Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 371: Là một mối họa ngầm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:52
Lượt xem: 199

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai món ăn nếu ăn riêng thì gì, nhưng dùng chung với rượu nóng thì tác dụng bổ dương mạnh. Không bao lâu, Uông Nhị gia chỉ cảm thấy bụng nóng rực, trong lòng bứt rứt khó chịu tả .

Hắn định nhân lúc nhà xí để giảm bớt cảm giác đó, ai ngờ gặp một tiểu đồng. Tiểu đồng dẫn đông rẽ tây, thế nào mà cuối cùng đưa đến mặt Tĩnh Nhược Mi.

Tĩnh Nhược Mi ánh mắt đưa tình, hiện rõ vẻ quyến rũ. Uông Nhị gia thấy nàng mặc đồ nha thì lập tức lớn gan lên...

Tĩnh Nhược Khê nhạt: “Một kẻ tưởng là nha Tĩnh gia, cùng lắm bỏ ít bạc mua về; một kẻ thì chẳng màng mặt mũi nữ nhi; thêm một lão thái phu nhân âm thầm thêm mắm dặm muối, thế là vở kịch diễn trọn !”

Tĩnh Bảo giật : “Vậy tức là... lão thái phu nhân rõ chuyện ?”

“Không chỉ là !” Tĩnh Nhược Khê nghiến răng ken két: “Hai món ăn là do bà dặn đem đến; Tĩnh Nhược Mi gan lớn như , tám phần là xúi giục, định lấy trò của đại phòng chúng để trút giận cho con trai lớn của bà đây mà!

Bọn họ cứ tưởng việc kín đáo, hảo chút sơ hở, nhưng Uông Nhị gia đồ ngốc. Dù cho nhị gia là kẻ ngốc, thì và Chính Nam cũng !”

Chỉ cần nghĩ đến chuyện là Tĩnh Nhược Khê thấy sợ hãi. Nếu Cao Chính Nam ăn thêm vài miếng, chừng mắc câu là !

“Thật đúng là tâm địa độc ác đáng c.h.ế.t! “Ngươi giận dữ .

Tĩnh Bảo sớm giận đến hai mắt bốc lửa: “Ta ngờ, bà già mất một đứa con mà còn dám nổi gió sóng, đúng là xem thường bà quá ! , chuyện ?”

“Vẫn cho .” Tĩnh Nhược Khê thở dài: “A Bảo , nếu Hàn Lâm viện, thì thời gian ở kinh thành ít thì ba năm, nhiều cũng năm sáu năm. Trên đời chỉ kẻ trộm trăm ngày, phòng trộm trăm ngày? Phủ Lâm An mãi mãi là một mối họa ngầm.”

Tĩnh Bảo gật đầu đồng tình.

bản lĩnh, suy cho cùng vẫn chỉ là phụ nữ chốn khuê môn; còn gối bà già thì con cháu đầy đàn, là đàn ông, đại phòng cuối cùng vẫn thế đơn lực mỏng!

“Nhị tỷ, thật sự thì chia nhà thôi!” Nàng .

“Nếu là , bên đó nhất định đồng ý; chỉ là bây giờ...”

“Bây giờ ?”

“Bây giờ đỗ hạng nhì, tiền đồ thấy rõ, họ chắc chịu chia .”

Tĩnh Bảo liên tục nhạt: “Vừa bám lấy cái đùi to của , tính kế đại phòng , chẳng lẽ chuyện đời đều để họ chiếm hết chắc? Họ tưởng ngốc ?”

Vừa dứt lời, A Man vén rèm bước : “Thất gia, nhị tiểu thư, tứ cô nương về ạ.”

“Nó còn mặt mũi mà !” Tĩnh Nhược Khê giận dữ.

“Nhị tỷ, bớt giận!” Tĩnh Bảo sang hỏi: “Uông Nhị gia theo ?”

A Man: “Không, chỉ tứ cô nương một , là đến chúc mừng thất gia!”

Tĩnh Bảo nhíu mày nghĩ ngợi: “Cứ bảo khỏe, sợ lây bệnh, tiếp khách!”

“Dạ!”

A Man vội vàng lui , vội vàng , mặt đầy vẻ tức giận: “Gia, tứ cô nương đang quỳ viện của lão phu nhân, cầu xin lão phu nhân thương tình đấy ạ!”

Tĩnh Nhược Khê tính khí thế nào, bèn vỗ tay xuống giường, c.h.ử.i lớn: “Nó mà đáng thương, thì thiên hạ chẳng còn ai đáng thương nữa!”

...

Khi Tĩnh Bảo đến, Tĩnh Nhược Mi đến nỗi thở nổi.

Nàng vốn dung mạo dịu dàng quyến rũ, thêm dáng vẻ mưa sa hoa lê càng khiến khác xót xa thương cảm.

Tĩnh Bảo thấy cửa phòng Lục thị đóng chặt, giận đến mức gặp, bèn tiến lên : “Uông nhị phu nhân, mời về , đây nơi ngươi nên !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-371-la-mot-moi-hoa-ngam.html.]

Tĩnh Nhược Mi thấy là Tĩnh Bảo, sắc mặt cứng đờ: “A Bảo, hôm nay quyết tâm, nếu lão phu nhân tha thứ, sẽ đập đầu c.h.ế.t ngay tại đây!”

“Hôm nay là ngày vui của , ngươi chạy đến đây sống c.h.ế.t lóc, định c.h.ế.t cho ai xem ?” Dù là Tĩnh Nhược Khê giỏi kiềm chế thế nào cũng chịu nổi.

“Nhị tỷ, sai chỗ nào?” Tĩnh Nhược Mi nước mắt như suối, nức nở : “Ta là một cô nương lành lặn, nhục, nếu gả cho thì chỉ con đường c.h.ế.t!

Ta là con , bằng các tỷ xuất tôn quý, nhưng cũng họ Tĩnh, cũng là con gái của cha, chẳng lẽ các thể thương xót một chút ?”

Tĩnh Nhược Mi mà thì thôi, mở miệng là chọc đúng lửa giận kìm nén lâu nay của Tĩnh Bảo.

Nàng nhạt: “Uông nhị phu nhân, ngày là đại hôn của ngũ cô nương Hầu phủ, Lục Cẩm Vân. Ngươi với nàng là biểu tỷ , đến lúc đó cùng Uông Nhị gia sớm một chút nhé!”

Tĩnh Nhược Mi mơ cũng ngờ Tĩnh Bảo sẽ câu , như một cây gậy sắt đập thẳng trán, đau đến choáng váng.

Phu quân của Lục Cẩm Vân là Mã Thừa Dược, là đàn ông nàng vứt bỏ. Nay Hầu phủ chọn con rể, chẳng khác nào tát thẳng hai cái mặt nàng!

Mất hết thể diện!

“Quên với ngươi!” Tĩnh Bảo tiếp: “Mã Thừa Dược chính thức Thái Y Viện, gặp gọi là "Mã thái y". Hơn nữa Mã thái y tỏ thái độ với Hầu gia: chỉ cần Lục Cẩm Vân thể sinh con, tuyệt đối sẽ nạp !”

Sắc mặt xinh của Tĩnh Nhược Mi lúc hổ ân hận.

Tĩnh Bảo vẫn thấy đủ, bèn xuống, đối mặt với nàng, dùng giọng chỉ hai : “Ngươi là đại phòng, năm xưa bà ép đại phòng thế nào, ép , chắc ngươi đều thấy rõ.

Đầu mọc cổ ngươi chỉ để cảnh, mà là để phân biệt đúng sai.

Khuỷu tay hướng trong, thì ai đau; nhưng nếu khuỷu tay hướng ngoài, thì ngươi đáng đau c.h.ế.t!”

Tĩnh Nhược Mi trợn to mắt Tĩnh Bảo, ánh mắt đầy dữ tợn, còn chút dịu dàng nào.

Hắn ý gì? Chẳng lẽ...

“Muốn , trừ khi đừng !” Tĩnh Bảo khinh miệt: “Không tứ tỷ mỗi đêm năm mơ chút nào hối hận ?

Tĩnh Nhược Mi mềm nhũn, ngã xuống đất, cảm thấy như sét đánh.

“Người !” Tĩnh Bảo dậy quát to.

A Man thấy gia sắc mặt , vội hỏi: “Gia?”

“Chuẩn nửa xe quà cuối năm!”

“Gia định đưa ai?”

“Mẹ chồng của Uông nhị phu nhân, Khổng phu nhân!” Tĩnh Bảo từng chữ rõ ràng vang dội.

“A Bảo!” Tĩnh Nhược Mi thấy ba chữ "Khổng phu nhân" thì như xác sống bật dậy, lao tới ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Tĩnh Bảo, gào nức nở: “Thất gia, thật sự ép c.h.ế.t ? Xin thương xót ! Ta sai , hối hận , dám nữa!”

Vừa , dập đầu liên tục, tiếng đập đầu vang dội.

Vốn Khổng phu nhân ưa nàng, nếu Tĩnh Bảo đem chuyện nàng cấu kết với lão thái phu nhân , thì nàng thật sự còn đường sống!

Tĩnh Bảo chẳng buồn nàng lấy một cái, chỉ sang với Tĩnh Nhược Khê: “Nhị tỷ, phiền tỷ mời tỷ phu , cùng một chuyến!”

Tĩnh Nhược Khê cũng thấy lạ: “A Bảo, định...”

“Đã là thông gia , thì cũng nên gặp một !” Tĩnh Bảo liếc Tĩnh Nhược Mi đang quỳ đất, lạnh nhạt : “Uông nhị phu nhân, ý ngươi thế nào?”

 

Loading...