Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 380: Là bạn hay là thù

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:01
Lượt xem: 202

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo đang tự an ủi trong lòng thì thấy một trận xôn xao giữa đám đông. Còn kịp hiểu chuyện gì xảy , lông tơ nàng dựng cả lên.

Đang ngơ ngác, Cố Trường Bình phi xuống ngựa, che chắn mặt nàng.

Lúc , Tĩnh Bảo mới một giọng quen thuộc, gào thét điên cuồng: “Ta là trạng nguyên! Ta là trạng nguyên! Tránh ... Tránh hết ! Trạng nguyên ở đây, còn quỳ xuống... Buông ... Buông ... Ta mới là trạng nguyên!”

Tĩnh Bảo kinh hãi thò nửa cái đầu .

Chỉ thấy Trương Tông Kiệt năm sáu thị vệ đè , thể vùng vẫy điên cuồng, con d.a.o găm trong tay “keng” một tiếng rơi xuống đất.

“Chuyện gì xảy với ?” Tĩnh Bảo hỏi nhỏ.

“Chắc là phát điên !”

“Không mặc đồ của tú tài ? Rõ ràng là chỉ đỗ cử nhân thôi mà!”

“Phải đó, đang yên đang lành hóa điên?”

“Ngươi thấy là ai ? Giải nguyên mùa thu, mùa xuân còn hạng hơn bốn mươi, mà điện thí chỉ xếp hạng hai trăm!”

thế cũng đến mức phát điên?”

“Ai , ma ám cũng nên!”

“Có ma đấy! Ma đến ăn !”

Trương Tông Kiệt như xác sống trỗi dậy, “vèo” một tiếng vùng khỏi tay thị vệ, lao về phía Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình sớm đề phòng, nhanh chóng lùi hai bước, nhét dải lụa đỏ lòng Tĩnh Bảo, tay nâng lưng nàng, đưa nàng lên lưng ngựa.

Vừa lên ngựa, đám thị vệ ùa đến, đè Trương Tông Kiệt xuống.

Trương Tông Kiệt như ma nhập, phun nước bọt về phía Cố Trường Bình, miệng thì c.h.ử.i bới om sòm: “Ngươi là cái thá gì, chẳng qua dựa trong nhà ít tiền thối mà thôi!

Quách Kiều Nhi, ngươi đừng đến tìm ! Không hại ngươi! Là cha độc ác của ngươi, nếu dùng tiền dụ dỗ , thì ngươi c.h.ế.t... c.h.ế.t...

Có ma! Có ma thật!

Nương ơi! Nương ơi! Con quan lớn , xem , xem kìa, chúng quỳ cả xuống mặt con... Làm quan thật oai phong... Ta là đại quan, quan lớn nhất thiên hạ!”

Từng câu từng chữ, Tĩnh Bảo dường như cảm nhận điều gì đó, nhưng kịp nghĩ kỹ thì Trương Tông Kiệt lôi .

“Tiên sinh!” Nàng cúi đầu Cố Trường Bình: “Quách Bồi Càn dùng tiền dụ cái gì ?”

“Người điên nhảm, đừng để ý!” Cố Trường Bình ngoảnh đầu kéo Tiền Tam lên ngựa, nắm tay Uông Tần Sinh tránh sang một bên, vẫy tay chào hai lưng ngựa.

Xe ngựa lăn bánh, Tĩnh Bảo hiểu thấy lòng nặng nề, ngừng ngoái đầu .

Hắn ngược sáng, hai tay chắp lưng, cả như ánh dương bao phủ một tầng kim quang, ánh mắt sâu lắng mà chuyên chú, tựa như cất giấu ngàn vạn lời, nhưng giấu kín hé lộ lấy nửa câu.

Rốt cuộc, chỉ là một đoạn đường!

Một đoạn đường, cuối cùng cũng hết!

Sau , nàng Hàn Lâm viện, ẩn cư trong Cố phủ, chỉ đến lễ tết mới thể gặp . Giống như cái gì?

Giống như hai đường thẳng song song, chỉ thể từ xa, mà vĩnh viễn giao điểm.

Ta như !

Tĩnh Bảo Cố Trường Bình cuối, trong lòng tự nhủ: Ta thật sự điều gì đó!

Vừa thu hồi ánh , đột nhiên một khuôn mặt quen thuộc đập mắt nàng, đồng tử chợt co , tai ù hẳn .

Sao là nàng ?

Sao nàng kinh thành?

Lại còn giả nam trang?

Không nàng nên ở phủ Kim Lăng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-380-la-ban-hay-la-thu.html.]

Nàng phận của , lúc xuất hiện...

Là bạn là thù?

Đang miên man suy nghĩ, bóng dáng nhỏ nhắn lùi phía , nhanh chóng biến mất giữa biển .

Tĩnh Bảo còn tâm trí mà thương xuân sầu thu, lập tức đảo mắt tìm A Nghiễn. Tìm hồi lâu mới sực nhớ A Nghiễn đang chờ ở cuối đường rước trạng nguyên!

C.h.ế.t !

...

Yến tiệc ở Tĩnh phủ bày tại noãn các, đầu bếp là Tạ Bách nổi tiếng của Lầu Ngoại Lâu.

Tạ đại trù nghĩ đến việc chủ nhân đỗ Thám hoa, tay cầm muôi cũng linh hoạt hơn hẳn thường ngày.

Pháo nổ xong, Lục thị lập tức sai hai con rể tán tiền phát gạo. Các sĩ tử rớt kỳ thi năm nay trong thành Tứ Cửu đều kéo đến xin tiền xin gạo, mong hưởng chút vận may của vị Thám hoa lang.

Trong khí rộn ràng , mười mấy phụ nữ ăn mặc như bà mối cùng lúc kéo đến phủ.

Lục thị hoảng quá, vội lấy cớ trong phủ khách quý, trốn phòng tìm chút yên tĩnh, để hai cô con gái tiếp khách.

Tĩnh Nhược Tố và Tĩnh Nhược Khê cố nhẫn nại suốt nửa ngày trời, đợi đuổi đám mới lập tức chạy phòng .

“Thưa , hôn sự của A Bảo sớm định thôi, thì cửa phủ chúng sẽ giẫm bằng ba tấc mất.” Tĩnh Nhược Khê .

Lục thị đập đùi: “Dù cũng là hai của hầu phủ, ý các con thế nào?”

Tĩnh Nhược Tố suy nghĩ một lát : “Lục tiểu thư Lục Cẩm Nguyệt ba câu chẳng nổi một câu chỉnh, dễ đối phó, nhưng nàng thì dạng ;

Còn Lục Cẩm Ngọc thất tiểu thư thì tính tình bướng bỉnh, ruột là kẻ chuộc từ chốn son phấn. A Bảo nhà đường đường là Thám hoa, cưới như thì .”

Lục thị nào , chỉ là do chọn nên cứ do dự mãi.

Nếu vì giả nam trang, chỉ riêng danh hiệu Thám hoa đủ để cưới bất kỳ tiểu thư nhà quyền quý nào trong thành Tứ Cửu.

“Mẹ, đại tỷ!” Tĩnh Nhược Khê : “A Bảo giống thường, thể đòi hỏi quá cao, chúng chỉ mong cưới một cô nương , giữ mồm giữ miệng là .”

Tĩnh Nhược Tố thở dài: “Trên đời mấy ai thật sự giữ mồm giữ miệng? Thành gia lập thất là chuyện , nhưng nếu cưới nhầm điều, thì là tai họa lớn nhất.”

Một câu khiến mặt Lục thị đen sì như đáy nồi, niềm vui vì con đỗ đạt lập tức dội gáo nước lạnh.

“Phu nhân!” Tiếng A Man vang lên ngoài cửa: “Phó đại gia đến chúc mừng ạ.”

Lục thị , sắc mặt càng đen: “Tam cô gia đến ?”

A Man vén rèm bước : “Bẩm phu nhân, Phó đại gia Tam cô gia khỏe nên đến .”

Tĩnh Nhược Tố hỏi: “Thế tam thì ?”

A Man trả lời: “Đại tiểu thư, tam tiểu thư cũng đến!”

“Hừ!” Tĩnh Nhược Tố vỗ bàn, nhạt: “Hắn khỏe suốt nửa tháng nay , nếu thực sự , thì phủ nên bỏ tiền mời ngự y giỏi đến bắt mạch cho. Còn trẻ như , đừng để mắc bệnh nan y!”

Lời thật chua cay, nhưng trúng tim đen tất cả .

Tên Phó tứ gia từ khi rớt kỳ thi thì ru rú trong phòng than trách phận, Tĩnh Nhược Tụ vì giữ thể diện cho chồng, suốt nửa tháng qua dám về nhà .

hôm nay là ngày gì chứ?

Đến cả họ hàng xa tám chín đời còn kéo đến chúc mừng, lấy cớ khỏe, mặt mũi còn , cho ?

“Tính tình tam cũng yếu đuối quá.” Tĩnh Nhược Khê chồng, mà trách nhà .

“Đủ , các con mỗi bớt một câu!” Lục thị dậy chỉnh áo quần, dặn dò: “A Man, ngươi cầm thiệp mời của Thất gia đến phủ Mã thái y một chuyến.”

“Trong phủ đang bận rộn thế , lấy ...” Thấy mặt Lục thị sầm , A Man vội đổi giọng: “Phu nhân, A Man ngay đây ạ!”

Đợi nàng , Lục thị mới sang hai cô con gái, rõ ràng từng chữ: “Một phụ nữ sống yên , miệng ngọt, lòng ác, việc chắc tay. Tam nha đầu thì ngược cả ba điểm miệng vụng, lòng mềm, sẽ chịu thiệt lớn!”

 

Loading...