Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 384: Tên cặn bã này

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:05
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya.

Tĩnh phủ cuối cùng cũng lắng xuống, hết ồn ào rộn ràng.

Trước cổng lớn, Tĩnh Bảo đỡ Tuyên Bình Hầu lên xe ngựa. Tuyên Bình Hầu nắm lấy tay nàng, say khướt : “Không Hàn Lâm thì Nội các, A Bảo , cháu cho cữu cữu nở mày nở mặt đất!”

"Cữu cữu khen A Bảo suốt cả tối , khen thêm nữa là A Bảo ngẩng cao đuôi bay lên trời mất!" Tĩnh Bảo mỉm : "Mau về nghỉ , cũng muộn , mai Lễ bộ thiết đãi, còn phiền cữu cữu chuẩn rượu ngon món ngon nữa!"

"Nhóc con !" Tuyên Bình Hầu , chỉ tay cháu .

Rèm xe buông xuống, xe ngựa từ từ lăn bánh, gương mặt Tĩnh Bảo vốn gượng lập tức sầm xuống. Nàng đầu hỏi Sử Lượng phía : “A Nghiễn, bên biểu thiếu gia tin gì ?"

"Bẩm gia, vẫn ạ."

Vừa dứt lời, thấy một một ngựa phi nhanh đến.

Người mặc trang phục võ tướng, xuống ngựa lập tức móc từ n.g.ự.c áo một phong thư, đưa cho Tĩnh Bảo.

"Ngươi là ai?" Tĩnh Bảo nhíu mày nghi ngờ.

"Ta là của Binh bộ, đây là thư của hầu Từ tướng quân gửi cho Thất gia!"

Từ Thanh Sơn?

Tĩnh Bảo thoáng ngẩn , vội hỏi: “Hắn thế nào ? Từ tướng quân ?"

"Không thể tiết lộ!"

Người liếc nàng một cái với ý “chuyện quân cơ, đừng nhiều lời”, lập tức lên ngựa, mất hút trong màn đêm dày đặc.

Tĩnh Bảo định mở thư xem thì thấy Lục Hoài Kỳ cưỡi ngựa chạy tới từ xa, lúc lướt qua còn ngoảnh đầu liếc .

"Tiểu Thất!" Lục Hoài Kỳ nhảy xuống ngựa, thấp giọng : “Vẫn tìm . thành Tứ Cửu các tửu lâu khách điếm đều dò , nghi nàng cố y lẩn tránh, khi trốn ở vùng ngoại thành."

Sắc mặt Tĩnh Bảo phức tạp, cho dù trốn ở , hết cũng tìm cái .

"Biểu ca, vẫn phiền ngươi tiếp tục tìm, dù như mò kim đáy bể!"

"Chuyện ..."

Lục Hoài Kỳ chần chừ: "Hay là nhờ Cao công tử giúp? Bây giờ ở Cẩm y vệ, Cẩm y vệ tìm thì dễ như trở bàn tay!"

"Không cần!" Tĩnh Bảo lập tức từ chối: “Chuyện thể để lộ."

"Vậy , sẽ ngoại thành tìm tiếp."

"Nếu ai hỏi, ngươi cứ là trong phủ chạy mất một nha ."

"Còn cần dặn nữa !" Lục Hoài Kỳ lên ngựa, định quất roi thì kéo lấy ống quần, cúi đầu , là đôi mắt đen láy long lanh của Tĩnh Bảo và chiếc cổ trắng đến chói mắt.

"Sao ?"

Tĩnh Bảo mím môi, : “Biểu ca, phiền ngươi . Ngày vui như , lẽ chúng uống cho say... ..."

"Giữa với ngươi mà còn khách sáo gì!" Lục Hoài Kỳ bật sảng khoái: “Rượu cứ để đó, đợi khi xong chuyện, với ngươi uống một trận tới bến. Không say về là ngươi đấy nhé!"

"Ta mà!" Tĩnh Bảo buông tay, vỗ mạnh m.ô.n.g ngựa.

Lục Hoài Kỳ ngoảnh đầu , xoa n.g.ự.c thình thịch của , thầm nghĩ: Người xưa quả sai: “Dưới đèn mới thấy .” Nhìn thế nào cũng thấy , tìm cách để Tiểu Thất mặc nữ trang một cho ngắm mới !

...

“Ẻo lả,

Gửi lời bình an!

Lúc thư , trong lều lạnh lắm, khoác áo lông, bên tai rõ tiếng gió rít, thỉnh thoảng còn tiếng sói tru.

gặp cả bầy sói, ngươi tưởng tượng nổi , hàng trăm con vây quanh, cảnh tượng đó đáng sợ tới mức suýt nữa quần!

Dọa chỉ sói, mà còn gió tuyết mịt mù và cái lạnh c.h.ế.t nữa.

Ngươi , nửa tháng tắm , hôi tới mức thể hun c.h.ế.t ngươi!

Ăn uống cũng tệ, cơm đầy sạn, c.ắ.n là gãy răng như chơi! Mẹ nó, kẻ thù còn g.i.ế.c , mấy viên sạn g.i.ế.c c.h.ế.t mất!

Cha sống c.h.ế.t chịu hồi kinh, cứ bám lấy quân doanh, ông lo cho , rèn luyện thêm chút nữa.

Mẹ cũng chịu rời, bà bảo, cha ở thì bà ở đó!

Cho nên, dù gãy hết răng vì sạn cơm, vẫn thấy vui. Có ai đó , cha còn, còn, mới gọi là nhà. Ta sống từng năm, đầu tiên cảm nhận hương vị gia đình.

Chỉ là ban đêm khó chịu. Ta mơ thấy Quốc Tử Giám, mơ thấy ngươi. Tỉnh dậy, vẫn cảm giác đang đó, bục giảng, còn ngươi mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-384-ten-can-ba-nay.html.]

Ta ngẩng đầu là thấy cổ ngươi.

Ngươi xem, cổ của một tên đàn ông thể thon như , trắng như , trắng đến mức chỉ cần nghĩ tới là... phản ứng. Ngươi đúng là yêu nghiệt thật đấy!”

Tĩnh Bảo theo phản xạ sờ cổ, thầm nhủ: Tên đúng là bậy, trắng chỗ nào mà trắng!

"Tính ngày, chắc giờ các ngươi đang điện thí nhỉ. Đừng sợ, Hoàng đế cũng là , ba đầu sáu tay gì cả. Nhắm mắt, hít một , liều một phen là xong!

Chỉ cần theo cách của , chức Thám hoa chắc chắn là của ngươi!

Tên Tiền Tam Nhất nhất định sẽ là Trạng nguyên. Nếu đỗ Trạng nguyên, g.i.ế.c !

Viết đến đây bỗng thấy m.á.u nóng dâng trào, ba chén rượu Thiêu đao tiếp.

Rượu Thiêu đao là rượu mạnh của quân doanh, đúng nghĩa là cực mạnh đấy! Với tửu lượng của ngươi, uống một ngụm là gục luôn!

Thám hoa lang, hình như say , mắt là ngươi thế !

Không nữa, cầm bút nổi.

Có thời gian thì về Quốc Tử Giám một chuyến, kỹ từng cọng cỏ, từng nhành cây bên đó giúp .

Ông đây nhớ nó đến phát điên!"

Thanh Sơn, hạ bút!”

Tên khốn !

Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy buồn chua xót.

Nàng như thấy cảnh bông tuyết bay rơi lên giáp sắt, vị tiểu tuớng quân trẻ tuổi một tay cầm đao, một tay xoa trán, miệng nhỏ giọng than: “Không nên uống say... còn bao nhiêu con sói g.i.ế.c đây!”

Nàng gấp thư , nhét phong bì, cẩn thận đặt hộp gỗ.

Đột nhiên, cửa đẩy , A Man tức tối xông .

Tĩnh Bảo vội thu hộp: “Sao ngươi về đây?”

A Man phịch một tiếng quỳ sụp xuống: “Gia ơi, Tam cô nương sắp ức h.i.ế.p đến c.h.ế.t , xin gia hãy chủ cho Tam cô nương!”

Từng chữ như sấm sét giáng tai Tĩnh Bảo.

“Nói!”

A Man kể rành mạch, hệt như Ngọc Hoài với nàng.

Tĩnh Bảo xong, chỉ cảm thấy tay chân lạnh toát. Một lúc lâu mới giơ tay lên, chỉ về phía nhà họ Phó, gằn từng chữ: “Tên ch.ó c.h.ế.t đó... thật sự dám đối xử với Tam tỷ như ?”

“Còn giả !” A Man căm phẫn: “Lúc đầu hỏi Ngọc Hoài, nàng còn chịu . Sau thấy chân nàng tập tễnh, ép hỏi mãi mới chịu khai.”

“Chân nàng ?”

“Bị Tam cô gia đá một cú, cả bắp chân đều tím bầm!”

“Bốp!” Tĩnh Bảo đập mạnh xuống bàn, lao khỏi thư phòng.

Ngoài viện, gió đêm lạnh như nước, trăng tròn treo đầu ngọn cây, gió thổi lạnh buốt khiến Tĩnh Bảo chợt tỉnh táo, bước chân cũng dần chậm .

“Thất gia, nữa? Có cần nô tỳ gọi Đại cô gia, Nhị cô gia tới ?”

“Không cần!”

Tĩnh Bảo từ từ , dịu dàng mỉm với A Man, nhưng nụ chẳng chạm tới đáy mắt.

“A Man, mời Nhị tỷ và tỷ phu tới đây!”

“Dạ!”

“Khoan , ngươi khỏi nhà họ Phó bằng cách nào?”

“Nô tỳ trèo tường !”

“Vậy trèo , những ngày tới canh chừng tỷ cho !”

“Dạ!”

Chốc lát , Cao Chính Nam và Tĩnh Nhược Khê cùng tới, hiển nhiên nghỉ ngơi, tóc tai còn xõa xuống.

“A Bảo, nửa đêm gọi chuyện gì ?”

Tĩnh Bảo gằn từng chữ: “Phó Thành Hề là một tên cặn bã, c.h.ế.t!”

 

Loading...