Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 385: Về lại chốn xưa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:06
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời độc ác ai mà chẳng , nhưng c.h.ế.t kiểu gì thì ai cũng .

Huống hồ, tên cặn bã đó là cha ruột của Dao Dao.

Chỉ thể hòa ly!

“Chỉ là, hòa ly dễ như . Trước tiên, Dao Dao họ Phó, con bé thể mang , để nhà họ Phó.” Tĩnh Nhược Khê thở dài: “Tam m.a.n.g t.h.a.i nó khổ sở thế nào, con liền tâm, nỡ rời xa?”

“Nhược Khê đúng!” Cao Chính Nam : “Phó Tứ chắc chắn sẽ về Hải An, Tam dù là về Lâm An kinh thành, đều cách xa. Không giống , con ở phủ Kim Lăng, gặp thì đón về chơi vài ngày.”

“Tam vẫn luôn nhẫn nhịn, e là cũng vì đứa trẻ .” Tĩnh Nhược Khê : “Nếu hòa ly, đứa nhỏ rơi tay Vệ di nương, cuộc sống liệu khá hơn ? Lùi một vạn bước suy nghĩ, cho dù Vệ thị đối xử tử tế, thì đứa nhỏ còn nhỏ dại, giờ chỉ gọi tiếng , qua vài năm nữa sẽ chỉ nhận Vệ thị là . Đó chẳng một nhát d.a.o đ.â.m tim Tam ?”

Cao Chính Nam tiếp lời: “Huống chi, Vệ thị cũng chẳng hạng đơn giản!”

“Vì , chuyện cần tính kỹ!” Tĩnh Bảo quả quyết: “Giờ Tam tỷ đang mang thai, A Man cũng đang ở đó, tên cặn bã chắc chắn dám manh động thêm!”

Tĩnh Nhược Khê nghiến răng : “Ngày mai để thử dò ý Tam xem, xem nó tính !”

“Không cần!” Tĩnh Bảo lên, vài bước trong phòng đầu : “Tỷ giờ yếu, đừng để tỷ xúc động. Chuyện nghĩ từ từ, từng bước.”

...

Nói là từ từ, nhưng cả đêm Tĩnh Bảo vẫn trằn trọc suy nghĩ đến mất ngủ, đến nỗi sáng hôm tỉnh dậy, quầng mắt thâm sì.

Nguyên Cát chải đầu xót xa: “Gia nhà giờ trông chẳng giống Thám hoa lang tí nào, cứ như thi rớt !”

Tĩnh Bảo chẳng buồn đùa , chỉ hỏi A Nghiễn về .

Nguyên Cát lắc đầu, lòng Tĩnh Bảo thắt .

Phủ vẫn còn rộn ràng, sân khấu đang diễn “Ngũ nữ bái thọ”, bà mối cũng tiễn vài lượt khách.

Buổi chiều, Lễ bộ rước chiêng gõ trống đưa văn thư trúng tuyển Thám hoa tới, Tĩnh Bảo ăn vận chỉnh tề quỳ tiếp văn thư, miệng ba hô vạn tuế.

Vừa tiễn của Lễ bộ, Mã Thừa Dược trở về khi khám bệnh ở nhà họ Phó, ghé tai với Tĩnh Bảo hai chữ: “Có hi vọng!”

Phụ nữ vốn yếu đuối, nhưng khi thì sẽ trở nên mạnh mẽ!

Có vẻ như Tam tỷ cũng đang dốc sức bảo vệ đứa con trong bụng!

Tĩnh Bảo thở dài một , cúi hành lễ thật sâu, khiến Mã Thừa Dược hoảng sợ xua tay: “Thám hoa lang, , !”

Tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống, bước chân Tĩnh Bảo đến tiệc mừng của Lễ bộ cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Yến tiệc tổ chức tại Tùng Hạc Lâu.

Trong bữa tiệc, các tân tiến sĩ bàn luận vài câu về chuyện Trương Tông Kiệt phát điên, sang hỏi han về tiền đồ sắp tới.

Tĩnh Bảo chỉ thấy nhàm chán, thấy Trạng nguyên Tiền Tam Nhất vây lấy chuốc rượu, bèn hiệu cho Uông Tần Sinh, cả hai lấy cớ nhà xí để ngoài hít thở.

“Tần sinh, ngươi định thi chức Tú tài Hàn Lâm viện ngoài nhậm chức?”

Hạng nhất tam giáp thẳng Hàn Lâm viện, còn hạng nhì thì thi tuyển, chỉ hơn mười suất, cạnh tranh khốc liệt.

Uông Tần Sinh lắc đầu: “Chuyện hỏi , bảo đủ khả năng, chẳng bằng tìm đường nhậm chức ở ngoài. Ta nghĩ nhất là ở phủ Kim Lăng, nếu thì cũng nên gần nhà một chút.”

Không thi Tú tài Hàn Lâm, tức là sắp chia tay, đội năm kiếm khách sắp tan vỡ.

“Không thể ở kinh thành ?” Tĩnh Bảo thì thầm hỏi.

“Ở gì?” Uông Tần Sinh lắc đầu: “Ngoài di mẫu và các ngươi, chẳng quen ai ở đây. Cha lớn tuổi, gần họ hơn để phụng dưỡng. Văn Nhược, còn ngươi, thật sự quyết tâm ở ?”

Tĩnh Bảo trầm mặc chốc lát trả lời: “Ta .”

“Vậy còn phủ Lâm An thì ?”

“Sẽ cách!”

Giọng nàng nhỏ, vẻ nặng nề.

Uông Tần Sinh tưởng nàng vì nỡ rời xa, bèn : “Ngươi đừng bịn rịn, khách từ ngàn dặm đến cũng chia tay thôi, thư qua cũng như cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-385-ve-lai-chon-xua.html.]

Như ?

Không còn giống nữa !

Từ Thanh Sơn Quốc Tử Giám, cũng nhờ nàng... năm tháng trôi qua, họ chẳng thể về nữa!

“Tần sinh, Quốc Tử Giám một chuyến!”

“Ta cũng !”

“Chúng chuồn !”

“Phải kéo cả Tiền Tam Nhất!”

“Còn cả Cao Triều nữa!”

“Đem theo rượu!”

“Và cả thịt...”

...

Với chuyện trở chốn xưa, Tĩnh Bảo là chủ trương đường đường chính chính, nhưng Cao công tử , trèo tường, lén lút, gọi là “trở chốn xưa”?

Cả bọn trèo tường, thẳng tiến đến rừng bia đá bên miếu Khổng Tử.

Uông Tần Sinh nháy mắt với Tĩnh Bảo, nàng bất đắc dĩ mỉm , cả hai cùng nhớ đến cảnh đầu ba tên ép “lên núi giặc”.

Chẳng bao lâu , bốn rừng bia, uống rượu, nướng thịt.

Cao công tử như đang tâm sự, lười nhác cầm ly rượu, cứ một chén một chén uống cạn.

Tiền Tam Nhất ở Tùng Hạc Lâu chuốc ít, đầu óc còn choáng váng, chống cằm giải rượu, miệng lẩm bẩm liên hồi.

Uông Tần Sinh thì bận rót rượu nướng thịt cho cả bọn, Tĩnh Bảo cũng im lặng giúp đỡ bên cạnh.

“Cố Trường Bình khả năng phục chức!”

Một câu đột ngột của Cao công tử khiến cả ba giật nảy .

Tĩnh Bảo thốt lên: “Phục chức ở ? Quốc Tử Giám Hình bộ? Ai ý đó? Là Hoàng thượng ?”

Cao công tử nàng bằng ánh mắt “ngươi đúng là lắm chuyện”.

“Có khả năng là Quốc Tử Giám. Lần ba các ngươi, một Trạng nguyên, một Thám hoa, một hạng hai mươi tư giáp, thành tích khiến triều đình thể chú ý. Nhiều dâng tấu xin cho phục chức.”

“Hoàng thượng ?” Tĩnh Bảo truy hỏi: “Có thể đồng ý ?”

Cao công tử nghiêng nàng một lát, mới trả lời: “Chuyện còn xem biểu hiện của các ngươi ngày mai khi cung, dâng tấu tạ ân.”

“Ta nhất định sẽ biểu hiện thật , sẽ khen tới tận mây xanh!” Tiền Tam Nhất lắc lư gật đầu.

“Ta cũng !” Uông Tần Sinh hùa theo.

Tĩnh Bảo ngẫm nghĩ một lát, : “Không cần , càng cần tâng lên tận mây. Chúng chỉ cần ngẩng cao đầu mặt Hoàng thượng, đó là bằng chứng rõ ràng nhất. Làm quá sẽ phản tác dụng!”

“Nghe theo lời Tĩnh Thất là .” Cao công tử mỉm : “Còn một chuyện nữa, các ngươi ?”

“Về ai?” Uông Tần Sinh đưa miếng thịt cho Tĩnh Bảo.

“Vẫn là Cố Trường Bình.”

Tĩnh Bảo giật , sợ lộ lập tức dùng chân đá nhẹ Cao công tử để lấp liếm: “Nói nhanh , đừng vẻ thần bí như !”

Cao công tử ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt nàng: “Cũng vì các ngươi quá xuất sắc, nên phủ Thân vương để ý tới Cố Trường Bình, định gả Lý Quận chúa cho !”

“Bịch ...”

Miếng thịt trong tay Tĩnh Bảo... rơi xuống đất!

 

Loading...