Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 394: Hắn thích ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:16
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự im lặng của Cố Trường Bình khiến Tĩnh Bảo suýt nữa gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thốt nên lời.

Phải .

Chuyện Tĩnh gia, nàng vẫn nghĩ thấu!

Nàng vốn luôn ghét nhất những câu chuyện tài tử giai nhân trong sách truyện, nơi mà hễ một nữ nhân gặp nam tử tuấn tú xuất chúng, bèn chẳng màng gia đình, chẳng cần cha , chỉ một lòng một theo .

Vậy mà bây giờ, nàng cũng trở thành một như thế. Mà đó còn tạo phản.

Tội là tội tru di cửu tộc đấy!

Nhà họ Cố chỉ còn một , còn Tĩnh gia thì .

Chẳng lẽ nàng nhẫn tâm để mấy trăm miệng ăn Tĩnh gia vì đoạn tình cảm mà chôn cùng? Nàng chuyện thất đức như !

“Tiên sinh... chúng thể đừng tạo phản ?” Nàng gần như cất tiếng cầu xin.

Cố Trường Bình vẫn im lặng đáp.

Khoảnh khắc yên tĩnh trở nên kỳ lạ đến mức khó tả, như hai luồng khí vô hình đang giằng co, kéo rút, đấu trí cùng .

Cuối cùng, Tĩnh Bảo cụp mắt, thất vọng. Lúc , giọng trầm thấp của nam nhân vang lên bên tai: “Mọi chỉ và Thập Nhị Lang cùng xuất từ Tô phủ, nhưng chính vì , mà mới bái nhập môn hạ của Tô Thái phó, vì chỉ như , mới thể luôn kề cận, bảo vệ tính mạng an .”

Tĩnh Bảo ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt vụt đổi.

“Tiên hoàng vì lời trăn trối của thái hậu lúc lâm chung, thêm chút tình nghĩa nuôi dưỡng thuở nhỏ, nên mới để sống sót. tiên hoàng lớn lên trong cái bóng của nhà họ Cố, hận nhà họ Cố bao nhiêu thì hận bấy nhiêu. Không trừ cỏ tận gốc thì mãi là mối họa trong lòng.”

Giọng Cố Trường Bình giờ khác : “Mỗi nhớ đến nhà họ Cố, nhớ đến công chúa Bình Nhạc, nổi sát ý với . Nếu vì lời thề , sớm... Cho nên, từ khi bắt đầu ký ức, , là kẻ chỉ hôm nay, ngày mai.”

“Lý một đứa con nít như , chẳng gì gọi là ham sống sợ c.h.ế.t, c.h.ế.t khi là một sự giải thoát. hiểu , sống.”

“Để sống sót, dám , càng dám , dám ăn bất kỳ món gì do thái giám cung nữ lạ mặt mang đến, dè dặt cảnh giác với từng tiếp cận . Có một lưỡi d.a.o khỏi vỏ, nếu kịp thời gọi một tiếng ‘Thái hậu’, thì d.a.o c.h.é.m xuống .”

Tĩnh Bảo mà tay chân lạnh toát.

Hắn như thấy một đứa bé cô độc ai nương tựa, co ro nơi góc tường ánh tà dương nơi hoàng cung đóng kín, trong mắt là nỗi sợ hãi chẳng thể xua tan.

Lúc , còn thể gọi là “ bé”, chỉ là một đứa trẻ tròn ba tuổi.

“Thập Nhị Lang khi chuyện, bèn cùng ăn ngủ, rời nửa bước. Hắn đến nhà họ Tô cũng vì bảo vệ , bởi dạy võ nhập môn cho là đại bá của , dù chỉ dạy ba ngày.”

Chuyện xưa như gió, bất chợt ùa về.

Giọng Cố Trường Bình dần bình tĩnh trong cơn gió: “Ở nhà họ Tô, , Thập Nhị Lang và Tô Bỉnh Văn như thủ túc. Uyển Nhi là cùng cha khác của Tô Bỉnh Văn, cũng là của bọn , nàng ngây thơ thuần khiết, tài hoa tuyệt thế. Lúc thiếu niên rung động, và Thập Nhị Lang đều âm thầm thích nàng .”

Hiện giờ còn thích ? Tĩnh Bảo thầm hỏi trong lòng.

“Ánh mắt của thiếu niên giấu nổi bí mật. Sau khi , Thập Nhị Lang đ.á.n.h với một trận, gần như cả hai đều trọng thương. Ta thề trời xanh rằng sẽ giành nàng với . tiên hoàng ban hôn, Thập Nhị Lang dám cãi mệnh, cưới Hạo Vương phi. Trước hôm thành hôn, dặn đối xử với Uyển Nhi, coi như nhường nàng cho .”

“Đó gọi là nhường, chỉ thể gọi là buông tay.” Tĩnh Bảo thẳng thừng.

Cố Trường Bình cúi đầu nàng: “Đó là nhường. Hắn là vương gia, chính phi do khác định, nhưng trắc phi thì thể tự quyết. Một bảo vệ tính mạng , thành cho hạnh phúc của , nếu giang sơn , thì sẽ cho giang sơn .”

“Còn nếu mạng của , cũng cho ?”

“Cho!”

Câu trả lời thốt , lòng Tĩnh Bảo bỗng trở nên trống rỗng. Tình đó... thật sự nặng đến ?

“Vậy còn nhà họ Cố, chiếm mấy phần?”

“Ba phần.”

Cố Trường Bình ánh trăng mặt đất, tiếp: “Ta sống đến hôm nay là nhờ che chở của nhà họ Cố. Trong mắt khác, nhà họ Cố là nghịch thần tặc tử, là công cao lấn chủ, là kẻ mà long ỷ thể chấp nhận cho ngáy ngủ bên cạnh. trong mắt , nhà họ Cố là ‘một tướng công thành, vạn cốt khô’, là ‘da ngựa bọc thây, trung lương tận hiến’, là gốc rễ của .

Người thể sống mà gốc rễ. Lý lẽ quân thần, với chỉ là trò bịp bợm, chẳng qua là khi chim hết thì cung cất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-394-han-thich-ta.html.]

Hắn đầy xót xa: “Vì nhà họ Cố, chỉ rửa sạch tiếng . Mà cách duy nhất để điều đó là để Thập Nhị Lang lên ngôi. Tĩnh Văn Nhược, đời sống một , cuối cùng cũng sẽ c.h.ế.t, nếu những điều , thì còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông nhà họ Cố. Đó là tất cả lý do của .”

Trong lòng Tĩnh Bảo bỗng dâng lên nỗi hoảng hốt, nên đối mặt thế nào.

Hắn đều đúng cả, một chữ nào là sai.

Lúc , Cố Trường Bình : “Trước đây, trái tim quả thật đặt nơi Tô Uyển Nhi, một thông minh lanh lợi như nàng , thiên hạ chẳng mấy nam nhân động lòng. ...”

“Sau thế nào?”

“Sau ...”

Cố Trường Bình lặng , ánh mắt dịu : “Sau nàng xuất hiện, nữ cải nam trang Quốc Tử Giám, sánh vai cùng nam nhân, vì gánh vác Tĩnh gia mà dám liều lộ phận, thậm chí là mất đầu.

Ta bỗng thấy, nàng giống như một phiên bản khác của chính , dù thể thoát khỏi mệnh, nhưng vẫn kiên định bước về phía .”

Hắn bất giác luôn dõi theo, luôn giúp đỡ, khiến bản từng bước chìm .

chìm , thì thoát nữa.

“Tiểu Thất!”

Hắn bất ngờ vươn tay, chạm mặt Tĩnh Bảo, đầu ngón tay lạnh: “Ta kẻ vô tình. Tâm ý của nàng đối với thế nào, thì đối với nàng cũng như .”

Còn hơn thế nữa.

Vài chữ cùng, Cố Trường Bình giữ nơi cổ họng, thành lời.

Tĩnh Bảo bỗng thấy đầu óc choáng váng như thể uống ba chén rượu nếp, hoặc là mộng du một trận.

Âm thanh bên tai như vọng qua một lớp màn lụa từng chữ đều rõ, nhưng ghép thì chẳng hiểu rõ ý nghĩa.

Hắn ?

Gì mà tâm ý của , tâm ý của nàng?

Với , lá gan như thế, dám sờ mặt nàng...

Tĩnh Bảo ngẩng đầu .

Đường nét lông mày, sống mũi của ánh trăng trông thật tuấn tú dị thường, trong mắt phản chiếu rõ bóng hình của nàng.

Vậy nên...

Hắn đang rằng thích !

Hắn Thích! Ta!

Khi Tĩnh Bảo cuối cùng cũng phản ứng kịp, bàn tay lành lạnh của Cố Trường Bình rụt .

“Giữa chúng , chỉ thích thôi... thì đủ!”

Hắn : “Ta việc , nàng cũng gánh nặng của . Ta suy nghĩ cho cả hai, nhưng tìm con đường nào thể chung. Ta thể ích kỷ với tất cả , duy chỉ với nàng...”

Cố Trường Bình bắt đầu cạn lời, nên tiếp tục thế nào, chỉ đành thở dài một tiếng.

“Tiên sinh?”

Giọng Tĩnh Bảo nghẹn .

Nàng linh cảm, chiếc khăn tay là hồi ức cuối cùng mà để .

“Tiểu Thất, dạy nàng thêm một đạo lý cuối cùng!”

Gió đêm bất chợt nổi lên xào xạc, Cố Trường Bình hít một gió lạnh, lòng n.g.ự.c mát lạnh, cả cũng tỉnh táo.

Thế : “Phúc thể hưởng hết, lời thể tận, chúng đến đây là kết quả nhất .”

 

Loading...