Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 370: Không nên có

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:51
Lượt xem: 211

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo sợ nhận điều gì khác lạ, bèn vội vàng giải thích: “Tiên sinh là bậc nam nhi đỉnh thiên lập địa, học vấn đầu thiên hạ, dẫu quan thì cũng vẫn thể sống một đời thuận buồm xuôi gió.”

Ánh mắt Cố Trường Bình dịu xuống đôi phần: “Đưa đến đây thôi.”

Tĩnh Bảo c.ắ.n môi một cái: “Vậy... , cáo từ.”

Đi hai bước, nàng bất chợt đầu, ánh mắt khô khốc: “Tiên sinh hỏi... sợ ?”

“Không hỏi.”

Cố Trường Bình dứt khoát ném ba chữ, xoay bỏ .

Ngõ phố tối mờ, chỉ ánh trăng mờ nhạt soi đường, ánh sáng mờ mờ đổ lên bóng lưng , càng khiến khung cảnh thêm vắng lặng tiêu điều.

Tĩnh Bảo nghẹn ngào đến chịu nổi, nước mắt ào ào rơi xuống.

Tiên sinh, sợ.

Ta sợ liên lụy nhà;

Sợ thất bại;

Sợ kết cục ;

Sợ đến cuối cùng, đến một thu nhặt t.h.i t.h.ể cũng chẳng !

, càng sợ bản đối diện với , trở thành kẻ địch của .

Ta thể trở thành kẻ địch của chứ?

Ta thích đến như mà!

Tĩnh Bảo nước mắt như mưa.

Cố Trường Bình hiếm khi mất ngủ.

Ban đầu, tưởng là do giường của Thẩm Trường Canh cứng quá, chăn mỏng, lật bên ghét, lật bên cũng ưa, đến lúc thật sự tĩnh tâm thì mới hiểu, là vì một câu của nha đầu : “ cảm thấy, trong xương m.á.u của , vốn chẳng chữ sợ!”

Nàng nhất định đoán gì đó .

Giờ khắc , Cố Trường Bình gần như thể khẳng định đến mười phần.

Câu , hẳn là bắt nguồn từ đêm hôm đó, khi bất chấp tất cả mà buông lời: “Dù là kẻ g.i.ế.c phóng hỏa, cướp bóc nhà dân, thậm chí là khởi binh tạo phản, hủy thiên diệt địa thì ?”

Nàng bao nhiêu?

Đoán mấy phần?

Cố Trường Bình phiền muộn khoác áo lên, bước khỏi phòng, vòng đến tây sương phòng, đá một cước đạp tung cửa.

Thẩm Trường Canh dọa đến bật dậy giường: “Gì thế?!”

“Là .”

“Nửa đêm nửa hôm, ngươi cái gì thế hả, hù c.h.ế.t ...”

“Trong năm tử của , ngươi thích ai nhất?”

“Ngươi nó...”

“Trả lời!”

Thẩm Trường Canh gãi đầu, vẻ mặt đau khổ: “Thích nhất là Tĩnh Văn Nhược.”

“Tại ?”

Cố Trường Bình như bóng ma giường, thắp đèn.

“Nói về thông minh, nó bằng Tiền Tam Nhất;

về chịu khó, bằng Uông Tần Sinh;

về gia thế, so với Cao Triều Từ Thanh Sơn thì chẳng đụng đến mép.”

“Cố Trường Bình!” Thẩm Trường Canh ngáp ngắn ngáp dài: “Ta chỉ thấy nó mắt thì ? Ngươi ý kiến chắc?”

“Vừa mắt chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng ! Từ đầu đến chân đều !”

“Rất .”

Cái bóng ma biến mất như cơn gió.

Thẩm Trường Canh đổ ập xuống giường, ai oán lầu bầu: “Nửa đêm nửa hôm, tên điên thật , chắc chắn là điên !”

Chửi mấy câu, tiếp tục gặp Chu Công.

Cố Trường Bình điên.

Chỉ là trong lòng đang dâng lên một ngọn lửa dữ dội.

Ngọn lửa thiêu đốt mãnh liệt, đốt đến đau tim thắt phổi.

Sống hai kiếp , cố khiến bản trở thành kẻ lạnh lùng vô tình.

Tiến một bước, đường lui;

Lùi một bước, lối sống.

Hắn dùng thời gian dựng nên một bức tường kiên cố, vui buồn giận hờn đều ngăn ngoài tường, nhưng ngờ...

Trong đầu, hai giọng vang lên: “Không nên như , Cố Trường Bình. Người chuyện lớn, chỉ cần để lộ một chút tâm tư là muôn đời gượng dậy nổi!”

nàng ngoài, mà là Tiểu Thất của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-370-khong-nen-co.html.]

“Tiết lộ với ai quan trọng. Quan trọng là, từ khoảnh khắc ngươi tiễn Từ Thanh Sơn , lòng ngươi như lớp băng mỏng, đang từng chút một tan chảy.”

“...”

“Ngươi hãy nhớ, sống sót như thế nào?”

“...”

“Nhớ đến Tiên Thái hậu, nhớ đến ôm bô nhổ của ngươi, nhớ đến cô cô bức điên của ngươi...”

“...”

“Cố Trường Bình, từ nay mềm lòng với bất kỳ ai nữa. Mềm lòng với ngươi, với Thập Nhị Lang đều là địa ngục!”

... nhưng là con , hỉ nộ ái ố, điểm yếu, ...”

“Ngươi nên , cũng xứng ! Chỉ khi rời xa nàng thật xa, đó mới là cho nàng, mới là bảo vệ nàng!”

“...”

“Nếu , ngươi là đang hại nàng!

Cố Trường Bình, ngươi chỉ thể bảo vệ nàng đến đây thôi, hiểu ?”

“...”

Cố Trường Bình siết chặt nắm tay, mắt rũ xuống, ngẩng lên, cùng chầm chậm cúi đầu.

Trong mắt, một mảnh c.h.ế.t lặng.

*

Mùa xuân, trời sáng sớm.

Vừa quá giờ Mão, ánh sáng trong lành buổi sớm lách qua khung cửa sổ.

Tĩnh Bảo trở , mở mắt thấy nhị tỷ Tĩnh Nhược Khê bên giường, mỉm nàng.

“Từ nhỏ ngủ chẳng đàng hoàng, một tay trong chăn, một tay ngoài, bệnh ?”

Tĩnh Nhược Khê kéo tay Tĩnh Bảo trong chăn: “Đại Bảo và Nhị Bảo tối qua năn nỉ cả nửa đêm, xin cữu cữu ruột nương tay cho. Tỷ thấy chúng nó tội nghiệp, nên đồng ý .”

Tĩnh Bảo ôm cả lẫn chăn áp sát nàng, lên đầu gối chị như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn: “Nhị tỷ chiều chúng quá!”

“Thế còn , chiều ?”

“Chiều chứ!”

Tĩnh Bảo nhắm mắt .

Đại tỷ như , chỉ lo cho nàng chuyện ăn mặc, sinh hoạt, mà còn kiêm luôn việc dạy dỗ, nhắc nhở.

Nhị tỷ thì ngoài mặt vẻ nghiêm, nhưng mềm lòng. Để nàng thể ngủ thêm một chút mỗi sáng, thường cùng nàng bày mưu gạt đại tỷ.

“Nhị tỷ, bên nhà họ Cao đối xử với tỷ thế nào? Có ai bắt nạt ?”

Tĩnh Nhược Khê xoa đầu Tĩnh Bảo : “Ban đầu cũng vài lời tiếng , lời , kết với tiểu cô tử nhiều hơn, nên chuyện .”

“Thế nào?”

“Tiểu cô tử thông minh, điều, trút giận lên .”

“Cũng nhờ nhị tỷ nhẫn nhịn đủ điều!”

“Tỷ một nhà, tuy cùng sinh , nhưng đều mang họ Tĩnh, vinh cùng vinh, tổn cùng tổn. Tĩnh Nhược Mi chuyện nhục nhã như thế, nhịn thì ai nhịn?”

Tĩnh Nhược Khê nhớ những ngày gian nan nhất, thở dài: “A Bảo, tin nhân quả báo ứng ?”

Tĩnh Bảo lắc đầu, nàng tin!

Người chắc sống lâu;

kẻ ác cũng nhất định gặp báo ứng.

Huống hồ, thế nào là ?

Thế nào là ?

“Ta tin.” Tĩnh Nhược Khê nàng, nhẹ giọng: “Muội cứ chờ xem, bọn họ nhất định sẽ ngày gặp quả báo!”

Bọn họ?

Tĩnh Bảo chống tay dậy: “Nhị tỷ ư?”

Tĩnh Nhược Khê nhạt, gật đầu.

Tính nàng thể nhẫn, nhưng nhẫn trong sáng tỏ, chấp nhận chút mập mờ nào.

Hai Tĩnh phủ, Uông vì giữ thể diện nên chuyện lớn hóa nhỏ, nhỏ hóa . nàng , nàng tra cho rõ ràng chuyện.

Nàng điều tra, Cao Chính Nam còn điều tra hơn.

Bắt đầu từ ?

Tất nhiên bắt đầu từ Tĩnh phủ, vì chuyện xảy tại Tĩnh phủ.

Cao Chính Nam mượn cớ nhiều đến trọ ở phủ, âm thầm dùng bạc hối lộ đám tiểu đồng, nha từng việc trong vườn hôm đó.

Thế gian bí mật thật sự, chỉ là vấn đề giá cả. Vài trăm lượng bạc bày mặt, thử hỏi bao nhiêu kẻ động lòng?

Hôm , Lục thị gọi vài cháu đến dự tiệc. Sau khi bà rời , nhà bếp mang thêm hai món lên bàn: Một là thịt hầm huyết nai, hai là hàu sống nướng than.

Cao Chính Nam uống rượu thường ăn kèm đồ, nhưng Uông nhị gia thì đầu nếm thử hai món đó, bèn ăn nhiều hơn hẳn.

 

Loading...