Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 393: Gan cũng lớn thật đấy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:15
Lượt xem: 194

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngươi giữ cái khăn tay gì..."

Tĩnh Bảo liếc sang bên cạnh, mỉm : “Bán lấy tiền chứ . Khăn tay của dạy Trạng nguyên với Thám hoa, thế nào cũng đáng bảy, tám mươi lượng bạc!”

Tiền Tam Nhất còn đang há hốc mồm vì câu đó thì Tĩnh Bảo tiếp: “Thật bảy, tám trăm lượng cũng chẳng bán. Giữ chỉ để kỷ niệm thôi. Phải , ?”

Nàng Cố Trường Bình, ánh mắt ngoan ngoãn trêu ghẹo, thật khó phân biệt là nam nữ.

Không ai trong lòng Cố Trường Bình lúc gần như tan vỡ.

là yêu tinh!

Ý nghĩ lóe lên, tự thấy kinh hãi.

Trong tuồng thường ví cảnh nam nữ ân ái như "yêu tinh giao đấu", bản tự cho thanh cao, luôn giữ trong sạch, mà giờ ...

Chắc là vì kìm nén quá lâu !

“Đã là kỷ niệm thì giữ .” Hắn nhét khăn tay tay nàng, gắp thêm một đũa thức ăn cho nàng, khéo léo chuyển chủ đề: “Nương nương bảo ngươi nhắn gì với ?”

Tĩnh Bảo giấu nỗi thất vọng sâu trong mắt: “Nương nương , hoàng thượng trân quý tài học của , cho phép phục chức. Mong từ nay ăn cẩn trọng, chớ phụ lòng yêu hiền trọng sĩ của hoàng thượng!”

Cố Trường Bình gật đầu tỏ ý rõ.

Thấy sắc mặt hề d.a.o động, trong lòng Tĩnh Bảo chẳng rõ là chua xót ngọt ngào, chỉ cảm thấy một loại nôn nao ngừng dâng lên.

Nàng ăn miếng thức ăn gắp, chợt nghĩ lan man: liều thì liều thêm một chút nữa cũng chẳng .

“Tiên sinh và phủ Ninh vương định ?”

Cố Trường Bình dứt khoát đặt đũa xuống, thẳng nàng: “Ngươi thấy nên thành ?”

“Chắc là nên thành!”

“Tại ?”

“Vì...” Tĩnh Bảo đối diện ánh mắt , vội vàng lảng tránh, cúi đầu chén rượu mặt, trả lời: “Quận chúa xứng với .”

Trong lòng nàng còn giấu một câu dám : “Ta cũng xứng, chẳng ai xứng với ngài cả."

Cố Trường Bình còn kịp phản ứng thì ba cùng bàn biến sắc.

Uông Tần Sinh: Hôm nay Văn Nhược chút bình thường...

Tiền Tam Nhất: Ta ngửi thấy mùi gì đó sai sai !

Thẩm Trường Canh: Lòng phân tán, đội ngũ thế khó mà quản lý! Đến chuyện chung của cũng dám can thiệp ?

Cố Trường Bình mím môi, gương mặt nghiêng nghiêng của Tĩnh Bảo, cảm thấy như bật dậy.

Tiểu nha đầu !

Cố tình chọc tức !

lúc , Uông Tần Sinh ngốc nghếch buột miệng: “Văn Nhược, ngươi thấy ai mới xứng với ?”

Tĩnh Bảo khựng một chút, tựa lưng ghế, : “Vậy hỏi chứ!”

Tiếng “chứ” cuối câu ngân dài, như gợn nước lăn tăn mặt hồ, khuấy động lòng .

Uông Tần Sinh thoáng ngẩn , thầm nghĩ: Không chỉ hành vi khác lạ, mà khẩu khí chuyện hôm nay của Văn Nhược cũng giống y như con gái ...

Thật khiến rung động!

Uông Tần Sinh còn cảm thấy như , huống gì khác.

Tĩnh Bảo nhân lúc cả đám kịp phản ứng lập tức dậy: “Ta ăn no , trong nhà còn việc, xin cáo từ . Tiên sinh, chúc mừng phục chức!”

Nàng gần như bỏ chạy khỏi Cố phủ.

Vừa lên xe ngựa, rèm buông xuống, nàng lập tức úp lòng bàn tay nóng rực lên má.

Thất gia , gan ngươi to quá , to đến tận trời luôn!

Trong thư phòng ấm áp.

Ngoài Cố Trường Bình , ba còn trân trối.

Uông Tần Sinh: Cảm thấy gì đó !

Tiền Tam Nhất: Không chỉ bầu khí kỳ lạ, mà cả Tĩnh Thất cũng kỳ lạ luôn!

Thẩm Trường Canh: Không chỉ xen chuyện hôn sự của , còn dám giỡn mặt nữa. Lũ nhóc cánh cứng ? Muốn lên trời ?

Chỉ Cố Trường Bình nhai hạt cơm cuối cùng, nuốt xuống, đặt đũa: “Ta ăn no . Các ngươi cứ ăn tiếp.”

Phủ Thám hoa rộn ràng suốt ba ngày, cuối cùng cũng yên ắng trở .

Lúc ăn tối, A Man từ Phó phủ trở về, mang theo tin : m.á.u của tam tiểu thư cầm .

Mã Thừa Dược , chỉ cần trong ba ngày m.á.u ngừng chảy thì sẽ cách giữ đứa nhỏ.

Tĩnh Bảo mừng quá, cùng Cao Chính Nam uống vài ly, đó về phòng tắm rửa áo quần ngủ .

Nửa đêm khát nước tỉnh dậy, đang định gọi A Man thì chợt thấy một cái bóng đen ngay đầu giường, suýt nữa hồn vía bay mất.

“Là .”

Cố Trường Bình từ cao xuống nàng, ánh mắt đen láy phản chiếu ánh nến lập lòe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-393-gan-cung-lon-that-day.html.]

Tĩnh Bảo ôm n.g.ự.c đang đập thình thịch, nhỏ giọng trách: “Tiên sinh nửa đêm nửa hôm đầu giường gì, dọa c.h.ế.t khiếp!”

“Ngươi chẳng gan ngươi to ?”

Một câu bất ngờ như lưỡi d.a.o quét ngang tai, tai nàng "ong" lên, mặt bừng đỏ.

Chắc chắn là đang nhắc chuyện ban ngày!

“Tiên sinh, ...”

“Sao gọi là Cố Trường Bình nữa?”

“....”

“Không gọi trôi chảy ?”

“....”

“Làm Thám hoa , nên cũng ghê gớm nhỉ?”

“....”

“Giờ cái gan to đó ?”

“....”

Trong lòng Tĩnh Bảo rít gào: Ba năm thầy trò, Cố Trường Bình luôn là ôn hòa như quân tử, giờ như thế ... Ép quá đáng thật đấy!

Nhân lúc tối om, Cố Trường Bình cong khóe môi mỉm : “Mặc áo quần , chờ ngươi ngoài viện.”

Hắn , bật lửa đốt nến, ngoái đầu .

Phòng ngoài, A Man trong phòng gia động tĩnh, dậy còn kịp khoác áo thấy một đàn ông bước từ phòng của gia, hét toáng: “A!!!”

Cố Trường Bình liếc nàng lạnh lùng, A Man sợ đến mức vội dùng tay bịt miệng .

Chốc , nàng nghiến răng, bấm mạnh tay.

“A đau!” Không mơ!

Không mơ, Cố từ phòng gia ?!

A Man lập tức bật dậy, chân trần chạy trong: “Gia ơi gia, ...”

“Suỵt, đừng ồn!”

Tĩnh Bảo mặc áo : “Tiên sinh việc với .”

“Không... ...”

“Ngươi ngủ tiếp , cần để ý đến .”

Tĩnh Bảo vỗ vỗ vai nàng bước ngoài.

A Man sững sờ mất một lúc, đó dậm mạnh chân một cái “như thể bắt quả tang kẻ trộm”.

Mình vắng mặt ở Phó phủ ba ngày, chẳng lẽ hai họ ... ...

Xong , xong , xong đời ...

Cả đường lối về đều quen thuộc thế mà!

*

Ánh trăng như nước.

Tĩnh Bảo lặng lẽ theo Cố Trường Bình, cúi đầu bóng đất, trong lòng thấp thỏm bất an.

Đi một đoạn, nàng nhịn nổi, thấp giọng hỏi: “Tiên sinh nửa đêm tìm chuyện gì ? Có gì thì thẳng, đừng cứ cầm d.a.o cùn mà mài.”

Câu cho Cố Trường Bình .

Hắn là chính trực, tuyệt đối chuyện nửa đêm đầu giường khác.

Ban trưa ở Cố phủ, nàng thấy ánh mắt tránh né ; nàng , đáp.

Vậy nên... chắc là chuyện lành gì.

Câu cho bản .

Đã vác mặt thì c.h.é.m thì c.h.é.m . Dù đau đến đứt ruột gan, cũng chịu .

Quả nhiên, Cố Trường Bình dừng bước, nàng, ánh mắt sâu thẳm, giọng phần nghiêm túc: “Ngươi tính gì với Tĩnh gia?”

Tĩnh Bảo ngờ hỏi câu , lập tức nghẹn lời, một lúc mới hỏi : “Làm gì là gì?”

Cố Trường Bình gương mặt nàng, ngập ngừng khó xử, trong lòng khỏi dâng lên một nỗi buồn.

Chưa nghĩ rõ gì cả, vội chạy đến “theo cả đời”.

Nàng từ “theo” là gì ?

một khi bước con đường , sẽ đối mặt với những gì, mất những gì ?

Nếu thất bại... thì sẽ là vạn kiếp bất phục!

là đồ ngốc!” Hắn thầm thở dài trong lòng.

 

Loading...