Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 368: Chim khách bị chim cúc chiếm tổ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:49
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo lập tức yên nhúc nhích, mượn ánh xuân tỉ mỉ ngắm dung nhan mỹ nhân, da trắng như ngọc, nơi khóe mắt đuôi mày thấp thoáng ý ...

Một năm gặp, nhị tỷ vẫn y như ngày .

Nàng đến ngẩn , bất chợt hai tên nhóc đầu hổ xông tới, là cặp song sinh nhà họ Cao, Cao Đại Bảo và Cao Nhị Bảo.

“Gọi cữu cữu nào!” Tĩnh Nhược Khê nhắc nhở.

Hai tiểu bảo liếc mắt , mỗi đứa gọi một tiếng: “Cữu cữu ơi!”

Tĩnh Bảo vui đến nỗi suýt nữa nhào tới hôn một cái “chụt”, nhưng sợ quá nhiệt tình khiến bọn nhỏ hoảng sợ, vội sang A Nghiễn : “Dắt hai đứa gặp .”

Nào ngờ hai tiểu bảo chẳng chút nào.

Đại Bảo đảo mắt lanh lợi, : “Cữu cữu ơi, thi hạng nhì kỳ thi mùa xuân?”

Nhị Bảo tiếp lời: “Sao lấy luôn hạng nhất ạ?”

Đại Bảo: “Cữu cữu ơi, chẳng chút khí khái nam nhi gì hết ?”

Nhị Bảo tiếp: “Mà còn gầy trơ xương nữa!”

Đại Bảo: “Cữu cữu định bao giờ cưới mợ cho tụi con đây?”

Nhị Bảo bồi thêm: “Mà nếu thì tụi con chịu đấy!”

Tĩnh Bảo hai nhóc cho nổi hết da gà, thầm nghĩ: Ăn gì lớn lên mà mồm miệng lanh đến thế?

“Các con chuyện với cữu cữu thế ?” Tĩnh Nhược Khê mắt ánh giận trách.

“Thôi thôi, nhị tỷ, thích bọn chúng chuyện như , cảm thấy thiết!” Tĩnh Bảo mỉm , khóe mắt cong cong, sang chào: “Nhị tỷ phu, lâu gặp!”

Cao Chính Nam xuống thuyền tin em vợ đậu hạng nhì, đang định khen vài câu, nhưng khi tới gần kỹ, tên nhóc quả thực gầy đến dọa , bèn đổi lời: “Sao sắc mặt trông lắm?”

“Đệ từng bệnh nặng, giờ khỏi , nghỉ thêm mấy hôm là béo thôi.” Tĩnh Bảo nhiều, chỉ lướt qua cho xong: “Nhị tỷ, tỷ phu, trong , lão hầu gia và đều mặt . Đại Bảo, Nhị Bảo, cữu cữu dắt tay ?”

“Muốn ạ!”

“Muốn ạ!”

Hai bàn tay nhỏ mũm mĩm lập tức đưa lên, Tĩnh Bảo mỗi tay nắm một đứa, trong lòng vô cùng mãn nguyện.

“Cữu cữu phân biệt ai là Đại Bảo, ai là Nhị Bảo ?”

Tĩnh Bảo: “...”

“Người đậu hạng nhì mà còn phân biệt ?”

Tĩnh Bảo: “...”

“Bảo mọt sách, hóa là thật!”

Tĩnh Bảo: “...”

“Sau con mọt sách , con giống cha, khắp nơi, học đủ chuyện!”

Tĩnh Bảo đầu, với Cao Chính Nam: “Nhị tỷ phu, hai đứa nhỏ nhà bắt đầu chuẩn lý do để học hành tử tế trong tương lai đấy!”

Cao Chính Nam còn kịp lên tiếng thì Tĩnh Bảo tiếp: “Từ mai trở , sẽ đích dạy vỡ lòng cho chúng nó. Hai tiểu bảo, giờ dần ba khắc gặp cữu cữu trong thư phòng, chúng cùng trải nghiệm ‘thế giới ba ’ nhé!”

Giờ Dần?

Ba khắc?

Thế giới ba ?

Hai tiểu bảo lập tức “gào” lên một tiếng, ôm mặt òa!

Tĩnh Bảo đắc ý.

Hừ!

Muốn đấu với ?

Hai đứa nhóc các ngươi còn non lắm!

Cao Chính Nam liếc Tĩnh Nhược Khê, thầm nghĩ: Nếu em vợ khai tâm, đó đúng là phúc phận của bọn nhỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-368-chim-khach-bi-chim-cuc-chiem-to.html.]

Vào chính sảnh, là một phen hành lễ, ai nấy đều thích thú với hai tiểu bảo, chọc một chút, đùa một chút, hai nhóc cuối cùng cũng tạm thời thoát khỏi bóng ma “giờ dần ba khắc”.

Giữa lúc cả nhà vui rộn rã, Tĩnh Nhược Khê hích tay Tĩnh Bảo: “Tam tỷ của ? Sao thấy?”

Tĩnh Bảo chấm chút nước , lên chiếc bàn nhỏ một chữ “Lạc”. Tĩnh Nhược Khê lập tức hiểu rõ.

Phu quân và đều dự thi mùa xuân, một đỗ cao, một thi rớt, dù nàng vui mừng cho em trai, cũng chẳng thể để lộ ngoài mặt, càng thể đến chúc mừng.

Làm dâu nhà là thế đấy!

“Phó đại gia đến !”

Phó Thành Đạo bước với dáng vẻ điềm tĩnh, cửa hành lễ với lão Hầu gia, Hầu phu nhân và Lục thị.

Mọi lúc Phó tứ gia trượt khoa thi, khỏi lên tiếng an ủi đôi ba câu.

Phó Thành Đạo điềm đạm trả lời: “Nếu nó chịu học hành một nửa như Thất gia, cũng đến nỗi. Thất , chúc mừng !”

“Đa tạ, đa tạ!” Tĩnh Bảo kéo xuống: “Bữa trưa rượu ngon, Phó đại ca nhất định uống vài chén, Lục biểu ca, giúp tiếp đãi !”

Lục Hoài Kỳ lăn lộn chốn quan trường hai năm, miệng mồm trơn tru: “Toàn nhà cả, tiếp đãi gì chứ, cứ uống là !”

Vừa xong, quan viên Lễ bộ đến đưa văn thư xác nhận vị trí thứ hai. Tĩnh Bảo đành tiếp đón; nhận xong văn thư, từng đợt đến chúc mừng nối tiếp kéo đến...

Bận rộn suốt cả ngày, đến chiều tối mới rảnh một lúc, đang định nghỉ thì chợt nhớ còn đến Cố phủ một chuyến, Tĩnh Bảo lập tức về phòng đồ, mang theo một xe quà thẳng tới Cố phủ.

Vừa tới đầu hẻm Cố phủ, thấy Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh tựa tường đầy bất lực. Hỏi mới , trong hẻm xe ngựa xếp hàng dài dằng dặc, đều là học trò bái Cố Trường Bình .

“Tiên sinh nhận ?” Tĩnh Bảo hỏi.

Tiền Tam Nhất: “Không chen , cho Đồng Bản dò tin .”

Uông Tần Sinh mắt sáng như đuốc: “Nhìn kìa, Đồng Bản !”

“Ba vị gia!” Đồng Bản thở hổn hển: “Cửa chính và cửa bên Cố phủ đều đóng, họ gõ nãy giờ, trong chỉ đáp một câu: ‘Tiên sinh ngoài thăm bạn, xin mời ngày khác .’”

“Không thật ?” Tiền Tam Nhất lộ vẻ thất vọng: “Mẹ còn chuẩn một xe lễ để tặng !”

“Lễ của là do mang từ phủ Kim Lăng tới đó!” Uông Tần Sinh thở dài: “Giờ đây, Văn Nhược, ngươi !”

Tĩnh Bảo nghĩ đến tính cách của Cố Trường Bình, cảm thấy chắc cố ý tránh mặt, bèn : “Về , mai , sẽ lánh mặt bọn .”

“Cũng chỉ còn cách đó.”

Ba nán nữa, ai về nhà nấy. Nửa tháng là kỳ thi điện, lúc tùy ý hành động.

Tĩnh Bảo lúc trong lòng vẫn thấp thỏm, chút sợ gặp Cố Trường Bình; lúc chắc chắn gặp nữa, thấy trống trải, tâm trạng rối bời.

Lúc , Cố Trường Bình đang nghiêng giường mềm, tay cầm quyển sách, dáng vẻ lười nhác, thoải mái vô cùng.

Thẩm Trường Canh gã “chim cúc chiếm tổ chim khách”, còn chiếm đến độ hưởng thụ thế , chỉ xông tới cào rách gương mặt tuấn tú đó.

“Dậy , ăn cơm !”

Cố Trường Bình tiện tay quẳng quyển sách, yên như lão gia.

“Ngươi thể giúp một tay ?”

“Không thể!”

“Ngươi...”

Thẩm Trường Canh nghiến răng, đành nhận mệnh bày từng món khỏi hộp đồ ăn, cuối cùng còn đưa cả đũa đến tay vị tổ tông .

Tổ tông ăn một miếng, lập tức chê bai: “Dở ẹc!”

Thẩm Trường Canh giận đến mức bóp c.h.ế.t .

“Hay là ngươi dọn đến nhà !” Cố Trường Bình đặt đũa xuống: “Đừng sống khổ sở như tu hành nữa, ngay cả hầu cũng nỡ thuê!”

Thẩm Trường Canh từ nhỏ sống khổ sở, tích cóp ít bạc nhưng tiếc dám tiêu, cứ cảm thấy nếu sống xa hoa sẽ thấy với những nhà họ Thẩm khuất.

Nhà hai gian, trong ngoài chỉ hai lão đầy tớ già, Thẩm Trường Canh là Tế tửu, nhiều khi còn tự xuống bếp nấu cơm.

“Chuyện đó để , giờ , ngươi định trốn ở chỗ đến bao giờ?”

 

Loading...