Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 392: Tô nương nương ban quà
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:13
Lượt xem: 193
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa chén , Tĩnh Bảo mới hiểu ban ân huệ của Tô nương nương chút vội vàng, bởi địa điểm gặp mặt chỉ là tường cung.
Tô Uyển Nhi mặc cung phục, tóc búi cao, tóc cài hai trâm vàng, dung nhan diễm lệ dịu dàng.
Phía nàng là bảy tám cung nữ và nội thị.
Ba chỉ thể quỳ nền đá xanh hành lễ.
Sau khi hành lễ xong, Thẩm cô cô bưng hộp gấm tới mặt ba , mỉm : “Đây là lễ vật nương nương chuẩn để chúc mừng ba vị tân tiến sĩ đỗ cao, tiền đồ rộng mở.”
Ba như hợp quy củ , dám tùy tiện nhận lấy.
“Cố xuất từ nhà họ Tô, mà các ngươi là học trò của Cố , xét theo vai vế thì bổn cung lớn hơn các ngươi một bậc. Lễ của bề , thể từ chối.”
Giọng Tô Uyển Nhi mềm mại như nước: “Bổn cung chỉ tròn lễ nghĩa của trưởng bối, nhận lấy .”
Lời đến mức , Tĩnh Bảo chỉ đành nhận lấy hộp gấm, mở mặt : bên trong là ba cây bút lông sói.
“Đa tạ nương nương!” Ba đồng thanh cảm tạ.
Tô Uyển Nhi gật đầu : “Bút trong tay văn nhân cũng như thương trong tay võ tướng. Bổn cung hy vọng các ngươi dùng cho , giúp hoàng thượng san sẻ nỗi lo.”
“Thần tuân chỉ!”
Ba hành lễ nữa, định xoay rời thì phía tiếng gọi: “Thám hoa lang, xin dừng bước.”
Trong lòng Tĩnh Bảo dâng lên một tia chán ghét.
Ban đầu, việc Tô Uyển Nhi gặp mặt riêng ba họ khiến các tiến sĩ khác ganh tị. Giờ giữ nàng ở , là dụng ý gì.
“Nương nương còn điều gì căn dặn?” Nàng cung kính hỏi.
Tô Uyển Nhi liếc nàng, mỉm : “Làm phiền ngươi chuyển lời đến nhà ngươi, hoàng thượng trân trọng tài năng của , cho phép phục chức, mong về ăn cẩn trọng, đừng phụ lòng yêu quý nhân tài của hoàng thượng.”
“Thần nhất định sẽ chuyển lời.”
Khi Tĩnh Bảo xoay , mạnh dạn liếc Tô Uyển Nhi một cái.
Khuôn mặt rạng rỡ tươi , quả là quốc sắc thiên hương. Chỉ là, gương mặt mấy phần thật tình, mấy phần giả ý?
Chờ họ xa, Thẩm cô cô lập tức cho hầu lui , : “Nương nương thật khéo. Tin truyền đến tai hoàng thượng, nhất định sẽ cảm động bởi sự dịu dàng chu đáo của nương nương.”
Tô Uyển Nhi mỉm .
Vở diễn nàng chuẩn từ lâu, tầng thứ nhất là để thu phục ba tiến sĩ; tầng thứ hai là để cảnh tỉnh Cố Trường Bình đừng hành xử bốc đồng; còn trọng tâm, là để diễn cho hoàng thượng xem.
Nàng mơ hồ một dự cảm, khoa thi điện , con đường vinh quang của nàng sẽ ngày càng thuận lợi.
...
Ra khỏi cung, những tiến sĩ cùng chẳng thấy bóng dáng.
Tĩnh Bảo lấy một cây bút từ trong hộp , phần còn nhét n.g.ự.c Uông Tần Sinh: “Ta phủ , mặt Tô nương nương truyền lời.”
“Đi cùng !” Uông Tần Sinh tủm tỉm: “Chúng báo tin mừng cho !”
Tĩnh Bảo thầm mắng ngươi đúng là đồ ngốc, nhưng nghĩ , nếu chỉ một đến Cố phủ thì chẳng khác nào ép buộc Cố Trường Bình, ba cùng sẽ che giấu ý định một chút.
Ta ý định gì?
Ta chẳng qua chỉ xem dọa phát bệnh thôi!
“Đi, cùng !”
Tĩnh Bảo ưỡn lưng, nghĩ bụng: đường còn thể bàn bạc kỹ hơn với Uông Tần Sinh về chuyện của Đại Bảo, Nhị Bảo.
Uông Tần Sinh tính tình hiền lành, há từ chối lời nhờ vả của bạn , huống chi còn hứa hẹn thù lao.
Tiền Tam Nhất ở bên chen : “Tĩnh Thất, ngươi ở kinh thành đứa nhỏ nào cần mở lòng ? Nếu cần một Trạng nguyên như mặt dạy dỗ, chỉ cần trả đủ bạc là chuyện đều dễ bàn.”
“Tiền Tam Nhất, nghi ngờ lúc nhỏ ngươi ăn xin , coi trọng bạc đến thế?” Uông Tần Sinh .
Tiền Tam Nhất lườm một cái, trả lời: “Không chỉ ăn xin, còn từng ăn cả đất Quan Âm nữa kìa!”
“Ngươi cứ bốc phét !”
Uông Tần Sinh kéo áo Tĩnh Bảo: “Văn Nhược tin ?”
“Ờ?” Tĩnh Bảo ngơ ngác ngẩng đầu.
“Sao mà hồn vía lên mây thế!” Uông Tần Sinh lẩm bẩm, sang chuyện với Tiền Tam Nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-392-to-nuong-nuong-ban-qua.html.]
Tĩnh Bảo thất thần, nàng chỉ đang nghĩ: nếu thật sự phục chức, thì chuyện liên hôn với phủ Ninh vương, chẳng là chắc chắn ?
...
Cố Trường Bình đang cùng Thẩm Trường Canh bàn ăn.
“Ta đến vương phủ .”
Thẩm Trường Canh món ăn bàn mà chẳng tí khẩu vị nào: “Sắc mặt Ninh vương và vương phi khó coi, gì cả, chỉ đưa tiễn khách. Lúc khỏi phủ, gặp quận chúa. Quận chúa...”
“Nói thẳng , đừng ấp úng.”
“Quận chúa bảo mang lời nhắn cho ngươi: ngờ Cố Trường Bình là kẻ tham sống sợ c.h.ế.t.”
“Ngươi trả lời ?”
“Còn thể trả lời thế nào!”
Thẩm Trường Canh thở dài, : “Ta chỉ bảo, nhà họ Cố chỉ còn một ngươi, ngươi tham sống thì ai tham sống? Ngươi sợ c.h.ế.t thì ai sợ c.h.ế.t?”
“Nói lắm!”
“Ngươi cũng đừng khen , về đừng để mấy chuyện thế nữa, mệt c.h.ế.t!”
Thẩm Trường Canh ngừng tiếp: “À đúng , đường về nhận tin: hoàng đế lệnh cho ngươi đến Quốc Tử Giám dạy học, lát nữa trong cung sẽ chiếu chỉ tới.”
“Gia?”
Tề Lâm đẩy cửa bước : “Có thánh chỉ từ trong cung.”
Cố Trường Bình trầm ngâm một lát: “Ngươi đây, ngoài một lát.”
Chiếu chỉ đơn giản, chỉ mấy câu là xong. Tiễn thái giám truyền chỉ , Cố Trường Bình xoay thì thấy Tĩnh Bảo từ xe ngựa nhảy xuống.
Bốn mắt , Cố Trường Bình vội dời mắt . dời xong, thấy phần chột quá, vội vàng .
“Sao các ngươi tới đây?”
Tĩnh Bảo bước lên, ánh mắt thẳng thắn: “Một là đến chúc mừng , hai là đường khỏi cung gặp Tô nương nương, lời nhắn nhờ chuyển tới .”
Cố Trường Bình ánh mắt trong trẻo của nàng chấn động: “Nói gì?”
“Đã ăn cơm ?”
Tĩnh Bảo lặng lẽ : “Tiên sinh cho ăn bữa cơm !”
Uông Tần Sinh kêu lên: “ thế, đói c.h.ế.t !”
Tiền Tam Nhất lập tức gọi món: “Ta ăn măng xào thịt vụn, đậu hũ chiên!”
Một lát , Cố Trường Bình dời mắt, với Tề Lâm phía : “Bảo nhà bếp thêm vài món.”
...
Người đông nên dọn bàn ăn ở noãn các.
Thẩm Trường Canh thấy là mấy khiến hãnh diện, bèn khẩu vị, còn bảo Tề Lâm hâm một bình rượu.
Cố Trường Bình xong thánh chỉ bước noãn các, chỗ bên cạnh chỗ còn trống Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo thấy hình khựng một chút, bèn nhướng mày: nàng cố ý để chỗ nha.
Cố Trường Bình bước đến xuống.
Vừa Tề Lâm mang món nóng lên, thuận thế Tĩnh Bảo một cái qua làn nóng, thu ánh mắt về, : “Các ngươi uống ít thôi.”
“Tiên sinh sợ chúng uống say thật ?” Tĩnh Bảo bất chợt lên tiếng.
Cố Trường Bình đang uống rượu...
Lập tức sặc.
“Khụ khụ khụ...”
Hắn ho sặc sụa, gương mặt trắng bệch đỏ bừng.
Một chiếc khăn tay đưa tới.
Cố Trường Bình cúi đầu , nhận, nhưng Tĩnh Bảo nhét tay : “Khăn là của đấy.”
“Ngươi còn lén giữ khăn của !” Tiền Tam Nhất đùa: “Nói , giữ khăn của gì?”