Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 366: Tứ gia trượt bảng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:47
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phu nhân! Phu nhân ơi, phu nhân của ơi!”

Nguyên Cát như kẻ điên chạy bổ , đến cửa viện thì trượt chân một cái, “bịch” một tiếng ngã sấp xuống đất.

Lục thị đang sai phơi chăn đệm trong viện.

Tiệc mừng xong, ở kinh thành cũng chẳng bao lâu nữa, hôm nay nắng , tranh thủ mang chăn đệm phơi nắng, lát nữa hết thì cũng dễ cất .

“Đứa nhỏ , phát điên ? Đi cho cẩn thận một chút!” Lục thị vui, giọng phần nghiêm khắc.

“Con là điên ! Điên thật ! Điên mất ! Điên quá mất!”

Nguyên Cát năng lộn xộn: “Phu nhân ơi, con vui phát điên mất ! Ha ha ha... vui quá trời vui luôn...”

A Man bước một chân viện, thấy thì sổ sách trong tay “bộp” rơi xuống đất, lao đến túm chặt cổ áo Nguyên Cát: “Gia trúng đúng ? Nói mau! Gia trúng đúng ?”

“Trúng ! Trúng thật !”

Nguyên Cát lau nước mắt: “Gia trúng bảng hạng nhì! Phu nhân, là hạng nhì đó!”

Trước mắt Lục thị như lóe lên một tia sáng trắng, thể lảo đảo, đổ nhào xuống đất.

“Phu nhân!”

“Phu nhân!”

bấm huyệt nhân trung, Lục thị từ từ tỉnh , đảo mắt một vòng, bất chợt òa lớn: “Nó bệnh thế , cứ tưởng gượng dậy nổi nữa... Bồ Tát ơi... Bồ Tát ơi... Bồ Tát ơi...”

Bồ Tát cơ?

Lục thị đến nghẹn lời, chẳng thể thêm nổi câu nào!

“Hu hu... Gia của thật sự đậu !”

Lục thị , A Man cũng òa lên theo.

Hôm qua bói quẻ, quẻ đại hung, Gia quẻ nàng hiểu ngược , tức là đại cát, sáng sớm nàng còn định kể với Gia, ai ngờ Gia thèm !

Gia ơi là Gia!

A Man tủi ghê gớm!

Sao hết thế chứ? Nguyên Cát trong lòng thầm kêu, đúng, đây là chuyện vui to lớn thế cơ mà, báo tin mới đúng!

“Phu nhân, đừng nữa, mau mau báo tin mừng cho hầu phủ , hầu gia vẫn đang chờ tin trong phủ đó!”

Lục thị mới tỉnh táo thật sự, vội vàng : “Mau! Mau gửi tin tới hầu phủ, khoan , còn Ngô phủ với nhà họ Phó cũng đừng quên!”

“Không quên ạ!”

Một lão bộc bước lên nhắc nhở: “Phu nhân, tiền rải mừng chuẩn ? Pháo mua ? Lát nữa quan sai sẽ đến phủ báo tin, nước , rượu tiệc chuẩn sẵn. Hôm nay là ngày đại hỉ, cũng nên bộ áo quần tươi tắn, đừng để Thất gia mất mặt!”

“Trời ơi, Bồ Tát ơi!”

Lục thị vỗ đùi lớn, vốn định mặt mũi xám xịt về quê, nào còn lo mấy chuyện !

“A Man! A Man!”

“Phu nhân đừng cuống!”

A Man dùng khăn tay xì mũi thật mạnh: “Ta sẽ lo từng việc một, đảm bảo tổ chức cho Gia thật rình rang! Cẩu Nhị Đản!”

“Chị A Man gọi!”

“Pháo năm ngoái còn thừa ? Mau cửa đốt vài tràng !”

“Dạ!”

“Thu Hương!”

“Có!”

“Đỡ phu nhân nhà sửa soạn , từ đầu tới chân đồ mới hết...”

“Phu nhân! Phu nhân!”

Vị Cao thúc xưa nay điềm đạm đột nhiên gọi to chạy : “Nhị tiểu thư, nhị tiểu gia đến bến thuyền dự kiến, bảo mau chuẩn xe ngựa đến đón!”

...

“Đến ! Đến ! Lão phu nhân, quản gia đến !”

Đinh thị mừng đến nỗi thấy mắt: “Mau, bảo chạy nhanh lên, chậm thế!”

Quản gia mặt đầy khổ sở bước lên, lão phu nhân chụp ngay lấy tay : “Gia nhà hạng bao nhiêu?”

“Lão phu nhân, tứ gia...”

Chữ “gia” còn kịp thốt , bên tai nổ vang một tràng âm thanh: “Đùng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-366-tu-gia-truot-bang.html.]

“Đùng đùng!”

“Đùng đùng đùng!”

Vệ di nương bĩu môi: “Nhà ai đấy? Giữa ban ngày ban mặt mà đốt pháo ầm ĩ!”

Quản gia chỗ pháo đang bốc khói mà khổ: “Chắc là nhà ai đó đậu cao đấy mà!”

Pháo cứ nổ liên tục, chấn đến mức tai ù ù ong ong.

Lão phu nhân đang sốt ruột chờ tin con, lửa giận lập tức bốc lên: “Kỳ thi xuân lấy hai trăm ba mươi , nếu ngoài hạng hai trăm thì đáng gì!”

“Phải đấy, gia nhà còn chuẩn đốt nhiều thế !”

Vệ di nương ngoắt đầu : “Ai da, ngươi mau , tứ gia đậu hạng mấy? Làm sốt ruột c.h.ế.t mất!”

Quản gia liếc lão phu nhân, c.ắ.n răng, giậm chân : “Lão phu nhân, tứ gia nhà ...”

“Hạng mấy?” Lão phu nhân trợn tròn mắt, ánh đầy chờ mong.

“Trượt! Bảng! Rồi!”

“Cái gì?!”

Mắt lão phu nhân trợn trắng, ngã ngửa , Phó Thành Đạo phản ứng nhanh đỡ lấy.

“Mau, mau đỡ lão phu nhân trong!”

Cổ họng lão phu nhân nghẹn cứng, cam lòng , cố gắng vững từ vòng tay con trai, môi run run: “Đến thứ hạng cuối cũng đậu ?”

Mặt quản gia ỉu xìu: “Lão nô xem xem bảng mấy , đúng là thấy tên tứ gia nhà .”

Lão phu nhân bỗng nghĩ đến gì đó: “Tĩnh Thất gia thì ? Có đậu ?”

Quản gia lão phu nhân, liếc sang Tứ phu nhân đang lặng thinh bên, gật đầu thật mạnh.

“Đậu hạng mấy?” Vệ di nương giục hỏi.

Quản gia run rẩy giơ hai ngón tay.

“Hạng hai trăm?”

“Là hạng hai đó!”

“...”

Giữa khung cảnh c.h.ế.t lặng, Triệu thị chậc một tiếng, sống c.h.ế.t : “Bảo đốt pháo ầm ầm, nếu tứ gia nhà mà đậu hạng nhì, chắc sẽ đốt pháo suốt một ngày một đêm!”

“Ngươi...”

Lão phu nhân chịu nổi nữa, lảo đảo ngất .

“Lão phu nhân!”

“Mẹ!”

Trước cổng nhà họ Phó rối như mớ bòng bong.

Trong cảnh hỗn loạn, Phó Thành Đạo liếc Tĩnh Nhược Tụ, chỉ thấy nàng cúi đầu, mắt cong cong, khóe môi nhếch nhẹ, nụ hờ hững nở nơi khóe miệng như lan giữa khe núi.

Tên nhóc Tĩnh Thất , quả là nở mày nở mặt cho tỷ tỷ nó!

Khóe môi Phó Thành Đạo cũng cong lên một chút.

...

Giờ Tĩnh Thất đang ở ?

Đang trốn trong góc ngõcủa Lễ Bộ, đầu kề đầu với hai khác.

Uông Tần Sinh lau nước mắt xúc động: “Cuối cùng cũng thể ăn với liệt tổ liệt tông nhà họ Uông ... hu hu hu hu... hu hu hu hu... Tiền Tam Nhất, Văn Nhược, chúc mừng hai , thật sự giỏi quá !”

Tiền Tam Nhất lộ vẻ khinh khỉnh: “Vật trong túi mà, gì đáng vui !”

Tĩnh Bảo cũng thấy quá phấn khởi, chỉ thật lòng mừng cho Uông Tần Sinh: “Tần Sinh, với hạng , cũng khen ngươi một câu!”

Uông Tần Sinh chán , chỉ tay về phía : “Khi nãy Cao mỹ nhân thiên vị như , sợ đ.á.n.h ?”

Tiền Tam Nhất: “Không thấy bên hông y đeo bảng ghi hai chữ ‘tùy giá’ ? Là của hoàng thượng đấy, ai dám động ?”

Tĩnh Bảo siết chặt nắm tay: “Mỹ nhân oai phong quá!”

Uông Tần Sinh sụt sịt: “ y gặp Vương Uyên vẫn...”

Tiền Tam Nhất vẻ khinh thường: “Lo gì chứ, nhịn chuyện, chịu khổ, mới .”

Tĩnh Bảo thì trầm ngâm: “Cao Triều... y đổi , chúng cần lo cho y nữa.”

 

Loading...