Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 381: Giết người không bằng đâm vào tim

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:02
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Tứ gia chẳng là thấy trong khó chịu, mà là trong lòng yên.

Sau khi trượt kỳ thi xuân, âm thầm cầu khấn Bồ Tát, mong cho Tĩnh Thất gia rớt khỏi kỳ thi điện.

Vì chuyện , còn lén lút một chuyến đến Hương Sơn.

Phật cũng bái, tiền hương cũng cúng, cớ chẳng linh nghiệm chút nào?

Một bên là Thám hoa Hoàng đế đích chỉ định, một bên là thư sinh ba thi rớt, đúng là hai thái cực, Phó Tứ gia mà vui nổi?

“Nàng thôi ngay cái trò chảy nước mắt mũi ! Chân mọc nàng, nàng thì cứ , chẳng ai cản .”

Phó Tứ gia đập mạnh bát xuống bàn lò sưởi, tiếp: “Huống hồ giờ nàng còn Thám hoa chống lưng, cản cũng dám cản!”

“Ta , còn lấy lời mà đ.â.m thêm nữa!” Tĩnh Nhược Tụ nhịn nữa, cũng đáp trả gay gắt.

Nghe thế, Phó Tứ gia dứt khoát ném thẳng bát xuống đất, trừng mắt : “Ta đ.â.m nàng ? Nếu thực sự đâm, thì là đến một đứa con cũng sinh , xứng đàn bà!”

Câu như ngàn mũi tên xuyên tim, ánh mắt Tĩnh Nhược Tụ tối sầm , nước mắt tức thì tuôn như suối, ngã sụp bên mép giường sưởi mà .

Ngọc Hoài ngoài cửa, tiến cũng xong, lùi cũng dở, trong lòng nóng như lửa đốt. Chỉ bên trong tiếng “ọe” một tiếng.

Ngọc Hoài giật , vội vén rèm bước , ngờ đụng ngay Phó Tứ gia.

“Cút !”

Phó Tứ gia bịt mũi, tung một cước đá sang. Cú đá trúng ngay bắp chân Ngọc Hoài khiến nàng đau đến mức nước mắt trào .

Trong phòng, đất là một vũng nôn dơ bẩn.

Ngọc Hoài cố chịu đau, bước tới vỗ nhẹ lưng Tĩnh Nhược Tụ, dịu giọng an ủi: “Tứ phu nhân đừng để những lời bậy bạ trong lòng, giữ gìn thể mới là quan trọng.”

Tĩnh Nhược Tụ nấc lên ngừng, nôn cả nước t.h.u.ố.c uống từ sáng, mãi mới bình tĩnh .

“Ngọc Hoài... g.i.ế.c bằng đ.â.m tim!”

Nàng nghẹn ngào: “Ta còn khổ hơn cả . Về chuyện con cái, cha từng nửa lời nặng với .”

Nói nước mắt lăn dài từng giọt.

Ngọc Hoài mà càng thêm đau lòng, nghiến răng : “Phu nhân cứ đến mặt lão phu nhân mà một trận, để lão phu nhân rõ bản chất Tứ gia!”

“Bà chỉ rằng, gia vui trong lòng, vợ nhẫn nhịn nhiều hơn thôi!”

“Phu nhân?”

“Ta đến choáng đầu , dìu vườn hóng gió một lát, gọi đến dọn dẹp phòng, đừng để ai chuyện.”

“Phu nhân, chân nổi nữa...”

Ngọc Hoài vén váy lên, kéo ống quần , để lộ một mảng bầm tím rõ to làn da trắng nõn.

Sắc mặt Tĩnh Nhược Tụ tái nhợt, tay siết chặt , thể tin nổi mãi chỗ bầm , giọng khàn đặc: “Hắn... coi ngươi là mà xuống tay ?!”

Ngọc Hoài đau đến mồ hôi lạnh rịn trán, một lời cũng chẳng thốt .

Tĩnh Nhược Tụ chẳng còn tâm trí lau nước mắt, một bên gọi tiểu nha dọn phòng, một bên đích dìu Ngọc Hoài phòng trong bôi thuốc.

Dầu hoa hồng xoa lên da, chẳng những giảm đau mà càng khiến đau nhức thêm.

Nhìn Ngọc Hoài c.ắ.n răng rên nửa lời, lòng Tĩnh Nhược Tụ như nghẹn .

Chuyến nàng kinh là để cùng chồng thi.

Có Tĩnh phủ và Hầu phủ chống lưng, chỉ thái độ của lão phu nhân đổi, mà cả khó chiều như Vệ di nương cũng dám quá quắt vài A Bảo “dạy dỗ”.

Giờ bụi lắng, Tứ phòng ắt về Hải An.

Mà về thì ?

Cuộc sống đó... còn nữa đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-381-giet-nguoi-khong-bang-dam-vao-tim.html.]

“Thưa Tứ phu nhân, Mã thái y đến , là đến bắt mạch an khang cho Tứ gia!”

Tiếng nha vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Tĩnh Nhược Tụ. Nàng giật : “Ai mời?”

“Nói là do Lục lão phu nhân nhờ đến.”

Tĩnh Nhược Tụ xong, tim đập dồn dập, chắc là vì nàng về, khiến nổi giận, mới gọi Mã Thừa Dược đến tận nhà.

Nàng lặng lẽ Ngọc Hoài, ánh mắt đầy đau đớn.

Ai cũng Tĩnh Thất gia giỏi dùng lời sắc bén để “g.i.ế.c ”, bản lĩnh bậc nhất; nhưng ai thật sự giỏi là nàng Lục thị.

Chọc giận bà thì cái tát sẽ vỗ thẳng mặt.

, ơi!

Mẹ chỉ đang tát mặt con rể... đang vả thẳng mặt con gái !

Quả nhiên.

Phó Thành Hề cố nén giận để Mã Thừa Dược bắt mạch xong, tiễn khách khỏi cửa lập tức xông thẳng phòng Tĩnh Nhược Tụ, giữa ban ngày ban mặt đè nàng lên bàn.

Đến lúc kịch liệt nhất, bóp chặt gáy nàng, vặn đầu nàng , gằn từng chữ: “Ngươi nhớ kỹ cho , Tĩnh gia nhục một , sẽ nhục ngươi một ; Tĩnh gia nhục mười , sẽ nhục ngươi mười . Tứ phu nhân, đừng trách tàn nhẫn, trách thì trách Tĩnh gia các ngươi ép quá đáng!”

Ánh mắt lạnh như sương khiến Tĩnh Nhược Tụ vỡ vụn.

Đến khi rút khỏi nàng, nàng lảo đảo trụ nổi, mắt đảo trắng ngất lịm.

Ngọc Hoài loạng choạng chạy , ôm lấy Tứ phu nhân lòng, đang định bấm huyệt nhân trung thì thấy m.á.u đỏ chảy từ giữa hai chân nàng...

Ngọc Hoài hoảng hồn đến hồn vía lên mây, hét toáng lên: “Có , mau tới đây... mau tới đây...”

...

Đoàn tân tiến sĩ diễu phố từ Kim Loan điện đến cửa trái Trường An, khắp nơi rộn ràng thôi.

Bao nhiêu quan lớn quyền quý đều bao trọn tửu lâu, quán dọc đường, chỉ để tìm một “phò mã rồng” trong tân khoa năm nay. Đến mức lúc sắp tới cửa Trường An, Thám hoa lang tuấn tú nhất cũng ném đầy hoa mũ.

Sau lễ diễu hành, Tả thị lang Lễ bộ bước lên, thong thả dặn dò: “Ngày mai yến tiệc tại Lễ bộ, ngày hai mươi các tân tiến sĩ cung tạ ơn, ngày hai mươi mốt đến Quốc tử giám bái tế Miếu Khổng Tử, đề tên lập bia, các vị tiến sĩ chớ quên, chớ quên!”

Trong lòng Tĩnh Bảo đang rối, đợi dặn dò xong định chuồn, chẳng ngờ mấy tiến sĩ nhị giáp vây chặt, nhất định lôi nàng uống rượu.

Tĩnh Bảo nhanh trí, móc một tờ ngân phiếu nhét tay Tiền Tam Nhất: “Tam Nhất, việc gấp về , bữa bao, ngươi tiếp khách, phần còn coi như tiền thưởng.”

“Tiền thưởng là gì?”

“Là chỗ đấy!”

“Chỗ thì là chỗ , còn bày đặt tiền thưởng với chả...” Tiền Tam Nhất mắt sáng rực, ngay: “Tửu lâu đông lắm, bằng về nhà uống! Tiết kiệm tiền túi !”

Uông Tần Sinh đậu tiến sĩ, khí thế cũng tăng vọt, gọi lên: “Văn Nhược đưa bạc , tửu lâu!”

Tiền Tam Nhất chẳng chẳng rằng, tặng một cái búng trán đau điếng.

“Ta đây là trạng nguyên đấy nhé, mời tiếp rượu đắt đỏ! Mấy đồng bạc nhét đủ kẽ răng, , về nhà , đồ ăn với rượu đầy đủ, thôi!”

“Tiền trạng nguyên, đủ đàn bà ?”

“Phải đấy, đàn bà đủ ?”

“Các ngươi...”

Tiền Tam Nhất tức giận mắng: “Mới đậu tiến sĩ ngày đầu, đuôi cáo lòi , ít nhất cũng giả vờ vài ngày chứ!”

Phía tiếng càng lúc càng xa.

Trong xe ngựa, Tĩnh Bảo trầm ngâm một lúc, sang với A Nghiễn bên cạnh: “Ta thấy Đỗ Ngọc Mai.”

“...Cái gì?!”

A Nghiễn dựng cả tóc gáy.

Vị tổ tông mò tới kinh thành chứ?!

 

Loading...