, nửa khuôn mặt đều vùi kín.

Cố Trường Bình nàng một lúc, thấy moi lời thật thì đành bất lực dậy, vắt một chiếc khăn nóng: “Ta vắt khăn cho ngươi lau mồ hôi.”

Tĩnh Bảo định từ chối nhưng sợ phát hiện, đành gắng gượng cất giọng: “A Man! A Man!”

A Man canh ngoài cửa, thấy Thất gia gọi thì vội vén rèm bước : “Gia, chuyện gì?”

“Giúp vắt khăn, lau mồ hôi.”

“Ngươi , để .” Cố Trường Bình lạnh giọng .

A Man liếc , Thât gia đang giường, câu “một ngày , cả đời là cha” suýt nữa buột miệng thốt . khí thế sắc lạnh của Cố Trường Bình đè nén, nàng dám , chỉ đành lặng lẽ lui .

Cố Trường Bình cầm khăn nóng bước đến gần, Tĩnh Bảo giả ngơ : “Tiên sinh năm tử, nếu ai cũng bệnh thế , e là xoay xở nổi!”

“Tự lau .” Cố Trường Bình đưa khăn cho nàng.

Tĩnh Bảo nhận lấy, ánh mắt dám thẳng . Động tác nhỏ như chạm đến điểm nào đó của Cố Trường Bình, cố tình nghiêng tay sang bên, vươn cánh tay qua.

Tĩnh Bảo vội vàng giật lấy, nhưng chạm , nàng chợt giật ngẩng đầu lên. Cố Trường Bình lúc vòng vo nữa, lật tay giữ lấy tay nàng, thẳng thắn hỏi: “Tĩnh Văn Nhược, trong lòng ngươi chuyện?”

“Ta...”

Mọi lời định đều nghẹn nơi cổ họng, thốt , Tĩnh Bảo vội đáp bừa: “Ta... !”

“Ngươi !”

Ngọn nến lập lòe cháy, ngoài cửa sổ là màn đêm lạnh lẽo.

Trong phòng, một , một ; một cúi, một ngẩng, mỗi một dáng vẻ.

Trong mắt Cố Trường Bình ánh ép buộc lạnh lẽo, trong mắt Tĩnh Bảo là sự né tránh và chột , gương mặt nàng giật giật.

“Ta thật chỉ thương lượng với , nên ở kinh thành về phủ Lâm An.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-363-trong-long-co-chuyen.html.]

Giọng nàng mang theo chút tủi , giữa lông mày chẳng còn sự rực rỡ, lanh lợi của một thiếu niên, mà đó là nét u buồn, dây dưa đặc trưng của nữ nhi.

Nửa câu cuối đầy ẩn ý, đến cả Cố Trường Bình cũng .

Giống như những tâm tư mập mờ mà giấu trong giấc mơ, trong ánh mắt, cũng , cũng chẳng xong.

Hắn mỉm nơi cổ họng: “Sau kỳ thi xuân còn điện thí. Nếu đậu hạng nhất trong tam giáp, ngươi lựa chọn, chỉ thể Hàn Lâm Viện; hạng nhì trong mười đầu cũng là Hàn Lâm Viện. Ngươi đến cả tự tin lọt mười ba hạng đầu cũng ?”

“Ban đầu thì .” Tĩnh Bảo nhẹ giọng : “Về nghĩ nhiều quá thì còn nữa, cứ cảm thấy chỗ nào cũng , lòng yên.”

“Ngốc quá!” Cố Trường Bình thản nhiên : “Đến nửa phần điềm tĩnh của ngươi cũng học . Năm đó thi, trong lòng chỉ một suy nghĩ “hạng nhất là của !”

Hắn nhẹ nhàng xoa đầu nàng: “Ai cũng thể cướp , nhất định là của .”

Tĩnh Bảo thấy tim “rắc” một tiếng, nứt hai mảnh. Giọng điệu của khi câu , giống hệt một đế vương ngạo nghễ thiên hạ...

“Giang sơn là của , ai cũng đừng mơ động !”

Cố Trường Bình thấy nàng im lặng đáp, bèn đầu , ngờ bất ngờ chạm ánh mắt của Tĩnh Bảo.

Hắn ngẩn .

Chưa bao giờ thấy ánh mắt của Tĩnh Bảo như , tủi , hoài nghi, còn ...

Cảnh giác!

Cố Trường Bình nhanh chóng dời mắt, thu tay .

“Ba ngày nữa là dán bảng thi xuân, xong sẽ đến điện thí. Sau điện thí mới thực sự phân thắng bại. Ngươi bệnh lúc ... đúng lúc chút nào.”

“Tiên sinh, điện thí cần lưu ý điều gì?”

“Cần...”

Cố Trường Bình nhướng mắt nàng, Tĩnh Bảo lập tức mặt . Dù nhanh, nhưng cuối cùng vẫn thoát khỏi ánh mắt của .

“Điện thí mắt thiên nhan, tuy đ.á.n.h giá qua sắc diện, nhưng ai tuấn tú, phong thái thì Hoàng đế cũng sẽ thêm vài phần. Còn ngươi hiện tại...”

Trên mặt là vẻ ghét bỏ, Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy tảng đá rơi từ xuống, “rầm” một tiếng đập thẳng đầu, khiến nàng bừng tỉnh.

Má nó, còn thi điện thí mà!

, thể c.h.ế.t vì bệnh chứ?

...

“Là ảo giác ?”

Vừa lên xe ngựa, sắc mặt Cố Trường Bình lập tức trầm xuống. Hắn luôn cảm thấy nàng nhóc dường như đổi điều gì đó?

Là gì nhỉ?

Không .

Cố Trường Bình tựa lưng thành xe, nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu lướt qua từng chút ký ức gần đây về nàng.

Hình như... chẳng gì bất thường.

Chẳng lẽ đúng là nghĩ nhiều?

Hắn mở mắt , gọi: “Cố Dịch?”

Cố Dịch đang đ.á.n.h xe, đầu : “Gia?”

“Lát nữa ngươi đến Tô phủ gặp Đại gia, để âm thầm dò hỏi chuyện thi xuân, giờ chắc kết quả.”

“Vâng!”

Cố Dịch ngập ngừng, hỏi: “Thất gia bệnh thành thế , cần cầu xin Thái phó mời ngự y trong cung đến xem ?”

“Không cần, nàng sẽ thôi!”

Hắn quá hiểu tính cách cô nhóc , đời cái hố nào mà nàng thể leo lên. Dù hố sâu đến , chỉ cần còn sống, nàng nhất định sẽ bò dậy .

 

Loading...