Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 376: Loại bỏ một Người

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:57
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoạn đường dài từ cầu Kim Thủy đến cổng hoàng cung, ba Tĩnh Bảo lặng lẽ bước , ai mở lời.

Vậy là... kết thúc ?

Cứ như một giấc mộng .

Một giấc mộng thật dài, dài đến mức tiêu tốn nửa đời .

Vừa bước qua khỏi cổng cung, cả ba cùng ngẩng đầu tìm kiếm.

"Tiên sinh tới!" Ánh mắt Uông Tần Sinh hiện lên vẻ thất vọng.

"Sao thể tới chứ, còn bao nhiêu điều với !" Tiền Tam Nhất thở dài.

Uông Tần Sinh : "Tiên sinh vẫn trở về chuyến thăm bạn ?"

Tiền Tam Nhất: "Không thể nào, hôm nay là ngày trọng đại của bọn mà!"

Tĩnh Bảo một lời, cảm xúc ngổn ngang, thể thành mùi vị gì, chỉ lặng lẽ bước đến xe ngựa của , chẳng ngoái đầu mà phất tay chào hai lưng.

"Thế là tan ?" Uông Tần Sinh bỗng thấy nhạt nhẽo hẳn: “Giá mà Thanh Sơn với Cao Triều cũng mặt thì bao."

Tiền Tam Nhất chỉ "chậc" một tiếng, bóng lưng Tĩnh Bảo rời gì thêm.

Khi cửa sổ xe buông xuống, đầu Tĩnh Bảo cũng gục xuống, mỏi mệt.

Tiên sinh đến... là vì đang giận nàng ư? Hay là nhận điều gì ?

Thật , ngay khi nàng thốt mấy câu hôm đó, nàng hối hận.

Con khi bốc đồng thì chẳng ai cản nổi. Nàng cũng chẳng những lời đó để gì, cũng mong câu trả lời nào cả. Chỉ là...

Chỉ là... hỏi.

Vậy nàng sai?

"A Nghiễn!"

"Dạ, gia gì căn dặn ?"

"Ta..."

Đầu óc Tĩnh Bảo trống rỗng trong giây lát, nàng lắc đầu: "Thôi, gì."

...

Buổi tối ở ngân trang Lư Lai, đèn lồng đỏ cửa gió thổi nghiêng ngả.

Trong phòng lầu hai, Ôn Lư Dụ gạt bàn tính sang bên, nghiêng : “Cố Trường Bình, hôm nay là ngày đắc ý nhất của tử ngươi thi điện, ngươi chạy đến chỗ gì, tính đây?"

Cố Trường Bình thèm ngẩng mắt, tự đ.á.n.h cờ.

"Này, ngươi điếc , là câm ?"

Ôn Lư Dụ bước đến, hất tung bàn cờ: "Hay là thế , cho ngươi trăm lượng bạc, dạo kỹ viện một chuyến, thấy ?"

"Một trăm lượng? Ít quá!"

Ôn Lư Dụ bật : "Rành giá ?"

"Tầm Hương các cũng là kỹ viện thôi!" Cố Trường Bình vứt quân cờ, bước đến bên cửa sổ: "Người chờ, chắc đến !"

"Ngươi chờ ai ?"

Ôn Lư Dụ tò mò ghé gần, cúi đầu xuống, thấy Thẩm Trường Canh vội vã bước ngân trang: “Chờ ?"

"Là !"

"Chuyện gì thế?"

"Chờ chút sẽ !"

Thẩm Trường Canh lên lầu, thấy Ôn Lư Dụ lập tức nhíu mày: “Nói chuyện mặt ?"

Cố Trường Bình gật đầu: "Cứ ."

"Ta từ Văn Hoa điện trở về, hai trăm ba mươi bài thi đều qua tay , giao cho quan niêm phong."

Thẩm Trường Canh nâng chén , uống một ngụm: “Tổng cộng mười bảy vị độc quyển quan, trong đó mười quan hệ mật thiết với nhà họ Vương."

Ôn Lư Dụ lập tức khơi dậy hứng thú: "Ý ngươi là... bọn họ định giở trò?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-376-loai-bo-mot-nguoi.html.]

Thẩm Trường Canh trả lời: “Tiền Tam Nhất và Tĩnh Bảo lượt đầu và thứ hai kỳ thi mùa xuân, bài thi chuyển thẳng đến tay các đại học sĩ nội các, thể trò ."

Ôn Lư Dụ: "Vậy họ định..."

"Họ đưa bài thi của Vương Uyên và Phác Chân Nhân lên ." Cố Trường Bình Thẩm Trường Canh: “Vài ngày gần đây Vương Quốc Công cung ?"

Thẩm Trường Canh: "Định các ngươi cắt ngang, hôm qua Quốc công phu nhân cung. Lúc rời cung, Hoàng đế dùng bữa tối ở cung Hoàng hậu."

Ôn Lư Dụ: "Vậy thì chắc chắn, giữa Vương Uyên và Phác Chân Nhân, nhất định sẽ lọt mười hạng đầu!"

Cố Trường Bình dừng một chút, bình thản : “Không chừng còn lọt ba hạng đầu!”

"Trời ơi!" Ôn Lư Dụ lạnh lùng : "Ngay cả ba vị trí đầu mà cũng dám nhắm đến, gan to thật đấy!"

Cố Trường Bình liếc : “Thi điện là nơi dễ xảy mờ ám nhất, chẳng lẽ ngươi ?"

Năm đó, con đường đoạt trạng nguyên của cũng lắm gian truân. Đừng bài dở, chỉ riêng phận là hậu nhân họ Cố, tiên đế thể để đầu.

Sau là Tô Thái phó một mực phản đối ý kiến, cộng thêm Đại Tần xưa nay từng đạt tam nguyên (đầu bảng cả ba kỳ), trải qua giằng co đủ phía, tiên đế vì tỏ lòng khoan dung, cuối cùng đành thỏa hiệp.

Thẩm Trường Canh: “Ba bài đầu kỳ thi mùa xuân đều xem qua, bài của Đỗ Tề Cương thứ ba cũng khá xuất sắc. Tiền Tam Nhất và Tĩnh Bảo vượt lên là nhờ phận giám sinh Quốc Tử Giám."

Ôn Lư Dụ lập tức hiểu : “Nghĩa là, nếu nhà họ Vương tay, nhất định sẽ một trong ba vị trí đầu đá ngoài."

Cố Trường Bình nhắm mắt: “Không Tiền Tam Nhất, thì là Tĩnh Văn Nhược!"

"Tại ?" Ôn Lư Dụ và Thẩm Trường Canh đồng thanh hỏi.

"Bởi vì..." Cố Trường Bình đột ngột mở mắt: “Nếu trong danh sách đầu cả hai tử của , nhà họ Vương sẽ chịu."

Thẩm Trường Canh lúc mới bừng tỉnh: “Bảo công bố kết quả kỳ thi mùa xuân, ngươi lập tức trốn trong phủ ."

"Tiền Tam Nhất và Tĩnh Văn Nhược đang ở giữa đầu sóng ngọn gió, nếu giờ lộ diện..."

Cố Trường Bình hờ hững : “Ba hạng đầu, cả hai bọn họ đều đừng mong lọt !"

Ôn Lư Dụ lúc mới hiểu: “Hôm nay ngươi trốn ở chỗ , cũng là vì chuyện ?"

"Chứ còn nữa!" Cố Trường Bình gõ ngón tay lên mặt bàn: “Bây giờ chỉ xem bài của hai đứa nó, đứa nào hợp khẩu vị của Hoàng đế hơn thôi."

"Ngươi nghĩ là ai?" Ôn Lư Dụ gặng hỏi.

Cố Trường Bình bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài trời đen đặc, ngẩng đầu lên mới thấy vài ngôi , sáng mờ.

"Nếu chỉ xét về bài , thì là Tiền Tam Nhất!"

Thẩm Trường Canh gật đầu đồng tình.

"Cố Trường Bình, một điều vẫn hiểu." Ôn Lư Dụ nhếch môi: "Nhà họ Vương giàu tột đỉnh, quyền thế ngập trời, tại còn tranh giành trong kỳ thi khoa cử?"

"Thứ nhất, vì đó là bản chất của nhà họ Vương! Thứ hai..." Cố Trường Bình xoay , : “Trận phản kháng của Quốc Tử Giám tại Ngự Sử Đài , khiến bọn họ nhận nếu đám sĩ tử kết bè kết phái, thì thật sự đáng sợ!"

...

Giờ mão ngày mười sáu tháng ba, mười bảy vị độc quyển quan tiến Đông Các, bắt đầu chấm thi.

Mười bài đầu kỳ thi mùa xuân đưa tới tay các đại học sĩ nội các, kèm theo cả bài của Vương Uyên và Phác Chân Nhân, sứ giả nước Tô Lục.

Tô Thái phó xem hai bài , bèn cau mày.

Lúc , ghé tai ông thì thầm vài câu, khiến ông càng nhíu mày hơn nữa.

Mười bài thi truyền tay giữa năm vị đại học sĩ, đến chạng vạng, họ chọn ba bài xuất sắc nhất.

Lúc , ai thêm lời nào, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Tô Thái phó.

Hai bài tính đây?

Cho ba hạng đầu thì trái với lương tâm;

Không cho thì thể ăn với phủ Quốc công.

Tô Thái phó nhạt một tiếng, cầm bút đỏ gạch chéo lên bài của Vương Uyên: “Nếu loại văn chương mà cũng ba hạng đầu, thì mai quỳ ở Văn Hoa điện cho bá quan văn võ , đến lúc đó chỉ còn nước độn thổ thôi!"

"Một bài loại, nhưng còn tới bốn bài, một chỗ trong ba vị trí đầu!"

Tô Thái phó ngẩng cao đầu: “Việc chuyện chúng thể quyết định nữa, cứ trình cả bốn bài lên cho Hoàng thượng!"

"Rõ!"

 

Loading...