Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 382: Vừa mới mang thai

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:03
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi lập tức giúp hai việc.”

“Gia cứ !”

“Đỗ Ngọc Mai thích gì trong kinh thành, chỗ dừng chân duy nhất thể là khách điếm. Dù thế nào cũng tìm cho nàng . Việc thể nhờ Biểu thiếu gia giúp đỡ, thứ nhất, phận , thứ hai, các mối quan hệ trong kinh của rộng.”

“Gia, còn việc là gì?”

“Còn một việc nữa, lập tức bảo Sử Minh thu xếp lên đường đến phủ Kim Lăng, xem bên đó rốt cuộc xảy chuyện gì.”

“Rõ!”

A Nghiễn trả lời, lập tức nhảy xuống xe ngựa. Tĩnh Bảo đợi khuất mới sang dặn Cao thúc: “Cao thúc, lập tức về phủ, gặp Nhị tỷ ngay!”

...

“Tĩnh Thất gia trở về ! Thám hoa lang trở về !”

Tĩnh Bảo gượng gạo nở nụ , ôm quyền chào bà con hàng xóm chen chúc cổng, tự tay rải một nắm tiền mừng, mới bước qua cổng chính.

Vừa phủ, nàng hỏi ngay: “Nhị tỷ ? Mau gọi tỷ đến thư phòng, chuyện gấp!”

Con nha thoáng liếc sắc mặt Thất gia, dám hé môi.

Tĩnh Bảo đầu nàng , cau mày: “Sao? Không rõ lời ?”

“Thất gia, Nhị tiểu thư...”

“A Bảo!”

Cao Chính Nam vội vã bước từ bên trong.

“Tỷ ?”

Tĩnh Bảo bỏ qua nha , bước đến gần, mới phát hiện giữa hai hàng chân mày Cao Chính Nam đầy vẻ khó xử: “Có chuyện gì xảy trong phủ ?”

Cao Chính Nam bặm môi, thấp giọng : “Tam m.a.n.g t.h.a.i . Đại tỷ, Nhị tỷ và Biểu tỷ phu Mã Thừa Dược đang ở bên trong trông chừng.”

“Tam tỷ mang thai? Đó là chuyện lớn đáng vui mừng mà!”

Tĩnh Bảo ban đầu mừng rỡ, chợt sững : “Không đúng, vì trông chừng?”

...

trông chừng?

Mã Thừa Dược mặt đỏ bừng, c.ắ.n răng rõ nguyên nhân: “Thất gia, Tứ phu nhân thể nhược cung hàn, hơn nữa mới chỉ m.a.n.g t.h.a.i một tháng, mới động thai, lúc cần tuyệt đối tĩnh dưỡng, thể xốc nổi, càng thể chuyện phòng the kích thích thêm. Ta kê vài thang t.h.u.ố.c an thai, uống thử xem , nếu trong ba ngày cầm m.á.u thì là chuyện .”

Tĩnh Bảo giờ mới hiểu , vội hỏi: “Nếu cầm thì ?”

Mã Thừa Dược sững , trả lời: “Nếu cầm ... e là thai nhi khó giữ.”

Tĩnh Bảo thực sự bất ngờ.

nàng bất ngờ vì việc Tĩnh Nhược Tụ thai, nhà họ Mã vốn giỏi y thuật, nàng vẫn luôn tin rằng chỉ cần điều dưỡng , Tam tỷ sớm muộn cũng sẽ thụ thai.

Điều khiến nàng kinh ngạc là, Tam tỷ và Phó Thành Hề thành nhiều năm, thể còn mặn nồng như đôi vợ chồng son, đến nỗi “lửa gặp củi khô” như ?

Nếu thật sự như thế, mấy trong phòng để gì?

Chuyện bất thường ắt điều đáng ngờ.

Tĩnh Bảo hít sâu một , định phòng thăm Tam tỷ một lát, ngờ Đinh thị chặn : “Thất gia, là đàn ông, nơi dính máu, ô uế, .”

“Ta...” Tĩnh Bảo nghẹn lời.

Đinh thị : “Ngươi cứ yên tâm, lệnh, từ nay về , cái đồ nghiệp chướng đó phép bước chân căn phòng nửa bước!”

Lời còn dứt, hai tỷ Tĩnh Nhược Tố, Tĩnh Nhược Khê từ trong phòng bước , sắc mặt cả hai đầy bực bội.

Tĩnh Bảo giả vờ thấy, sang Đinh thị : “A Man là nha đắc lực của , thể tự tay chăm sóc Tam tỷ, thì để nàng túc trực mấy đêm, lão phu nhân sẽ phản đối chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-382-vua-moi-mang-thai.html.]

“Sao dám!” Đinh thị vội lành: “Lão nha đầu coi như nửa của Thất gia, chỉ sợ là ấm ức nàng thôi!”

A Man dõng dạc: “Nô tỳ thấy ấm ức. Được hầu hạ Tam tiểu thư mấy hôm, là phúc phận của nô tỳ.”

Tĩnh Bảo liếc Phó Tứ gia thất hồn lạc phách đang co ro trong góc, thản nhiên : “Đại tỷ, Nhị tỷ, Biểu tỷ phu, chúng thôi.”

Tĩnh Nhược Tố và Tĩnh Nhược Khê , hành lễ chào Đinh thị cùng rời . Tĩnh Bảo liếc A Man một cái thật sâu, đó sánh bước cùng Mã Thừa Dược.

“Biểu tỷ phu, sức khỏe Tam tỷ thế nào...”

“Thất gia, câu nào là thật câu nấy, lang trung, thể dối.”

Mã Thừa Dược ngừng một lát tiếp: “Đừng lo, chỉ cần cầm máu, nhất định cách giữ đứa nhỏ .”

Tĩnh Bảo nhẹ nhàng thở : “Vậy thì đa tạ!”

“Chúng một nhà, cần cảm ơn khách sáo như . Nội tử nhà ... ngưỡng mộ Thất gia.”

Dường như sợ hiểu lầm, Mã Thừa Dược vội vàng bổ sung: “Thất gia còn nhỏ tuổi đỗ Thám hoa, cũng... cũng gần gũi với Thất gia hơn!”

Tĩnh Bảo liếc sang bên cạnh, trong lòng kinh ngạc, nhưng lời thản nhiên: “Ta cũng lòng thiết với biểu tỷ phu. Học y học văn, đều là công phu mưa dầm thấm đất. Biểu tỷ phu thể trổ tài trong nhà họ Mã, ngoài thiên phú , chắc chắn chịu ít khổ cực.”

Ánh mắt Mã Thừa Dược lóe sáng, cũng thẳng lên vài phần: “Chịu khổ mới nên .”

“Cho nên, chúng là đồng loại, đúng ?” Tĩnh Bảo mỉm .

Ánh mắt thiếu niên trong veo, sắc sáng phản chiếu nơi hốc mắt và xương mày, hiện rõ nét bình thản và mềm mại trong lòng .

Mã Thừa Dược chợt hiểu , vì vợ mới cưới của gọi tên trong mơ.

Quá xuất sắc !

Hai rời khỏi viện, thấy Phó đại gia khoanh tay bóng cây phía xa.

Tĩnh Bảo nghĩ một chút : “Biểu tỷ phu đợi một lát, chuyện với Phó đại ca.”

Phó Thành Đạo thấy Tĩnh Bảo bước tới, vội vàng nghênh đón, ôm quyền: “Thất gia, chúc mừng!”

“Lẽ nên là song hỷ lâm môn.” Tĩnh Bảo thở dài khàng: “Không ngờ phát sinh thêm chuyện bên ngoài.”

Phó Thành Đạo nghiến chặt răng hàm, miễn cưỡng : “Vợ chồng trẻ lâu ngày gặp , mật chút cũng là chuyện bình thường. Thất gia yên tâm, đứa nhỏ mà mang là huyết mạch Phó gia , và lão phu nhân nhất định sẽ bảo vệ nó.”

“Ta từng yên tâm với đại ca.” Tĩnh Bảo ôm quyền : “Trong nhà còn khách, chuyện lâu với đại ca , rảnh, đại ca đến thư phòng uống rượu, say về, ?”

“Nhất định đến!” Phó Thành Đạo bóng lưng Tĩnh Bảo rời , sắc mặt bỗng chốc trầm hẳn xuống.

...

Trở Tĩnh phủ, tiếng trống chúc mừng vang rền rã, khách khứa lui tới dứt.

Giữa khí rộn ràng như , Tĩnh Bảo hề hứng thú, lặng lẽ trao ánh mắt hiệu với hai vị tỷ tỷ, ba nhanh chóng thư phòng.

Vừa khép cửa , Tĩnh Nhược Tố : “Hỏi cả nửa ngày trời cũng chẳng cái gì, chỉ là nam nhân mạnh quá mức thôi.”

Tĩnh Nhược Khê lạnh lùng châm chọc: “Không bệnh , cả khỏe ? Vậy mà chỉ cần đụng đàn bà là sức lực dồi dào như thế!”

Trong lòng Tĩnh Bảo lúc chuyện quan trọng hơn cả việc mỉa mai Phó Tứ gia.

Nàng kéo tay áo Tĩnh Nhược Khê, hạ giọng: “Nhị tỷ, lúc rước trạng nguyên khi nãy, tỷ đoán xem thấy ai?”

“Ai?”

“Đỗ Ngọc Mai!”

“Sao thể chứ!” Tĩnh Nhược Khê kinh ngạc: “Trước khi lên kinh, còn đến thăm nàng , nàng còn dặn nếu Thất gia đỗ đạt thì nàng gửi lời chúc mừng.”

“Có khi nào nhầm , A Bảo?” Tĩnh Nhược Tố nghi ngờ hỏi.

“Muội thể nhầm ai, chứ tuyệt đối nhầm nàng !”

 

Loading...