Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 374: Quyết chiến không đường lui
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:55
Lượt xem: 180
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thư phòng.
Tuyên Bình hầu thẳng vấn đề: “Ngày mười lăm tháng ba là kỳ thi điện. Ta âm thầm dò la rằng đề thi do các đại học sĩ trong nội các soạn, còn Hoàng đế chọn đề nào thì ai . Hoàng đế do Tô Thái phó đích dạy dỗ, đoán phần lớn sẽ dùng đề của Tô Thái phó.”
“Tiên sinh cũng từng , Tô Thái phó là thực tế, ưa những bài văn trau chuốt hoa mỹ.” Tĩnh Bảo ngừng một chút, tiếp: “Tiên sinh còn , khi tân đế còn học, bài văn của ngài thường Tô Thái phó ưa thích, nguyên do là quá cầu kỳ và tâng bốc. Ba bài đầu của điện thí sẽ do Hoàng đế tự phê duyệt, nên bảo chúng hãy theo sở thích của Hoàng đế!”
“Xem ... là lo xa !” Tuyên Bình hầu bật : “Chuyện nên và nên , Cố Trường Bình đều hết cả . Cháu , tối nay uống ít rượu , về sớm ôn bài.”
“Vâng!”
Ba ngày khi hồi môn, Tĩnh Bảo lười biếng ở trong thư phòng, đến hầu phủ.
Nàng đang chuẩn cho trận quyết chiến cuối cùng của kỳ thi điện…
Không đường lui!
...
Ngày mười lăm tháng ba, đến hẹn lên.
Chưa đến giờ Dần, Tĩnh Bảo dậy rửa mặt chải đầu, điểm tâm chỉ dùng đồ khô, một chút cháo cũng ăn.
Kỳ thi điện bài mặt Hoàng đế, thông thường rời chỗ vệ sinh, nếu sẽ xem là đại bất kính với Hoàng thượng.
Trước lúc cửa, đều đến tiễn, ngay cả Chu Đại Bảo và Chu Nhị Bảo cũng chúng kéo dậy khỏi giường, hai đứa mắt còn díp vì buồn ngủ.
Tĩnh Bảo xoa đầu hai đứa nhỏ, gọn gàng bước lên xe ngựa.
Chiếc xe thẳng hướng hoàng cung mà , nàng nhắm mắt , trong đầu là những lời Cố Trường Bình từng dặn: “Kỳ thi điện tổ chức tại điện Bảo Hòa, chỉ khảo sát sách vấn. Giờ Mão, tất cả trúng tuyển do Lễ bộ Thị lang dẫn dắt, vượt qua Thiên Bộ Lang, cùng tập trung tại cổng Thừa Thiên.
Sẽ xếp hàng theo thứ tự bảng hội, chờ cấm quân kiểm tra. Ba đầu thường cấm quân nể mặt, chỉ kiểm tra tượng trưng một chút.
Sau đó tiếp tục theo Lễ bộ Thị lang qua cổng Thừa Thiên, cửa Đoan môn, qua cửa Đoan môn là thấy cửa Ngọ môn, cuối cùng bước cửa Phụng Thiên, lặng lẽ chờ Hoàng đế giá lâm.
Giờ Thìn một khắc, Hoàng đế sẽ trong tiếng gọi vạn tuế, quỳ xuống hành lễ ngũ bái ba lạy.
Tiếp đến, Lễ bộ Thượng thư là sẽ thánh chỉ, đề mục sách vấn trong bản chiếu . Lúc , ngươi thể bắt đầu suy nghĩ bố cục trong lòng.
Sau khi tuyên xong, các thí sinh lượt chỗ , chờ quan chấp sự phát đề và giấy bài.
Nhớ lấy, chớ chỉ trích triều chính, càng đừng mong lấy lời can gián để gây chú ý, kiểu văn sẽ loại ngay ở vòng chấm sơ khảo, đến tai Hoàng đế còn chẳng lọt .
Nếu Hoàng đế tâm trạng sẽ xuống xem xét. Lúc , giữ bình tĩnh, mặt lộ vẻ hoảng hốt, tay cầm bút càng run.
Đây là điểm cộng, Hoàng đế sẽ thấy học trò trầm , chắc chắn là rường cột quốc gia.
Làm xong bài cần đợi hết giờ, thể nộp sớm. Làm như thể khiến các đại học sĩ nội các chú ý.
Nếu bài của ngươi thật sự xuất sắc, các đại học sĩ sẽ nhịn nổi mà trình lên để Hoàng đế .
Ra khỏi đại điện, chờ ở cầu Kim Thủy cửa Thừa Thiên, cùng Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh ngoài."
Tĩnh Bảo từ từ mở mắt , bất chợt nghĩ đến một chuyện:
Năm , Cố Trường Bình tới cầu Kim Thủy, là cùng ai ngoài?
Có ai chờ cổng cung ?
Trên mặt nụ , nơi đuôi mày khóe môi chứa niềm vui ?
...
Giờ Dần ba khắc, Tĩnh Bảo bước xuống xe ngựa, giữa rừng thí sinh, nàng liếc mắt thấy Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh. Cả hai cũng mặc đồng phục Quốc Tử Giám như nàng.
Tĩnh Bảo tiến gần, ba .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-374-quyet-chien-khong-duong-lui.html.]
Uông Tần Sinh hít sâu một : “Ta hồi hộp đến mức tay chân run hết cả !
Tiền Tam Nhất thì hớn hở vuốt áo: “Ta phấn khích quá chừng, chỉ cách trạng nguyên một bước nữa thôi!”
Tĩnh Bảo liếc mắt Tiền Tam Nhất, nhưng thấy vẻ mặt thì chợt hiểu tại lừa tiền dễ dàng như thế.
Vẻ mặt căn bản là “chỉ còn một bước nữa là thành trạng nguyên”, mà là “ là trạng nguyên” .
Loại tự tin , thiên hạ vô song!
Vì , Tĩnh Bảo chân thành tán thưởng, mỉm : “Trạng nguyên lang, cố lên nhé!”
“Đến giờ , các thí sinh xếp hàng... xếp hàng nào!”
Tiếng gọi dứt, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng , Uông Tần Sinh thấy lưng ngựa lập tức toe toét: “Mau kìa, mỹ nhân đến tiễn !”
Tĩnh Bảo ngẩng lên.
Mỹ nhân mặc một lớp áo trong mỏng, tóc dài xõa rối, trông như ai đó lôi khỏi giường.
Trên , thứ duy nhất coi là cây quạt xếp trong tay mà tám phần là dùng để che khuôn mặt “họa quốc ương dân” kịp rửa ráy.
Cao Triều kéo cương ngựa, mặt biểu cảm quanh, nhanh chóng thấy ba họ trong đám đông. Hắn bỏ quạt xuống, khuôn mặt cứng đờ thoáng lộ chút ý ranh mãnh như ch.ó sói vẫy đuôi.
Ba vội vàng vẫy tay, vẻ mặt gần như sắp vì cảm động.
Cao Triều nhíu mày.
Cố Trường Bình từng dặn, kỳ thi điện tuyệt đối để cảm xúc d.a.o động quá lớn, sẽ ảnh hưởng đến phát huy.
Thế là chẳng khách sáo thu nụ , đổi sang vẻ mặt “ kế”, giơ ngón cái lên với ba .
Ngón cái thu về, vạch ngang qua cổ một cái.
“Mỹ nhân định g.i.ế.c chúng ?” Uông Tần Sinh cảm thấy cổ lành lạnh.
Tĩnh Bảo cong mắt: “Ý là, cố gắng lên, đừng để mất mặt, nếu ... sẽ g.i.ế.c chúng !”
“ , bảo cố gắng lên, nếu dám phụ lòng dậy sớm... thì g.i.ế.c!” Tiền Tam Nhất lắc đầu.
“Cũng cùng ý cả thôi!”
Tĩnh Bảo kiễng chân, giơ tay dấu “hai ngón” với mỹ nhân lưng ngựa.
Trong lòng Cao Triều chấn động: “Tên nhóc dấu như cái kéo, là định... cắt ?”
...
Trước cửa Thừa Thiên, cấm quân trực ban xếp thành hàng. Thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành ngay vị trí dễ thấy nhất, đích kiểm tra ba thí sinh đầu kỳ thi xuân.
Đến lượt Tĩnh Bảo, Quách Trường Thành chỉ vỗ nhẹ lên vai nàng, ánh mắt lướt một lượt từ đầu đến chân, trong lòng dâng lên một tia khâm phục với Cố Trường Bình:
Hạng nhất Tiền Tam Nhất xem là tuấn tú, mà hạng nhì Tĩnh Bảo còn nhỉnh hơn một bậc. Nhãn lực chọn học trò của Cố Trường Bình quả thật chê !
“Qua!”
Chữ “qua” vang lên, Tĩnh Bảo âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức theo Tiền Tam Nhất tiến trong, thẳng đến cửa Phụng Thiên.
Bên trong cửa Phụng Thiên, văn võ bá quan của tam tỉnh lục bộ tề tựu đầy đủ.
Tĩnh Bảo bên cạnh Tiền Tam Nhất, mắt mũi, mũi tim, cùng tất cả yên lặng chờ đợi Hoàng đế giá lâm.
Đợi một lúc, nàng bắt đầu thấy thoải mái, luôn cảm giác ánh mắt nào đó cứ lượn lờ . Trong lòng chợt thắt :
Là ai đang chăm chăm nàng ?